Chương 76

Nhiều ngày sau, khi Giản Dao được các điều tra viên của FBI cứu thoát khỏi hang ổ của ác quỷ, hồi tưởng quãng thời gian này, cô chỉ có cảm giác vô cùng đau đớn. Nhưng suy nghĩ sâu hơn, cô lại thấy sự đời như ván cờ, trăm đường khó lường. Người cầm quân cờ thâm sâu khó dò, cô và những người khác đều ở trong ván cờ này. Ngay cả kẻ gây tội ác tày trời như Tạ Hàm cũng không thể đoán biết, rốt cuộc ván cờ phát triển theo hướng nào.

Buổi trưa, trong nhà kho dưới lòng đất. Nơi này không có ánh mặt trời, cũng không có khái niệm về thời gian, Giản Dao ngồi bất động trên sofa, quan sát Tạ Hàm bày hoa tươi, nến và đồ ăn. Có thể nhận ra tâm trạng của hắn rất tốt. Nhất cử nhất động và lời ăn tiếng nói của hắn đều phong độ, lịch sự. Hắn thậm chí còn tặng Giản Dao một bó hoa cúc màu vàng nhạt.

Mỗi tế bào trên cơ thể Giản Dao như co rút, trông cô giống một pho tượng yếu ớt. Tạ Hàm liếc cô một cái, nở nụ cười nhàn nhạt, ngồi xuống đối diện cô.

“Dùng bữa vui vẻ.” Hắn cười, nói.

Giản Dao im lặng vài giây, sau đó cầm đôi đũa. Nhưng vừa chạm vào trong bát, cô liền nghe thấy Tạ Hàm thốt lên “wow” một tiếng. Tay Giản Dao run run, theo phản xạ chọc đôi đũa xuống bàn.

Tạ Hàm quan sát tay cô, ý cười càng sâu. “Tôi còn chưa giới thiệu với cô tiết mục của chúng ta tối hôm nay. Lại được nhìn thấy hình ảnh của Simon, cô có vui không?”

Giản Dao đột nhiên có dự cảm chẳng lành, buông đũa nhưng vẫn câm lặng.

Tạ Hàm đứng dậy, đi đến bên cô. Toàn thân Giản Dao nổi cơn lạnh buốt quen thuộc. Hắn điềm nhiên đặt tay lên vai cô, nói nhỏ: “Tôi biết cô là người phụ nữ có giáo dục và có tư chất. Rất vui được chia sẻ cảm giác với cô.” Hắn dừng một lát rồi tiếp tục cất giọng đều đều, không bộc lộ tâm trạng vui buồn: “Mọi người thường nói, con kiến có thể chiến thắng con voi. Vào thời khắc then chốt, quân tốt bé nhỏ cũng có thể đảo ngược thế cờ. Không ngờ, lần này Tommy của chúng ta có biểu hiện ngoài dự đoán, mang lại niềm vui bất ngờ cho tôi.”

Giản Dao càng nghe càng cảm thấy sống lưng lạnh buốt. Do tâm trạng lên xuống thất thường, bộ não bị thuốc khống chế nhiều ngày của cô dường như bắt đầu nhói đau.

Tạ Hàm tiếp tục lải nhải: “Tôi không ngờ Tommy lại giấu đoạn video đó ở bên ngoài nhà tù, bây giờ mới tung ra. Tôi đương nhiên nắm rõ suy nghĩ của cậu ta. Chỉ cần đoạn video này được công khai, Bạc Cận Ngôn sẽ thân bại danh liệt. Đây mới là món quà Tommy tặng tôi. Một khi huỷ diệt Bạc Cận Ngôn, tôi sẽ giành được anh ta. Qua sự việc lần này, tôi chỉ có thể kết luận, Tommy đã đánh giá thấp Bạc Cận Ngôn, cũng đánh giá thấp tôi. Đây chính là điều tôi cầu còn chưa được, ép Bạc Cận Ngôn đến đường cùng, đồng nghĩa với việc đẩy anh ta đến bên tôi.”

Giản Dao vẫn ngồi bất động bên cạnh hắn, trái tim càng nhói đau. Cận Ngôn, rốt cuộc anh gặp phải chuyện gì?

Giống như nhận ra nghi hoặc của cô, Tạ Hàm đột nhiên đứng dậy, đi về vị trí đối diện, ngồi xuống. Hắn cười cười. “Cô không hiểu?”

Giản Dao cắn môi, không trả lời.

Tạ Hàm cười vui vẻ. Hắn cầm bó hoa cúc ở trên bàn, đưa lên mũi ngửi ngửi. “Nói một cách khác, Simon… có một bí mật. Bí mật này từng bị lộ ở dưới tầng hầm hai năm trước. Chỉ có tôi biết, Tommy biết, đến bản thân Simon cũng không biết. Bây giờ, anh ta đã phạm phải sai lầm trí mạng, đó là thả Tommy làm mồi nhử tôi. Tommy đã công khai bí mật trước công chúng. Tôi nghĩ sự việc đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của Simon.”