Chương 77: Cơ thể rất thoải mái

Bóng đêm dần dần dày đặc, không thấy rõ Thiên Ngạo ở vườn hoa làm gì, chỉ nhìn thấy hắn khom lưng, dường như là hái hoa.

Giở trò quỷ gì a, Mạc Tiểu Hàn bĩu môi. Sẽ không phải là muốn hái một đóa hoa hồng đưa cho mình chứ? Thật ngây thơ, thật quê mùa! Mạc Tiểu Hàn nói thầm, một lát trở lại nhất định phải cười nhạo hắn mới được!

Sở Thiên Ngạo đi tới, tay phải đặt sau lưng.

“Này, tôi không thích hoa hồng ah!” Mạc Tiểu Hàn kiêu căng ngửa đầu, quyết định tấn công Sở Thiên Ngạo.

“Vậy sao? Đây!” Sở Thiên Ngạo đưa tay phải từ phía sau ra, động tác tao nhã vô cùng.

Một đóa hoa Diên Vĩ lẳng lặng nằm ở lòng bàn tay của hắn. Hình dáng cánh hoa như những chú bươm bướm xinh đẹp, màu sắc xanh đậm, cùng với màu xanh của đồ trang sức trên người cô vô cùng tương xứng.

“Cái gì?” Mạc Tiểu Hàn có chút kinh ngạc, Hoa Diên Vĩ sao?

Sở Thiên Ngạo kéo Mạc Tiểu Hàn lại, cơ thể dán sát vào người cô, cằm Mạc Tiểu Hàn đã muốn áp vào lồng ngực của hắn rồi.

“Này này, làm gì a! Đây chính là nơi công cộng, đừng có động dục loạn chứ!” Mạc Tiểu Hàn sợ hết hồn, cho rằng Sở Thiên Ngạo lại muốn làm hành động gì quá đáng, nhanh chóng chống tay vào lồng ngực Sở Thiên Ngạo.

“Người phụ nữ này, em có phải quá hạ lưu hay không? Em nghĩ cái gì thế?” Sở Thiên Ngạo ngăn Mạc Tiểu Hàn đang lộn xộn. Cúi đầu, thận trọng đem đóa hoa Diên Vĩ cắm trên mái tóc dài của Mạc Tiểu Hàn.

Cư nhiên bị Sở Thiên Ngạo châm chọc mình ham mê sắc dục, trong lòng Mạc Tiểu Hàn thật sự ngượng muốn chết. Thời đại này, đến phiên người xấu khinh thường người tốt rồi sao?

Đang muốn mở miệng phản bác, vừa nhướng mắt, lại nhìn thấy cái cằm góc cạnh của Sở Thiên Ngạo, cằm được cạo râu rất sạch sẽ, nhưng vẫn có thể nhìn thấy dấu vết một mảnh râu màu xanh, mùi nước hoa nhàn nhạt, ánh mắt lạnh lùng nghiêm túc, còn có đôi tay thon dài, Mạc Tiểu Hàn chợt phát hiện, Sở Thiên Ngạo đúng là một người đàn ông theo đúng nghĩa nam tính.

Mặt có chút nóng bừng, Mạc Tiểu Hàn đẩy Sở Thiên Ngạo ra.

Ánh mắt Sở Thiên Ngạo nhìn lên nhìn xuống trên người cô đánh giá một phen, khóe miệng nâng lên nụ cười xấu xa: “Nhìn như vậy, thật ra thì em cũng không xấu xí.”

“Cái gì mà không xấu xí? Rõ ràng là đẹp như tiên trên trời! Nhất là đứng bên cạnh cái người xanh như lá cây này, tôi lại càng thêm nổi bật là mắt ngọc mày ngài, siêu phàm thoát tục!” Mạc Tiểu Hàn không chút khách khí phản kích lại. Ánh mắt trừng to hung hăng nhìn chằm chằm Sở Thiên Ngạo.

Ánh sang của những ngọn đèn phản chiếu trong mắt lưu chuyển như nhửng làn sóng, khiến cho người ta không khỏi đắm chìm trong đó. Mái tóc mây đen nhánh điểm thêm bên cạnh một đóa hoa Diên Vĩ kiều diễm nở rộ, càng làm nổi bật làn da trắng như tuyết, Sở Thiên Ngạo không khỏi phát sinh long ham muốn giữ lấy cho riêng mình nhiều hơn.

Mạnh mẽ hôn lên môi Mạc Tiểu Hàn, muốn ở trên môi cô khắc lên dấu ấn của mình. Giọng nói mang theo sự uy hiếp: “Biết mình có mấy phần quyến rũ là tốt rồi. Một lát đi dự tiệc chớ có liếc ngang liếc dọc. Nhớ, không có tôi phê chuẩn, không cho cùng người đàn ông khác nói chuyện!”

“Anh buồn chán không có chuyện để nói a. . . . . . Ai. . . . . .” Mạc Tiểu Hàn còn chưa nói dứt lời đã bị Sở Thiên Ngạo kéo hướng đại sảnh đi tới.

Trong đại sảnh đủ các loại trang phục, Sở Thiên Ngạo vừa xuất hiện, liền liên tiếp có người cùng hắn chào hỏi.

“Tổng giám đốc Sở, hôm nay anh cũng tới sao? Thật là quá vinh hạnh rồi !”

“Tổng giám đốc Sở, nghe nói Sở thị vừa lại thu mua một công ty hàng đầu nữa? Chúc mừng chúc mừng nha!”

Những lời nịnh hót nối liền không dứt, nhưng Sở Thiên Ngạo căn bản đều không quan tâm tới, đừng nói là gật đầu đáp lễ, ngay cả khóe mắt liếc qua cũng đều không liếc những người này. Bất quá những người này thật cũng không cảm thấy lúng túng, Sở Thiên Ngạo kiêu căng, lạnh lùng, bá đạo, người trên thế giới này ai cũng biết.

“Thiên Ngạo!” Một giọng nam từ tính dễ nghe truyền tới.

Sở Thiên Ngạo nghe có tiếng gọi liền đứng lại, Mạc Tiểu Hàn giương mắt nhìn, thì ra là Bùi Tuấn.

Trên mặt của Bùi Tuấn trước sau như một, luôn treo một nụ cười ngang ngạnh, hướng Mạc Tiểu Hàn đưa tay phải ra, chuẩn bị khách khí bắt tay: “Cô Mạc hôm nay thật xinh đẹp!”

Sở Thiên Ngạo nhanh chóng chặn ngang tay Bùi Tuấn: “Móng vuốt đừng duỗi loạn!” Kéo Mạc Tiểu Hàn vào trong ngực của mình gần hơn một chút.

Mạc Tiểu Hàn cúi đầu, đối với lời nói và lời thăm hỏi của Sở Thiên Ngạo và Bùi Tuấn tỏ vẻ hờ hững.

Bùi Tuấn kinh ngạc nhìn Mạc Tiểu Hàn một cái. Trong ấn tượng của hắn, Mạc Tiểu Hàn là một cô gái rất lễ phép, rất có giáo dục nha. Sao hôm nay lại vô lễ như thế?

Sở Thiên Ngạo cũng cau cau mày, có chút không hiểu nâng cằm Mạc Tiểu Hàn lên: “Tại sao không nói chuyện? Thân thể không thoải mái sao?”

Mạc Tiểu Hàn nhìn chằm chằm Sở Thiên Ngạo: “Thân thể rất thoải mái.”

Đôi mày rậm của Sở Thiên Ngạo nhíu chặt lại, con ngươi tối đen cũng khẽ nheo lại: “Vậy tại sao không nói lời nào?”

Mạc Tiểu Hàn nhún nhún vai, hung hồn nói: “Không có sự phê chuẩn của anh, tôi không dám cùng người đàn ông khác nói chuyện.”

Nghe xong lời nói của Mạc Tiểu Hàn, sắc mặt Sở Thiên Ngạo, dùng từ kinh ngạc, khó coi…… cũng không hình dung ra được!

Ha ha ha. . . . . .Bùi Tuấn đứng một bên kinh ngạc nửa ngày, cuối cùng cũng bộc phát ra một hồi cười như điên. Tình nhân bé nhỏ của Sở Thiên Ngạo này, thật là có chút thú vị! Quá hả giận rồi! Rốt cuộc cũng có người có thể trị được Sở Thiên Ngạo!

“Người phụ nữ nhỏ bé này! Tối về sẽ tính sổ với em!” Sở Thiên Ngạo hung hăng liếc Mạc Tiểu Hàn một cái, nhỏ giọng uy hiếp nói.

Mạc Tiểu Hàn bị đau, bất mãn trừng Sở Thiên Ngạo: “Anh thật là quá khó hầu hạ!”

“Ôi! Đây là ai vậy! Lại dám nói Tổng giám đốc Sở của chúng ta khó hầu hạ, ăn gan hùm mật gấu sao?” Kèm theo tiếng nói là một mùi hương nồng đậm theo làn gió đưa tới, một người phụ nữ xinh đẹp và quyến rũ bước tới gần.

Mạc Tiểu Hàn nhận ra, người phụ nữ trang điểm tinh xảo khéo léo, mặc bộ lẽ phục xẻ cổ sâu tới rốn này chính là người phụ nữ đêm đó cùng Sở Thiên Ngạo biểu diễn một màn xuân cung đồ sống động – Liễu Thần.

Gần đây cô ta vừa đóng một bộ phim mới, danh tiếng đang nổi như cồn. Báo đài khắp nơi đều nói về cô ta.

Mạc Tiểu Hàn xoay đầu đi, lười phản ứng lại. Trong lời nói của Liễu Thần mang đậm vẻ châm chọc, mọi người đều biết, nếu mình trả lời, không phải là tự mình đánh mặt của mình sao!

Thấy Mạc Tiểu Hàn hoàn toàn không để ý tới mình, Liễu Thần tức giận đỏ bừng cả mặt. Liễu Thần cô xuất hiện ở đâu, thì ở đó chính là tiêu điểm của công chúng, hiện tại lại có thêm tổng giám đốc tập đoàn Sở thị và người đứng đầu làng giải trí – Bùi Tuấn, ánh mắt mọi người trong đại sảnh đều nhìn về bên này. Mạc Tiểu Hàn không trả lời cô…, chẳng phải là trước mặt mọi người khiến cô không xấu hổ không có đất mà chui xuống sao?

Sự tàn nhẫn ẩn giấu trong đáy mắt chợt lóe lên, Liễu Thần nhẹ nhàng uốn éo thân hình mảnh mai thon thả, đi tới bên cạnh Sở Thiên Ngạo, cánh tay trắng nõn quấn lên eo của Sở Thiên Ngạo: “Thiên Ngạo, đã lâu không gặp, có phải anh đã quên người ta rồi hay không?”

Sở Thiên Ngạo liếc mắt nhìn Mạc Tiểu Hàn quay đầu đi làm bộ ngắm phong cảnh, sau đó chủ động dính sát vào Liễu Thần, buông tay Mạc Tiểu Hàn ra, ôm vào eo Liễu Thần: “Sao, nhớ tôi sao?”

Đầu vai Mạc Tiểu Hàn run lên, cảm thấy buồn nôn. Không nghĩ tới thời điểm như thế này mà Sở Thiên Ngạo còn có những lời lẽ ngọt ngào như vậy. Quá buồn nôn rồi !

Nếu Sở Thiên Ngạo cùng Liễu Thần có nhiều tâm sự muốn nói như vậy, Mạc Tiểu Hàn cô nên nhường nơi riêng tư này cho bọn họ thôi!

Đôi chân đang muốn lui về phía sau, nhưng Sở Thiên Ngạo sắc mặt bất động, chỉ di chuyển cơ thể chặn đường Mạc Tiểu Hàn. Kịch hay vừa mới bắt đầu diễn, hắn làm sao để nữ chính rời sân khấu được đây?

Không biết vì sao a, hắn chính là thích trêu chọc Mạc Tiểu Hàn, thích xem cô ghen vì người phụ nữ khác —— chỉ có điều, Mạc Tiểu Hàn giống như chưa từng ăn dấm đối với hắn. Nghĩ đến điểm này, Sở Thiên Ngạo có chút không vui nhíu nhíu mi.

Bùi Tuấn cười híp mắt đứng ở bên cạnh, đem tất cả mọi chuyện thu hết vào trong mắt. Thấy Sở Thiên Ngạo chặn đường Mạc Tiểu Hàn không cho cô đi, Bùi Tuấn tiến gần lại, nói nhỏ bên tai Sở Thiên Ngạo: “Đừng đùa thái quá! Tôi thấy cô Mạc không phải là người dễ chọc đâu.”

Nói xong, bưng ly rượu nhanh chân vội vàng chạy ra xa. Chỉ sợ chậm một bước, sẽ bị ánh mắt lợi hại của Sở Thiên Ngạo chẻ thành từng mảnh vụn.

Liễu Thần phát hiện hành động của Sở Thiên Ngạo có vẻ gì đó không thích hợp, cũng nhận ra Mạc Tiểu Hàn chính là người đêm đó đã xem mình trực tiếp biểu diễn xuân cung đồ, trong lòng nhất thời có chút không được tự nhiên. Sở Thiên Ngạo có rất nhiều tình nhân, nhưng người phụ nữ này rõ ràng ở trong lòng hắn có địa vị rất khác.

Liễu Thần dùng ánh mắt soi mói quan sát Mạc Tiểu Hàn, gương mặt có vẻ khả ái, nhưng vóc người cũng không có gì đặc biệt, gầy gò như vậy mà bụng dưới đầy mỡ. Dáng người xấu xí như vậy mà dám đứng bên cạnh tổng giám đốc Sở, quả thực là vô liêm sỉ, không biết tự lượng sức mình!

Cảm giác mình có phần thắng nhiều hơn, giọng nói của Liễu Thần càng thêm ngọt như mật đường: “Tổng giám đốc Sở, anh cùng Tiểu Thần ra ban công ngắm trăng được không? Tối nay ánh trăng thật là đẹp đó!”

Cơ thể đầy đặn như có như không mè nheo trên người của Sở Thiên Ngạo.

Con ngươi của Sở Thiên Ngạo chuyển động một cái, phát hiện Mạc Tiểu Hàn đang nhìn bức tranh treo trên tường bên cạnh, hoàn toàn không chú ý hắn và Liễu Thần đang nói cái gì.

Con mắt sắc bén trở nên lạnh lẽo, hừ lạnh một tiếng, Sở Thiên Ngạo cố ý gia tăng âm lượng: “Tiểu Thần, đi, anh cùng em đến kia bên ngắm trăng đi.”

Khóe mắt liếc nhìn phản ứng của người phụ nữ bên cạnh. Nhưng người phụ nữ đó không hề có bất kỳ phản ứng nào, đôi mắt to trong suốt vẫn chăm chú nhìn bức tranh treo trên vách tường, có vẻ rất mê mẩn.

Tức giận trong mắt Sở Thiên Ngạo càng tăng lên, hắn ôm Liễu Thần, cố ý đi ngang qua tầm mắt của Mạc Tiểu Hàn, đáy mắt mang theo tức giận, nhưng gương mặt lại cúi xuống nhìn Liễu Thần mỉm cười, tựa như hắn nhìn thấy Liễu Thần thì rất vui mừng.

Bức tranh treo trên tường được vẽ theo trường phái tả thực của Italy, trong tranh phác họa chân dung công chúa Margaret. Bức họa này, cô cô đã từng nhìn thấy trong cuốn “Đánh giá và thưởng thức thế giới mỹ thuật”, cô cùng với Thân Hạo Khiêm ngồi ở dưới tán cây hoa anh đào trong sân trường, vai kề vai, cùng nhau thưởng thức.

Đó là ba năm trước đây, làn gió nhẹ thổi qua, cánh hoa anh đào bay xuống đậu vào trong sách, trên đất, trên tóc của cô.

Thân Hạo Khiêm dịu dàng nhặt những cánh hoa từ trên tóc của cô rồi nhìn cô khẽ mỉm cười, ánh mắt của hắn, còn sang hơn sao trên trời.

Mạc Tiểu Hàn đột nhiên cảm thấy hai mắt rất xót, rất căng.

“Cô Mạc, sao lại chỉ có một mình đứng ở đây? A, đúng rồi, mới vừa rồi hình như tôi gặp bạn trai cô, Sở Thiên Ngạo cùng Liễu thần ở ban công bên kia!” Một giọng nói mềm mại nhưng ẩn chứa đầy sự châm chọc kéo Mạc Tiểu Hàn trở về hiện thực.

Là Lương Noãn Noãn. Mạc Tiểu Hàn giật mình, theo bản năng nhìn sang bên cạnh cô ta, bên cạnh cô ta không có ai. Thân Hạo Khiêm không có xuất hiện.

Tâm trạng của mạc Tiểu Hàn lại trở về như ban đầu. Mạc Tiểu Hàn nhìn Lương Noãn Noãn gật đầu cười cười rồi chuẩn bị hướng đi nơi khác.

“Cô Mạc, nghe nói cô học cùng trường với Hạo Khiêm nhưng khóa sau?” Lương Noãn Noãn thật sự không chết tâm. Thừa dịp Hạo Khiêm ra xe lấy đồ giúp cô, cô nhất định phải thăm dó cho rõ ràng mọi việc.

“Đúng.” Mạc Tiểu Hàn trả lời ngắn gọn. Cô không muốn nhìn thấy Thân Hạo Khiêm trong trường hợp này. Không muốn để Thân Hạo Khiêm biết, cô căn bản không phải là bạn gái của Sở Thiên Ngạo mà chỉ là tình nhân được bao nuôi mà thôi!

“Cô Mạc, nói vậy cô cũng biết tôi đã đính hôn với Hạo Khiêm nhỉ. Nếu như cô đối với Hạo Khiêm có tình ý gì, tôi khuyên cô nên sớm từ bỏ đi! Mặc dù Tổng giám đốc Sở không nói gì cô, nhưng cô cũng không nên nhớ thương vị hôn phu của người khác chứ?