Chương 76

Áng mây thứ 76 : Ác mộng.

Tích tắc…Tích tắc…Liệu vòng quay thời gian sẽ mang em trở về với anh…Hay……sẽ đưa em rời xa anh mãi mãi..

_ Ha ha, nực cười. Quy luật này đã có từ lâu rồi. Không bao giờ thay đổi được đâu. Những tràng cười hài lòng, thỏa mãn thay nhau vang vọng khắp nơi. Như những con thú đang gầm gừ trước con mồi bé nhỏ và nắm chắc phần thắng trong lòng bàn tay. Bầu trời tối mịt cùng những luồng gió u ám kéo đến không ngừng nghỉ. Như muốn quật ngã mọi thứ, nhấn chìm tất cả.

_ Chính tôi sẽ thay đổi nó! Chất giọng lạnh lùng vang lên, hòa vào làn gió âm u, rít mạnh trong mảng đen.

_ Ngươi nghĩ, không ra tay kết thúc sinh mạng “chìa khóa vàng”, ngươi có thể làm chủ tổ chức ư? Không đời nào! Đâu đó trong mảng tối om, một nồng súng lạnh toát được giơ lên giữa không trung. Cảnh ghê rợn này không biết đã lặp lại bao nhiêu lần, nhưng mỗi khi đứng trước nồng súng hệt móng vuốt tử thần ấy, không một ai là không sợ hãi.

_ Thiên Di, tránh ra mau đi . Chợt, một dáng người lao đến. Nhanh như cắt. Ôm trọn sóc nhỏ trong vòng tay rắn chắc. Đoàng …. Tiếng súng nổ vang trong đêm, quyện hương sắc lạnh vào gió. Men theo gió đưa mùi tanh của máu lan khắp mọi nơi. Mùi tanh quấn vào cánh mũi. Hòa tan cùng không khí là mùi vị chết chốc.

_ Nhỏ đáng ghét, vì em đã cướp trái tim anh rồi! Nên anh sẽ không bao giờ bỏ mặt em đâu, đồ ngốc! Bóng người cao cao dần quỵ xuống nền đất ẩm thấp cùng những thanh từ trôi nhẹ vào tai, khóe môi đỏ mộng hơn nhờ màu máu thẫm đang tràn ra.. Chiếc áo loang vệt máu đỏ, nhỏ giọt xuống đất. Hương đất và máu lẫn lộn vào nhau tạo nên một mùi hương ghê rợn.

_ Vĩnh Khoa….

Bật dậy sau giấc mơ dài đẫm máu, Thiên Di thở hồng hộc. Mồ hôi túa ra trên vầng trán bé xinh.

Cái giấc mơ kinh khủng ấy không ngày nào là không ám ảnh giấc ngủ sóc con kể từ khi cô nhóc rõ mọi việc của Vĩnh Khoa. Cũng kể từ khi nhìn thấy tờ giấy ố vàng và vài dòng chữ nhỏ nhắn. Và cũng kể từ khi hiểu mọi việc Vĩnh Khoa làm là do đâu thì cơn ác mộng ấy lặp lại nhiều hơn trong mỗi lúc đêm về.

Hình ảnh Vĩnh Khoa ngốc nghếch làm theo những gì tờ giấy cũ rích kia ghi cùng với hình ảnh đẫm máu trong cơn ác mộng khiến Thiên Di sợ hãi.

Sợ phải mất người mình yêu nhất!

Vì thế, quyết định ra đi và tạo một cái chết giả là hoàn toàn đúng.

Cạch!

_ Nè, mơ gì mà gào tên anh lớn thế?

Dựa lưng vào cửa, Vĩnh Khoa thản nhiên cất giọng, tia vui lại ngự trị trên gương mặt anh tuấn.

Trấn tĩnh mình, Thiên Di đưa tay quệt mồ hôi trên trán rồi bước xuống giường, bỏ qua ánh nhìn của Vĩnh Khoa :

_ Mơ thấy anh bị người ta đánh. Em vui quá nên hét lên.

_ Bị người ta đánh? – Vĩnh Khoa chau mày, chất giọng có phần ngạc nhiên.

_ Đúng. Bị đánh thê thảm luôn ý. Hi hi, đừng quá lo lắng, chắc người ghét anh không nhiều đâu, nhỉ!

Thiên Di khoái trá cười hớn hở, quăng lại câu trêu tức rồi chạy tọt vào nhà vệ sinh “lánh nạn”. Bỏ lại vẻ mặt ngơ ngác của anh chàng lạnh lùng.

——–

Chọn cho mình bộ cánh đơn giản, Thiên Di soi mình trước gương rồi nhanh chóng bước xuống nhà với gương mặt hớn hở.

Ánh nắng chói chan hòa vào làn không khí ngập thảm cỏ xanh mướt của khoảng sân thoáng mát trước nhà. Vĩnh Khoa ngồi đó, trên chiếc bàn nhỏ trắng ngần cùng tách cà phê thơm thoang thoảng. Cạnh cậu, Trương Tề khoan khoái duỗi thẳng chân, mắt như kẻ vô hồn suy nghĩ về một vấn đề gì đó.

Bỗng, Vĩnh Khoa đặt tách cà phê xuống bàn, khẽ đưa tia nhìn sang người ông bên cạnh, cất giọng hỏi :

_ Ông có biết vì sao con đã tỉnh lại không?

_ …

_ Con đã gặp bà. Bà vẫn thế. Chính bà đã ngăn con khi con sắp bước vào cổng địa ngục. Bà nói, ông luôn tự trách mình vì không bảo vệ được bà khỏi móng vuốt tử thần, đúng không? Ông, có thể dừng mọi chuyện lại được không? Coi như đây là lần đầu con cầu xin ông.

Gương mặt anh tuấn khẽ cuối đầu, giọng nói nhỏ dần khiến Trương Tề khá bất ngờ với câu chốt cuối cùng.

Vĩnh Khoa đâu khi nào cuối đầu hay hạ mình cầu xin trước ông hay người khác?

Cậu đã thay đổi quá nhiều. Vì con nhóc nghịch ngợm kia chăng?

Trương Tề lẳng lặng uống sạch tách trà nóng. Đan xen hai tay vào nhau, nắm thật chặt, ông khẽ hé môi :

_ Chính kẻ mang chức danh “chìa khóa vàng” đã giết bà con và gia đình của ông bạn già thân thiết của ta. Điều luật về “chìa khóa vàng” là do ông bạn ấy đề nghị trước, ta xét duyệt. Dù thế nào, “chìa khóa vàng” có là bất cứ ai, kẻ đó vẫn sẽ phải chết.

_ Nhưng chỉ duy “chìa khóa vàng” ở thời của ông là giết người. Ở những đời khác, họ là những người vô can, ông ạ!

_ Vĩnh Khoa, vì con bé ấy, con đã cãi ta bao nhiêu lần rồi, biết không?

Trương Tề giận dữ gắt lên phá tan bầu không khí trong lành, tinh khiết. Thay vào đó, mùi nguy hiểm bắt đầu nồng nặc hơn.

Nhắc đến đau lòng đã là khơi gợi bản tính tà ác của con quái thú trong ông. Đã thế, đứa cháu yêu lại vì bảo vệ một con nhóc mà cãi ông!

_ Ông yêu bà, đau khi mất bà. Thế tại sao ông không hiểu cảm giác của những người xung quanh? Cũng như ông, con sẽ thế nào khi mất Thiên Di đây?

Vĩnh Khoa cười nhạt, ánh nắng rớm vàng nhẹ soi vào mái tóc nâu bồng bềnh, soi mọi đường nét tuyệt đẹp trên gương mặt anh tuấn.

_ Yêu? Là thứ gì đó xa vời với những người như ta. Là thứ mờ ảo không bao giờ với tới được. Là thứ thuốc độc bào mòn trái tim con người. Là thứ cướp đi sự yếu đuối trong con người. – Trương Tề cười như không cười, từng câu chữ thốt ra chứa đựng những điều sâu lắng, do ông tích tụ được khi đã từng trải. Cuối đầu, Trương Tề lấy lại vẻ điềm tĩnh, gằng giọng – Vĩnh Khoa, con đi quá xa rồi! Nên biết đâu là điểm dừng. Hay… trái tim con đã thuộc về con bé ấy?

_ …

Vĩnh Khoa lặng đi, chẳng nói gì. Ánh nhìn trở nên xa vời thực tại, chẳng ai biết cậu đang nghĩ gì trong đầu, cũng chẳng thể đoán được cậu đang nghĩ gì trong đầu.

Cũng vừa lúc, Thiên Di nghe toàn bộ mẫu chuyện ngắn.

Lấy lại tinh thần, sóc con mạnh dạn bước đến chiếc bàn nhỏ, cười tươi nhìn Vĩnh Khoa rồi nói :

_ À, em có chút việc phải ra ngoài tí. – Quay sang Trương Tề, Thiên Di lại nhoẻn miệng cười rồi cuối đầu thể hiện sự kính trọng với con người ấy – Chào ông, cháu đi ạ!

_ Đi đâu?

Kéo bàn tay nhỏ nhắn lại, Vĩnh Khoa lạnh lùng cất giọng. Nhãn thần chứa trọn cô gái nhỏ.

Chẳng hiểu sao lí trí lại thôi thúc Vĩnh Khoa nắm lấy cánh tay kia và giữ thật chặt lại. Linh cảm như mách bảo việc gì đáng sợ sắp xảy ra với cậu.

Giằng tay mình ra khỏi tay Vĩnh Khoa, Thiên Di nhẹ nhàng đáp :

_ Em đi cùng Chính An. Một lát thôi.

Nghe đến cái tên thân thuộc, Vĩnh Khoa mới thả lỏng bàn tay kia ra, mắt vẫn hướng sang sóc nhỏ đầy nghi hoặc.

_ Đừng trơ bộ mặt đó nhìn em, ngốc ạ. Lúc anh cười nhìn rất đẹp trai đấy. Cười nhiều nhé!

Quẳng lại câu nói mông lung cho gương mặt điển trai rồi Thiên Di cất bước vội. Sợ nếu dây dưa thêm nữa, cô nhóc sẽ không dũng cảm được mất!

Nhìn theo cái dáng bé nhỏ đang dần rời xa, Vĩnh Khoa cười nhẹ rồi quay trở lại bàn. Ánh nhìn chốc đối ngay nhãn thần Trương Tề. Hai ánh nhìn chạm nhau rất lâu.

Lâu sau, Trương Tề mới cất giọng phá tan sự im lặng kia :

_ Con bé ấy… thật sự đã chiếm trọn trái tim con rồi sao?

_ Không. – Vĩnh Khoa cười lạnh, đáp – Sóc con không chiếm trọn tim con. Chỉ là… thứ tình cảm kia, đã ăn sâu vào tận mỗi tế bào trên cơn thể con.

Trương Tề ngẩng người đôi lúc. Ông không ngờ có một ngày đứa cháu trai anh tuấn của mình lại thành ra thế này. Từ lạnh lùng dần trở nên dịu dàng, ấm áp. Từ cao ngạo dần đã bị thuần hóa bởi cô nhóc tinh nghịch. Từ thông minh dần hóa ngốc nghếch khi đã chính thức vào yêu. Và đã ném trải thứ gọi là “nước mắt”, “nỗi sợ mất người quan trọng”, “niềm hạnh phúc khi yêu một ai đó”,…

Trương Tề đứng lên, dời bước khỏi bàn. Lẫn trong gió là chất giọng trầm trầm, khàn khàn mang đến cho ai đó một tia hy vọng nhỏ nhoi :

_ Trong 1 tuần, nếu có lời giải cho bài toán con đã khám phá ra. Lúc đó, ta sẽ suy nghĩ lại mọi chuyện. Ngay cả lời giải là gì, ta vẫn chưa được biết! Con có chắc mình sẽ tìm được?

——-

Nhận một công việc không quá khó khăn để tìm một khoảng tiền nho nhỏ vì mục đích riêng làm Thiên Di phấn khởi hẳn. Có lẽ hôm nay phải về muộn thôi. Hiếm lắm mới có một công việc thế này, chỉ trong một ngày đã kiếm được không ít tiền.

Quán tạp hóa nhỏ xinh xinh ven đường chật kín người, chen chút nhau mua hàng giảm giá. Vì cơ hội hiếm, chỉ xuất hiện trong một ngày và lâu lâu mới có dịp đại hạ giá một lần nên quán cần thêm nhân viên tính tiền.

Thiên Di may mắn được nhận.

Ngày dài rồi cũng lê thê trôi qua. Khách thưa thớt dần.

Ngồi phịch xuống ghế thở thườn thượt, sóc nhỏ đưa tay quệt mồ hôi đang bám trên vầng trán xinh. Cười nhẹ.

Cuối cùng cũng ném trải mùi vị cực khổ khi kiếm ra đồng tiền.

_ Lần đầu em làm việc thế này à? Chắc là để mua quà cho ai đó nhỉ?

Chị làm cùng đưa cho sóc nhỏ một cốc nước lọc, cười thân thiện. Ngồi xuống chiếc ghế còn trống cạnh bên, chị tò mò hỏi khiến sóc con đỏ ửng mặt.

_ Chắc chị đoán đúng rồi! – Chị ấy khẽ cười rồi nói. – Thôi, chị phải làm tiếp công việc của mình đây. Chúc em buổi tối vui vẻ nhé!

_ Cám ơn chị ạ!

Gật nhẹ đầu, sóc con cười tít mắt nhìn người chị đáng yêu kia.

Lần đầu tiên cầm trên tay chính số tiền mình làm ra cảm giác thật hạnh phúc.

Rời khỏi quán với niềm vui sướng, Thiên Di liền chạy ngay đến siêu thị.

Lượn lờ quanh những chiếc sơ mi đẹp mắt cả mấy vòng lớn. Những chiếc áo theo nhiều kiểu cách khác nhau cùng những gam màu khác nhau khiến sóc con phân tâm chẳng biết nên chọn kiểu nào, màu nào cho hợp.

Màu đen ngay lập tức đập vào đôi mắt to tròn. Chắc chỉ có màu này mới nói lên tính cách của con người lạnh lùng kia.

Chiếc sơ mi đen cùng những đường viền sắc nét đậm nhạt xen kẽ. Ngay cả những chiếc khuy áo cũng tinh xảo chẳng kém. Giá thì đương nhiên không rẻ.

Chiếc hộp được chọn để đựng áo cũng mang màu đen cùng chiếc nơ xinh xinh đính trên đỉnh hộp.

Cầm trên tay món quà đáng yêu, Thiên Di khẽ cười. Chắc có người sẽ rất vui khi nhận được món quà này.

_ Cái gì trên tay em thế?

Chất giọng lạnh lùng đáng ghét thoáng vang bên tai làm sóc con thoáng giật mình. Thu lại nụ cười kia, sóc con khẽ nhíu mày.

_ Đi cùng Chính An là thế này sao?

Nghe nhầm chăng? Đang ở ngoài đường mà, làm thế lại có thể nghe thấy giọng nói của Vĩnh Khoa cơ chứ?

_ Cho anh ah?

Từ đâu, một bàn tay to rộng đã chụp lấy chiếc hộp xinh xinh một cách tự nhiên và không được sự đồng ý của chủ nhân chiếc hộp.

Ngơ ngác quay sang bên cạnh, đôi mắt to tròn bắt ánh nhìn sắc lạnh đang nhìn mình. Sâu thẳm trong đáy mắt như chứa ánh nắng mặt trời, rất dịu dàng.

Vĩnh Khoa đứng đó, trên tay là chiếc hộp bé xinh vừa giật được từ tay sóc con nghịch ngợm.

Ngớ người hồi lâu, Thiên Di mới lắp bắp nói, mắt mở to hết cỡ nhìn người trước mặt :

_ Anh… sao… sao anh lại… ở đây?

_ Có người theo sau mình lâu đến vậy cũng không nhận ra. Rõ ngốc.

_ Anh theo dõi em?

_ Không. Anh chỉ thuận đường đi theo em thôi. – Thản nhiên nhún vai.

_ Thế không phải theo dõi à?

_ Làm việc… là vì cái này?

Giơ hộp quà lên, Vĩnh Khoa nghi hoặc hỏi lại và bỏ qua câu hỏi từ sóc nhỏ. Ánh nhìn xen lẫn tia vui, giở giọng tra khảo.

Cuối đầu, Thiên Di lí nhí nói :

_ Cứ tưởng sẽ tạo bất ngờ cho anh. Ai dè… – Đột nhiên, sóc con ngẩng đầu lên, nhanh tay giật lại hộp quà trên tay Vĩnh Khoa rồi hùng hổ nói ngang – Thế thì không tặng nữa. Cái này em mua cho em.

Vĩnh Khoa hầm hầm nhìn gương mặt đáng yêu, ngang ngạnh hồi lâu rồi chuyển tầm nhìn sang chiếc hộp. Ánh nhìn hệt lưỡi dao bén.

_ Vợ…

_ À, không… cái này em mua cho cha.

_ Vợ…

_ Cũng không phải, em sẽ tặng cho anh Chính An.

_ Vợ…

_ Không vợ chồng gì hết. Của em mua thì là đồ của em. Không cho ai cả.

_ Vợ…

_ Đã nói là…

Câu nói bị bỏ dỡ giữa chừng chỉ vì nụ hôn bất ngờ từ ai kia.

Cánh môi mềm mại mang hương xuân nhẹ nhàng chạm khẽ chiếc môi chúm chím. Thật nhẹ.

Lần tiên, Vĩnh Khoa chủ động. Không phải trêu ghẹo hay đùa nghịch mà là xuất phát từ ánh nhìn trìu mến khuất sau mảng đen của đêm. Khí lạnh như tan biến, quyện vào gió mang hương ấm áp, nhẹ nhàng như điệu nhạc vu vương.

Ánh đèn lung linh rọi vào hai dáng người đang đứng đó.

Gió ngừng bay để lưu giữ khoảng khắc hạnh phúc.

Vạn vật như ngưng động.

Thời gian khẽ dừng chân cho cái hôn sâu lắng.

Rời khỏi khóe môi bé xinh, Vĩnh Khoa vòng tay ôm trọn thân hình bé bỏng, khẽ thì thào vào tai sóc con :

_ Món quà này… anh rất thích.

Vĩnh Khoa, làm ơn… Anh làm ơn đừng như thế nữa! Đừng thay đổi nữa. Anh hãy cứ lạnh lùng như trước, đừng trở nên dịu dàng thế…

Cứ thế… làm sao em có dũng khí bước đi đây? Giấc mơ ấy… mùi máu trong giấc mơ cứ như thật… Vĩnh Khoa, em phải thế nào đây? En thật sự không muốn mất anh.

Dúi đầu vào bờ vai rộng, Thiên Di khẽ khàng nhắm mắt để lưu giữ hương vị ngọt ngào ấy. Ước chi giây phút này mãi tồn tại!