Chương 77

Ngày thứ hai khi thức dậy, phát hiện mình xiêm y như cũ đang nằm trên giường, vội kéo chăn muốn trở dậy, trong đầu một cơn đau nhức ập đến, quay về ngồi lại. Ngồi tỉnh một lúc, mới rời giường đi rửa mặt. Cười hỏi Ngọc Đàn: “Tối qua khi muội trở về, ta ở trong phòng sao?” Ngọc Đàn cười nói: “Khi muội trở về, đã thấy tỷ tỷ ngủ thiếp đi từ lúc nào rồi.” Ta gật đầu, không nói thêm gì.

Khi đi làm việc, cũng đã muộn, may mà Vạn tuế gia thượng triều chưa về, đến trễ một chút nữa không biết đã xảy ra chuyện lớn gì rồi.Sau khi uống một chén trà đậm đặc, mới cảm thấy đầu óc thông suốt lên đôi chút. Đang đun nước, Vương Hỉ vội vã chạy vào, vẻ mặt nghiêm trọng, thấp giọng nói: “Tỷ tỷ hôm nay mọi thứ phải lưu tâm một chút, vạn tuế gia hạ triều rồi.” Ta trông sắc mặt hắn không được bình thường, toan hỏi thêm vài câu, hắn đã xoay người hấp tấp chạy đi mất.

Ta chọn những bộ trà cụ ngày thường Khang Hi thích nhất, sau khi ngâm pha nước thật kỹ, lại đặc biệt làm mát một chút, đợi cho nhiệt độ ít nóng hơn so với nhiệt độ ưa thích thường ngày của Khang Hi , mới bê khay trà chậm bước tiến vào đại điện.

Căn phòng lọt thỏm vào tầm mắt,từ Tam a ka đến Thập thất a ka, gồm cả biểu đệ của Khang Hi, Lãnh thị vệ công nội đại thần Ngạc Luân Đại, Lãnh thị vệ công nội đại thần A Linh A, con trai nội đại thần Minh Châu-Hàn lâm viện chưởng viện học sĩ Quỹ Tự,đông nghịt chúng trọng thần Mãn tộc đang quỳ. Khang Hi sắc mặt xám nghét, cả phòng tuy đặc kín người,nhưng đến tiếng kim châm rơi cũng có thể nghe thấy.

Trong lòng khẽ động, lẽ nào hôm nay sẽ tuyên bố phế thái tử? Nhẹ nhàng đặt chén trà trên bàn, người còn chưa kịp hành lễ lui ra, Khang Hi bỗng nhiên nâng chén trà lên ném thẳng tới người Tứ a ka, ta lập tức quỳ rạp xuống đất, trong lòng kinh sợ đau xót, đến thở mạnh cũng không dám.

Tứ a ka không dám né tránh, để mặc chén trà nóng đập thẳng vào người, trên người lập tức ướt hết một mảng, chén trà từ áo choàng rơi xuống nền nhà, xoay xoay tròn vài vòng,giữa không gian lặng ngắt như chết, chén sứ men ngọc chạm vào sàn nhà một tiếng giòn vang nện vào lòng người, tiếng tiếng đều là cơn giận của thiên tử, khiến người ta kinh hãi.

Ta cúi đầu quỳ trên mặt đất, một mặt xót xa, một mặt thấy may mắn vì trà nóng không đến mức gây bỏng. Suy nghĩ cặn kẽ về những chuyện quá khứ, nhưng không có đến nửa điểm đầu mối, chỉ biết năm nay thái tử sẽ bị phế, nhưng Tứ a ka lại gặp phải chuyện gì chứ? Chuyển qua hốt hoảng, thập tam a ka! Nếu như lịch sử hiện tại chính là lịch sử mà ta được biết, cuối cùng là Thập tam xảy ra chuyện mà không phải Tứ a ka. Một mặt yên tâm nhưng một mặt cảm thấy nhức nhối.

Khang Hi lạnh lùng nói: “Trẫm sớm đã có ý chỉ ‘các a ka nếu như có luồn cúi mưu cầu ngôi vị hoàng thái tử, tức là giặc của quốc gia, pháp luật không dung’, nhưng ngươi lại sai người đi khắp mọi ngõ ngách rải tin bịa đặt vô căn cứ, tuyên dương thái tử Dận Nhưng không hết lời nhưng lại hành động xấu xa, giữa quan viên Mãn Hán cùng sĩ dân kinh thành và Giang Nam gây nên dư luận trái ngược về Thái tử, Còn phao tin chức vị thái tử Dận Nhưng không hề vững chắc, bất cứ lúc nào đều có thể phế truất lần hai. Khá cho Ung Thân vương ngươi dương phụng âm vi [bên ngoài bằng lòng bên trong chống đối]”.