Chương 75

“Hi, Jack. Tôi có một món quà tặng anh.”

Tạ Hàm ngồi ở sofa, xem tờ Thời báo kinh tế Washington mới đưa đến sáng nay. Hắn đã phát hiện ra mẩu tin này ở mục quảng cáo. Hắn nở nụ cười hưng phấn, sau đó cầm tờ báo, đứng dậy, đi tới chỗ cầu thang xuống tầng hầm.

Đây là ngôi biệt thự nằm ở một thị trấn nhỏ, tầng hầm từng là nhà kho trong thời nội chiến, nay trở thành “khu giải trí” nho nhỏ của Tạ Hàm. Hắn đi rất nhẹ nhàng từ bóng tối ra ngoài ánh sáng. Giản Dao vẫn nằm sấp bất động trên giá giải phẫu.

“Haizz…” Tạ Hàm thở dài một tiếng. Hắn ném tờ báo xuống chiếc sofa ở bên cạnh, tiến lại gần, tháo xích sắt trên chân tay Giản Dao, sau đó bế cô lên.

Toàn thân Giản Dao co quắp, bởi vì vùng lưng lộ ra ngoài quá lâu, chân tay cô lạnh toát, mặt trắng bệch như tờ giấy. Cô không dám động đậy, để mặc hắn muốn làm gì thì làm. Trong lòng cô sợ hãi đến cực điểm. Chỉ cần hắn uy hiếp thêm chút nữa, có lẽ cô sẽ suy sụp.

Tạ Hàm nhẹ nhàng đặt Giản Dao xuống sofa rộng rãi. Hắn ngẫm nghĩ rồi cởi áo vest, khoác lên vai cô. Lúc này, hắn mới ngồi xuống cạnh Giản Dao, ôm vai cô một cách tự nhiên, sau đó cúi đầu hôn lên má cô.

Cử chỉ của hắn khiến Giản Dao khiếp sợ. Nhưng Tạ Hàm không bận tâm, hắn cầm tờ báo, lên tiếng: “Có một tin tốt và một tin xấu, cô muốn nghe tin nào trước?”

Giản Dao cố gắng kiềm chế cơn run rẩy, cất giọng khản đặc: “Tin xấu.”

Tạ Hàm mỉm cười, chìa tin tức ở phần quảng cáo đến trước mặt cô. “Đúng là Tommy của chúng ta đã trở về.”

Giản Dao từ từ liếc qua tờ báo, lòng nặng trĩu. Một khi Tạ Hàm khẳng định, chắc chắn tin tức kiểu này là phương thức liên lạc bí mật giữa hắn và Tommy mà không ai hay biết.

Cận Ngôn, có đúng là anh bị kẻ địch bủa vây tứ phía không? Tình hình tệ đến mức này ư?

Tạ Hàm nhìn thấu tâm trạng của cô, nụ cười trên khoé miệng hắn càng sâu. “Đừng buồn, tôi còn chưa nói tin vui.” Hắn ném tờ báo xuống bàn uống trà, tựa người vào ghế, bộ dạng vô cùng thoải mái. Giản Dao không dám thở mạnh, cúi thấp đầu chờ hắn lên tiếng.

“Đối với cô, tin tức tốt là…” Hắn cất giọng lười nhác. “Có khả năng Simon là người thao túng tất cả những chuyện này.”

Giản Dao giật mình, nghe hắn nói tiếp: “Tommy chơi không lại Simon. Có lẽ cậu ta tưởng rằng mình đã trốn thoát, nhưng thực tế, mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của Simon.”

Giản Dao lặng lẽ cuộn chặt hai bàn tay đang đặt trên đầu gối, vẫn không lên tiếng. Tạ Hàm cười cười, cầm tay cô, khiến cô rùng mình. Hắn ngắm bàn tay phụ nữ nhỏ bé đầy vết máu, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng.

Thưởng thức một lúc, hắn mới lên tiếng: “Đừng căng thẳng, cô biết bước tiếp theo tôi sẽ làm gì không?”

Giản Dao trầm mặc.

Tạ Hàm khẽ cười một tiếng. “Bất kể Tommy gửi tin tức gì cho tôi, bất kể cậu ta sống hay chết, tôi đều không có phản ứng. Simon đáng thương của chúng ta bất chấp luật lệ, đi nước cờ nguy hiểm này nhưng không nhận được bất cứ manh mối và cơ hội nào. Cô thử đoán xem, anh ta sẽ ra sao?”

Sau khi “chia sẻ” tin tức với Giản Dao, Tạ Hàm ngồi ở sofa xem ti vi một lúc. Sau đó, hắn lịch sự nói với cô: “Chúc ngủ ngon”, rồi đứng dậy, đi vào bóng tối.

Ở một nơi rất xa vọng đến tiếng đóng cửa. Giản Dao vẫn ngồi bất động trên sofa, dưới ngọn đèn chiếu sáng. Xung quanh cô lại bao trùm vẻ yên lặng chết chóc.