Chương 77 – Giấu diếm

Triệu Hi Thành đi từng bước đến bên Văn Phương, trong mắt đầy lửa giận, anh đột nhiên vươn tay nắm chặt cằm cô ta, nghiến răng nghiến lợi nói:

– Hay cho Văn Phương cô, trước kia tôi quả thật xem thường cô, cô cho rằng cô làm vậy thì được cái gì? Tôi cảnh cáo cô, thu hồi tâm địa của mình đi, nói cách khác…

Anh hung hăng trừng mắt nhìn bụng cô:

– Tôi cũng chẳng quan tâm đứa trẻ này, tôi sẽ làm cho cô phải chịu cảnh thê thảm hơn cả cô tưởng tượng.

Mặt Văn Phương lập tức trắng bệch lại, mặt cô ta bị anh cào đau, nước mắt rơi xuống, trong mắt lộ rõ vẻ đau đớn, cô ta khó khăn nói:

– Hi Thành, em thật lòng yêu anh… em thật lòng muốn sinh con cho anh… trước kia ở bên nhau chúng ta thật vui vẻ… vì sao anh đột nhiên không để ý đến em… Đều tại Thiệu Lâm, đều là lỗi của Thiệu Lâm, bằng không một nhà ba người chúng ta…

– Câm mồm!

Triệu Hi Thành hét lớn, anh vung tay, Văn Phương ngã lăn xuống đất. Cô ta vội bảo vệ bụng mình, sợ làm hại đứa bé, giờ đây chính là mọi hy vọng của cô ta, tuyệt đối không thể gặp chuyện bất trắc.

Văn Phương ôm bụng ngồi đó, khó tin nhìn anh, hai mắt hoảng sợ:

– Hi Thành, anh thật độc ác, bụng em là cốt nhục của anh, anh đối với em như vậy sao!

Triệu Hi Thành chỉ vào Văn Phương. Gân xanh trên trán nổi rõ, ánh mắt dữ tợn đáng sợ, anh nén giọng nói:

– Giờ tôi hận không thể đá vào bụng cô mấy đá! Cô còn có mặt mũi nhắc đến Thiệu Lâm. Loại đàn bà ti tiện như cô, đoạn thời gian có quan hệ với cô là sai lầm lớn nhất đời tôi. Cô đừng có nói tình yêu gì đó với tôi. Đó chỉ khiến tôi càng thêm ghê tởm! Trước là cô tự mình dâng lên cửa, tôi cũng chỉ coi cô là kỹ nữ. Tôi thanh toán cho cô cũng đủ tiền thế mà cô dám chơi tôi. Văn Phương, nếu cô đủ thông minh thì ngoan ngoãn đi, đừng có đùa bỡn tôi, sinh con xong thì cút đi cho tôi! Bằng không… hừ hừ… Văn Phương, cô biết tôi rồi đó, nếu sau này cô có kết cục bi thảm gì thì cũng do cô tự tìm!

Mặt Văn Phương trắng như tuyết, tay gắt gao nắm chặt quần áo mình, mắt sắc ghê người, phát ra thần sắc cuồng loạn. Cô nhìn anh, oán hận nói:

– Đến tột cùng tôi có gì không bằng Thiệu Lâm, vì sao tất cả các người đều khinh thường tôi?

Triệu Hi Thành cười tàn nhẫn:

– Cô còn dám tự so mình với Thiệu Lâm? Cô quá coi trọng bản thân rồi, cô chỉ xứng làm kẻ hầu người hạ cho cô ấy thôi, cái gì cô cũng thua kém cô ấy hết!

Anh ngồi xổm xuống, tới gần cô, ánh mắt ngoan lệ nhìn chằm chằm cô ta, giống như muốn nhìn thấy lòng cô:

– Chuyện này nếu cô để Thiệu Lâm biết, Văn Phương…

Anh vỗ vỗ mặt cô ta:

– Tôi sẽ cho cô ngày nào cũng sống trong tù đày!

Nói xong anh đứng lên, cực kỳ khinh miệt nhìn cô ta một cái rồi bỏ ra ngoài

Văn Phương nhìn bóng anh rời đi, tim như dao cắt. Cô ta gắt gao cắn chặt môi dưới, cắn đến chảy cả máu, máu đỏ tươi chảy dài xuống càng khiến mặt cô ta trắng bệch, ánh mắt điên cuồng, trông như con quỷ dữ.

Anh coi Tống Thiệu Lâm là bảo bối, coi tôi là kỹ nữ! Triệu Hi Thành, anh quá đáng lắm. Tôi sẽ không cho anh vừa lòng, tôi muốn xem xem, để cho bảo bối của anh biết tôi có con của anh rồi thì sẽ như thế nào. Tôi cũng không tin, tôi mang thai cháu nhà họ Triệu, có Triệu phu nhân bảo vệ thì anh có thể làm gì được tôi. Cứ khinh thường tôi đi, tôi sẽ giành được thứ mà tôi muốn.