Chương 77

Xung quanh đen tối tĩnh mịch, Giản Dao nằm trên chiếc giường nhỏ giá lạnh. Cả thế giới như chỉ còn lại một mình cô. Cô túm lấy ga trải giường. Đó là ga trải giường Tạ Hàm mới thay cho cô, có mùi hương dìu dịu, tinh khiết, khiến Giản Dao càng thêm nhớ nhung.

Nhớ mẹ, nhớ em gái, nhớ Huân Nhiên và càng nhớ Bạc Cận Ngôn.

Vào thời khắc không biết là ngày hay đêm này, người đàn ông em yêu thương, anh đang ở đâu?

Trước giờ đi ngủ, Tạ Hàm lại tiêm một ống thuốc vào người Giản Dao. Cổ tay cô chi chít vết kim tiêm. Nhưng thật kỳ lạ, cô không lập tức nảy sinh ảo giác lạ lùng, một số ký ức ngọt ngào không bị khống chế hiện lên trong đầu cô.

Đó là một buổi tối vô cùng yên tĩnh, cô và Bạc Cận Ngôn ngồi ở sofa. Đây là lần đầu tiên cô chạm vào người anh, ngón tay cô vuốt ve vết sẹo đáng sợ trên bụng anh, mắt đẫm lệ. Lúc đó anh nói thế nào nhỉ? Gương mặt anh lấp lánh dưới ngọn đèn dịu dàng. Rõ ràng giọng anh có phần xót xa và ão não nhưng vẻ mặt vẫn cao ngạo như thường lệ.

“Nếu biết trước sẽ làm em khóc, tôi sẽ không cho em xem.”

Giọng nói trầm thấp như tiếng violon cell như còn vang vọng bên tai Giản Dao. Hơi thở ấm áp và trong lành của anh vương vấn trên làn da cô. Những động tác tiếp xúc của anh vừa dịu dàng vừa kiên định, có lúc trêu đùa và hiếu kỳ… Giản Dao cảm thấy mỗi tấc da trên người cô dường như chìm trong ảo giác khiến con người đắm say. Cô vô thức dùng hai cánh tay ôm chặt người mình…

Người đàn ông đang thân mật với cô bỗng dưng biến mất như không khí. Một người đàn ông khác đột nhiên cất giọng khàn khàn, tựa như lời nguyền vang lên trong bộ não lơ mơ của cô.

“Phá hủy niềm tin của hắn, giết chết người hắn quan tâm, ép khô thể xác hắn.” Giọng nói của người đàn ông đó mang theo ý cười lạnh lẽo. “Tôi sẽ là người sống sót, là Allen duy nhất.”

Không…

Giản Dao đau khổ giơ tay ôm đầu, cắn chặt làn môi nứt nẻ.

Không, cô không tin! Bạc Cận Ngôn không thể bị rối loạn đa nhân cách, anh cũng không thể giết người. Anh là người mạnh mẽ như vậy, vững vàng như vậy. Dù tiến vào thế giới tăm tối, trái tim anh cũng trong trẻo và sạch sẽ. Bạc Cận Ngôn của cô là Simon duy nhất. Bây giờ dù trời có sập, dù cô và anh có sinh ly tử biệt, cô cũng chỉ cần làm một việc duy nhất, đó là tin tưởng và chờ đợi anh. Anh nhất định sẽ mở cánh cửa địa ngục này, cứu cô ra ngoài.

Một tiếng động khẽ vang lên, ánh sáng chói mắt bất thình lình khiến Giản Dao giơ tay che mắt. Ý thức vốn mơ hồ như trở nên tỉnh táo theo ánh đèn chiếu sáng. Phía sau lưng Giản Dao không xa lại vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng quen thuộc. Giản Dao thót tim. Hắn lại đến rồi.

Ánh đèn chiếu sáng như ban ngày, mùi cà phê thơm nồng lan tỏa trong không khí. Giản Dao bị ép rời khỏi lồng giam, ngồi xuống sofa.

Tạ Hàm vẫn giữ tâm trạng vui vẻ. Hắn khẽ ngâm nga, từ tốn pha cà phê, đưa đến trước mặt Giản Dao. Sắc mặt Giản Dao nhợt nhạt, cô ngồi bất động. Tạ Hàm ở bên cạnh cầm tách cà phê, nhấp một ngụm nhỏ rồi mỉm cười, nói: “Không uống là ăn roi đấy.”

Giọng điệu của hắn hết sức dịu dàng, cứ như hắn đang lịch sự khuyên nhủ cô.

Giản Dao nghiến răng, cầm tách cà phê, uống từ từ. Tạ Hàm bật cười một tiếng, lặng lẽ cúi đầu nhìn cô.

Đợi Giản Dao uống một nửa tách, hắn đột nhiên “à” một tiếng: “Quên không nói cho cô biết, tôi bỏ thêm một thứ vào cốc cà phê.”