Chương 75: Cô bé lọ lem may mắn có thai – Đêm mê loạn (3)

Một cuộc chiến tranh giữa Âu Y Tuyết và Lisa, lập tức bởi vì Trần Di tham gia mà biến thành chiến tranh tam giác.Trần Di vẻ mặt giận dữ không cam lòng hận không thể giết chết cô nàng Lisa này, trong lòng mắng; mà Lisa tất nhiên không chịu yếu thế dùng cặp mắt đẹp gắt gao nhìn chằm chằm cô, gần như có dũng khí thúc đẩy muốn tiến lên cùng đánh cô!Ngay lúc hai bên tranh chấp căng thẳng, ai cũng không chịu lùi bước thì một giọng nữ mang theo chút chút hờn giận tự nhiên xen vào.”Đủ rồi!”Bởi vì một tiếng này, Trần Di cùng Lisa ngẩn ra do không có chuẩn bị, ngay sau đó men theo nơi phát ra âm thanh này nhìn lại thì thấy Âu Y Tuyết vốn ngồi dưới đất không biết từ lúc nào đã đứng lên, đang dùng biểu tình đau buồn nhìn các cô.Mái tóc thẳng đen nhánh xõa ở trên lưng cô, má trái xinh đẹp tinh tế bởi vì một cái tát tay nặng của Lisa mà đỏ lên, hai tròng mắt trong veo như nước trong veo bỗng dưng nổi lên vẻ hờ hững, Âu Y Tuyết hé mở đôi môi:”Đây tất cả đều là lỗi của tôi, tôi nhận lỗi với cô”Lisa bất ngờ vì ánh mắt áy náy của cô khi nói ra một câu như vậy””Bạn. . .” Lần này đến phiên Trần Di kinh hãi: “Tại sao bạn lại nhận lỗi với cô ta? Rốt cuộc là bạn đã làm ra chuyện gì to tát sao, vậy thì bạn. . . . . .”Chỉ là không chờ Trần Di đem lời hỏi của cô nói xong thì Lisa lần nữa cắt đứt lời của cô.”Hừ!” Đối với lời xin lỗi chân thành của Âu Y Tuyết thì Lisa chỉ cười giễu cợt nói. Trên ngũ quan xinh đẹp phủ đầy vẻ xem thường, ánh mắt sắc bén lại càng bắn ra tia lửa.Cho là một câu thật xin lỗi là có thể hóa giải ủy khuất của cô sao? Trên đời này làm sao có chuyện dễ dàng như vậy!Cô mở miệng định châm chọc khiêu khích một trận còn chưa kịp mở miệng thì Âu Y Tuyết liền lại nói:”Xin lỗi, trong người tôi có chút không thoải mái, tôi muốn đi về nghỉ trước” Dĩ nhiên, lời này là nói đối với Trần Di bên cạnh cô.Trần Di hơi khựng lại, tựa hồ không nghĩ tới cô sẽ nói như vậy. Ở lúc cô kịp phản ứng lại, lúc này cô mới gật đầu liên tục nói: “Bạn về nghỉ cho khỏe đi, nơi này có mình cùng Quý Đằng Viễn là được rồi” Nói xong khẩn trương thúc giục cô trở về.”Muốn đi? Không dễ như vậy. . .” Thấy Âu Y Tuyết không để ý tới mình, Lisa lập tức nổi trận lôi đình. Cô cất bước tiến lên liền muốn ngăn Âu Y Tuyết lại, vậy mà còn chưa kịp đến gần cô một bước thì bị Trần Di cản trước mặt.”Cô muốn làm cái gì?”Lisa xấu hổ thành giận, hai mắt nheo lại lạnh lùng nhìn Trần Di quật cường ở trước mặt. Lại nhìn một chút Âu Y Tuyết đã biến mất ở cuối hành lang, trong lòng lập tức lửa giận đến độ có thể dời núi lấp biển: “Biết điều thì nên tránh ra cho tôi!””Hừ.”Trần Di cũng vì đem lời của cô nghe vào trong lòng, cô khinh thường nâng khoé môi mình lên, giễu cợt nói: “Rốt cuộc là cô muốn làm cái gì mới đúng!” Nói xong trong ánh mắt phát ra lạnh lẽo. . .. . . . . .※Khi nhận được điện thoại của Mạc Dĩ Trạch gọi cho hắn, Minh Vũ cơ hồ là cùng đến khách sạn WINE——Trong một chiếc xe Benz màu đen xa hoa, một đôi mắt rét lạnh mê hoặc lòng người đang xuyên thấu qua cửa kính xe màu đen nhìn ra ngoài.Đài Bắc vào đêm hết sức mê người! Ngựa xe như nước (Thành ngữ chỉ người đi lại đông đúc ), mây tía lần lượt thay đổi, những người đi đường rối rít tốp năm tốp ba cười nói không dứt, quên mất một ngày mệt mỏi. Tựa hồ đối với bọn họ mà nói, sống về đêm giờ mới bắt đầu. . .Trong đầu loanh quanh tràn đầy bóng dáng nhỏ gầy hốt hoảng mới vừa rồi, con ngươi đen nhánh của Mạc Dĩ Trạch đổ đầy ngạc nhiên vô hạn cùng với lãnh đạm.Vì sao khi nhìn thấy cô thì anh lại có cảm giác vừa quen vừa lạ? Giống như. . . trước đây bọn họ đã quen biết nhau. . .Nhưng ở trong xấp tài liệu kia không có bất kỳ thông tin gì về cô.Chẳng lẽ, đây tất cả chỉ là trùng hợp? Giữa họ căn bản là chưa từng gặp qua,anh có một loại cảm giác quen thuộc là bởi vì lần trước đang đùa giỡn ở trước khách sạn thì ngẫu nhiên gặp qua cô?Vấn đề liên tiếp đập vào anh làm cho anh không có sức suy nghĩ nữa. Anh theo quán tính chau mày anh tuấn lại quyết định không vì những việc nhỏ này mà hao tổn tinh thần.Chậm rãi đưa tay từ lấy ly wisky sớm đã lạnh từ trong tủ lạnh nhỏ ra, nâng ly anh khẽ nhấp một cái, lập tức một cỗ nóng rát từ trong cổ toát ra. . . Vậy mà, anh lại thờ ơ. . .Ngay lúc này, cửa xe chỗ ghế lái được mở ra. Từ bên ngoài một bóng dáng cao lớn ngồi vào, anh như cũ vẫn duy trì động tác kia.”Thiếu gia” Minh Vũ đóng cửa xe lại nhẹ giọng gọi, trong giọng nói tràn đầy cung kính.”Mọi chuyện đều xử lý tốt?”Mạc Dĩ Trạch không có quay đầu lại nhìn hắn. Mắt sáng lạnh lùng đưa mắt chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, anh đối với tất cả việc này đều không quan tâm.”Vâng”Minh Vũ không có chút nào chần chờ, ánh mắt lấp lánh nhìn Mạc Dĩ Trạch cả người tản ra hơi thở lạnh lùng, muốn nói lại thôi.Dường như là cảm giác được ánh mắt do dự của hắn, Mạc Dĩ Trạch nhàn nhạt chợt nhíu mày, hé mở môi mỏng: “Có chuyện gì, nói.” Đồng thời, ánh mắt đen sáng liếc về phía ngoài cửa sổ, giọng nói lộ ra dày đặc hàn ý.”Này. . . . . .” Mặc dù nhận được sự cho phép của anh, nhưng Minh Vũ vẫn có vẻ có chút khúm núm. Hắn cắn cắn môi dưới, tiếp theo giống như là hạ quyết tâm, lấy toàn bộ dũng khí nói: “Vừa rồi An Đức Liệt gọi điện thoại cho tôi, nói phu nhân. . . Phu nhân đã thu dọn đồ đạc trở về Âu gia rồi.”Không biết có phải hay không là sợ sự thật này chấn động đến anh, Minh Vũ vừa nói vẫn không quên quan tâm tra xét biểu tình của Mạc Dĩ Trạch. Chỉ là hắn vốn cho là khi hắn nói xong, anh sẽ tức giận, vậy mà anh chỉ chau mày lại, nhàn nhạt nói một câu: “Tôi đã biết.” Liền không có thanh âm.Đối với Mạc Dĩ Trạch mà nói, tin tức này đúng như dự liệu. Khi anh cự tuyệt Âu Xảo Lệ, anh cũng đã chuẩn bị tâm lý thật tốt. . . Chỉ là lần này cũng tốt, việc cô rời đi có lẽ là cái cớ để anh đưa ra quyết định.Nghĩ tới đây, Mạc Dĩ Trạch khóe môi không khỏi khẽ giơ lên. Ánh mắt thê lương từ ngoài cửa sổ chuyển qua trên gương mặt trăm điều khó hiểu của Minh Vũ, anh nói: “Lái xe.””Vâng” Minh Vũ không có dám một tia buông thả, vì vậy lập tức quay người lại, khởi động máy chuẩn bị lái xe rời đi.Ai ngờ, ngay trong nháy mắt, một bóng dáng xinh đẹp lại đột nhiên xuất hiện trước xe Benz, còn chưa có làm cho người ta kịp phản ứng, thì đã thấy bóng dáng kia chạy về phía cách đó không xa.Minh Vũ thiếu chút nữa sợ hết hồn, may mắn mình còn chưa khởi động xe lên, một bên vẫn không quên quan tâm người ngồi phía sau.”Thiếu gia, cậu không có việc gì chứ?””Đi theo cô ta” Một giọng điệu lãnh lẽo phía sau lưng Minh Vũ vang lên, làm không khí bên trong xe lập tức lại giảm xuống mấy chục độ.”Vâng?” Minh Vũ không hiểu, quay đầu nhìn về sau lưng. Lại không biết từ khi nào, Mạc Dĩ Trạch đã ngưng tụ lại tuấn nhan, giờ phút này đang vẻ mặt như hổ rình mồi nhìn bóng dáng đã rời khỏi.”Đi theo cô ta” Mạc Dĩ Trạch không đếm xỉa đến ánh mặt ngạc nhiên của Minh Vũ, vẫn trầm giọng lặp lại, giọng nói không vui vẻ lắm.Nghe vậy, Minh Vũ lúc này mới phản ứng được. Đưa ánh mắt dời về phía bóng dáng đã biết mất ở chỗ này lúc này mới mệt mỏi lái xe đi.. . . . . .※Lúc này đã là 7h30 tối ——Hoàng hôn sớm bị bóng tối thay thế, không trung đen nhánh mơ hồ có một chút ngôi sao làm đẹp, dòng người đầu phố bắt đầu khởi động có một số người bán hàng rong bắt đầu bày quầy rao to, chợ đêm huyên náo không chịu nổi.Sườn xe sáng loáng làm cho người chú ý xuất hiện ở chợ đêm, liền đưa tới ánh nhìn chăm chú của mọi người.”Thiếu gia. . .” Chiếc xe Benz xa hoa dừng ở lối vào chợ đêm, lại cũng không thể di chuyển.Đôi mắt mị hoặc lạnh lẽo bất giác hướng ra phía ngoài thoáng nhìn lại trông thấy người đi đường hướng về phía xe chỉ chỉ trỏ trỏ, nghị luận ầm ĩ. Mạc Dĩ Trạch chân mày tuấn tú khẽ nhíu lên, trong lòng một cỗ cảm giác chán ghét.Minh Vũ thấy bộ dạng anh như vậy cho là anh bực mình, liền theo bản năng muốn lái xe rời. Ai ngờ ngay lúc đó, Mạc Dĩ Trạch lại lãnh đạm nói: “Đem xe dừng ở nơi không làm người khác chú ý.”Tiếp theo thì nhìn thấy anh cầm lấy laptop bên cạnh, liền không nhìn chuyện tình ngoài cửa xe nửa mà chuyên tâm nhìn văn kiện trên màn ảnh máy vi tính.Mặc dù Minh Vũ đối với hành động của anh không hiểu cho lắm, nhưng vẫn nghe lời đem xe đỗ vào một bên. . .