Chương 74: Hý Lão Thử (Hạ)

Toàn bộ võ lâm thực khách trong khách điếm đều nhốn nháo cả lên.

Phàm là võ lâm nhân sĩ, có ai mà chẳng biết đến cái tên Kim Dương Kiếm Thần chứ? Hắn đã từng một thời là thần tượng trong lòng khách giang hồ! Vì vậy mà ngay lúc đó, chợt lại có rất nhiều người từ bên ngoài phóng vào khách điếm. Ai ai cũng mang theo đao kiếm, vẻ mặt hưng phấn, đều tranh nhau đến xem vị tân kiếm thần đã thất tung trong võ lâm suốt chín, mười năm nay.

Trong nhất thời, tình cảnh nơi đây đột nhiên lại trở nên náo nhiệt vô cùng. Khắp nơi đều là người võ lâm. Ai nấy đều không nói gì, chỉ hưng phấn nhìn Lục Mộng Thần, nhìn chằm chằm vào thanh Vân Vụ kiếm trong truyền thuyết ấy.

Minh Phi không dám tin vào mắt mình nữa, thật không ngờ tiểu tử Lục Mộng Thần này lại có danh tiếng vang dội ở trong võ lâm đến như thế! Xem ra Thần Yên chân nhân đã nói không sai! Tiểu tử này thật sự rất kỳ quái! Minh Phi nhịn không được, chợt bật lên tiếng cười như chuông bạc: “Hừ! Bằng vào ngươi cũng có thể làm Kim Dương Kiếm Thần sao? Thật là bất ngờ a! Ha ha ha.”

Lục Mộng Thần nghe vậy thì mặt đỏ bừng lên, nói không ra lời. Dù sao thì khi ở trước mặt Minh Phi cung chủ tiếng tăm lẫy lừng, hắn chẳng qua cũng chỉ là một tên đệ tử thấp kém mà thôi.

Ánh mắt của võ lâm nhân sĩ hiện diện tại trường đều tỏ ra kinh ngạc, không ngờ nữ tử xinh đẹp này lại dám chế giễu Kim Dương Kiếm Thần trong truyền thuyết! Nhưng ngay sau đó, thì mọi người lại dâng lên cơn phẫn nộ. Dường như lời nói của Minh Phi đã vũ nhục đến thần tượng trong lòng họ. Trong nhất thời, chúng nhân đều cực kỳ khích động, mơ hồ hình thành một bầu không khí căng thẳng và khẩn trương.

Minh Phi là người như thế nào? Tự nhiên nhìn thấy một đám phàm nhân đối với Lục Mộng Thần cực kỳ sùng kính, và những sự ngưỡng mộ đó chính là phát ra từ tận đáy lòng của họ. Điều đó đã khiến cho nàng vừa kinh ngạc lại vừa cảm thấy kỳ quái. Chỉ trong thoáng chốc, nàng tựa hồ như đã thay đổi cái nhìn với Lục Mộng Thần.

“Kim Dương Kiếm Thần!” Không biết ai đó hô lên một tiếng, rồi sau đó những người khác cũng hô theo, những tiếng hô ấy cứ vang lên hết đợt này đến đợt khác, kéo theo tất cả người xung quanh cùng hô vang. Chúng nhân càng hô càng hưng phấn, thanh âm càng lúc càng to, cơ hồ làm chấn động cả toàn thành, cả ngã tư đường cũng đầy người chen chúc nhau để xem náo nhiệt.

Đây không phải là lần đầu tiên Lục Mộng Thần chứng kiến được cảnh này, nên hắn còn có thể tiếp nhận chút ít. Nhưng Minh Phi thì có chút không nhẫn nhịn được, chỉ khẽ chau mày, tinh quang trong mắt bắn ra tứ phía, dường như đang tự hỏi chuyện gì đang xảy ra vậy.

Bỗng nhiên thân hình của Minh Phi chợt biến mất vào hư không. Điều này làm cho tất cả những người đang vây quanh đều cả kinh thất sắc. Bọn họ không hề thấy Minh Phi làm sao biến mất, dù lúc đó không ai chớp mắt cả, thế nhưng vẫn chẳng thấy được chút gì.

Thanh âm lạnh như băng của Minh Phi chợt truyền đến tai Lục Mộng Thần: “Lục Mộng Thần, ta hạn cho ngươi trong thời gian một nén nhang, phải chạy càng xa càng tốt! Nếu bị ta bắt lại hoặc phát hiện ngươi còn ở thành này, ta nhất định sẽ không tha cho ngươi!”

Nghe được tiếng truyền âm của Minh Phi, Lục Mộng Thần đột nhiên minh bạch, nàng không ra tay đánh hắn ở trước mặt chúng nhân là đã chừa cho hắn mặt mũi rồi. Xem ra, nơi này thật không phải là chỗ nên ở lâu, tất phải nhanh chóng bỏ chạy để giữ mạng là hơn! Lục Mộng Thần nghĩ tới đây, thân thể thoáng chớp động, liền ngự lên Vân Vụ kiếm mà bay đi.