Chương 77: Họa này cũng là phúc

Liên tiếp ba ngày sau, Bạch Bạch rất nghe lời chuyên tâm tu luyện, tuy pháp lực không có tăng lên nhiều lắm, nhưng tinh thần sảng khoái, động tác so với lúc trước linh hoạt hơn đôi chút, hiệu quả tuy chỉ có vậy thôi nhưng đã khiến cho nàng vô cùng thỏa mãn, càng luyện tập theo khẩu quyết bất kể ngày đêm. Vân Hư mỗi ngày đều giúp nàng điều tức kinh mạch, cảm giác được tốc độ hồi phục kinh người của nàng, cũng không khỏi cao hứng thay cho nàng. Viên thuốc sư phụ để lại vô cùng quý giá, khắp thiên hạ chỉ có một viên, tục truyền là mẫu thân của sư phụ để lại, có thể làm kinh mạch thân thể của con người trong thời gian ngắn trở nên vô cùng tráng kiện, ăn một viên vào tu luyện ba ngày bằng người ngoài tu luyện ba trăm năm.

Viên thuốc này tuy quý giá, nhưng đối với tiên nhân bình thường lại không có tác dụng, bởi vì tiên nhân bình thường thì pháp lực và căn cơ là tu luyện cùng lúc, đồng thời song song với nhau, cho nên căn bản sẽ không có trường hợp là pháp lực quá mạnh mẽ đến nỗi kinh mạch không có khả năng tiếp nhận, trừ phi là kinh mạch đã bị ngoại lực làm tổn thương cần một lần nữa điều trị lại.

Chỉ có riêng Bạch Bạch là dùng phương pháp đồng thân tu luyện, khi tu luyện đại thành, tốc độ tiến bộ của pháp lực sẽ vô cùng lớn so với tốc độ phát triển của kinh mạch, Minh Ất Chân Nhân vốn là định đợi sau khi Bạch Bạch thành tiên mới đem viên dược hoàn này cho nàng sử dụng, có thể giúp tiến cảnh tu luyện của nàng tăng nhanh hơn chút ít. Không nghĩ phát sinh như vầy, nên đành phải đem cho nàng dùng sớm vậy.

Tinh thần Bạch Bạch mỗi ngày một tốt hơn, nhìn tiểu Hắc đang nằm dưỡng thương trong phòng ứa nước mắt, khi nào thì hắn mới có thể hoạt động trở lại đây ?

“Tiểu Hắc, viên thuốc sư huynh cho ta thật là lợi hại, sư huynh bảo từ ngày mai trở đi ta có thể bắt đầu tu luyện trở lại, ta muốn mình trở nên mạnh, không để cho người ta khi dễ bản thân, cũng không để cho kẻ nào khi dễ ngươi!” Bạch Bạch vui vẻ ghé vào bên cạnh Tiểu Hắc nói.

“Hừ! Ta còn cần ngươi bảo vệ ư?” Tiểu Hắc cảm thấy nếu như mình yếu tới mức cần phải nhờ hồ ly ngu ngốc này bảo vệ, không phải rất mất mặt sao, nhưng nghe Bạch Bạch nói Bạch Bạch muốn bảo vệ hắn, ôi…… Còn giống như là rất vui vẻ.

“Ngủ đi ngủ đi! Đưa cái đuôi cho ta!” Tiểu Hắc nhìn cái đuôi to của Bạch Bạch, mỗi đêm đều vừa dụ dỗ vừa dọa nạt, kêu Bạch bạch đem cái đuôi đưa cho nó gối đầu.

Bạch Bạch uy khuất nói: “Ngươi ngủ cả đêm, ngủ đến nỗi cái đuôi tê rần, thật là khó chịu! Hơn nữa ngươi…… Ngươi còn chảy nước miếng……” Thật bẩn! Hại nàng mỗi ngày đứng dậy chuyện đầu tiên phải làm chính là chạy ra cái ao nhỏ bên ngoài rửa cái đuôi.

Tiểu Hắc bị cự tuyệt, lại bị vạch trần thói quen ngủ chảy nước miếng, thẹn quá hoá giận liền nhe răng dưới nói:

“Ta khi nào thì chảy nước miếng, hồ ly ngu ngốc kia, ngươi nếu dám ra ngoài đi nói chuyện này, ta sẽ cắn đứt cái đuôi của ngươi!”

Nói xong thở phì phì nghiêng đầu đi ngủ!

Bạch Bạch liên tục xin lỗi, Tiểu Hắc đều làm bộ làm tịch không để ý tới, cuối cùng đành phải nằm ở bên cạnh ngủ.

Bên ngoài Thanh Lương Quan, hai gã hắc y trong bụi cây đi ra, một người trong đó cầm trong tay một cái lồng sắt đen bóng, trong lồng thỉnh thoảng phát ra âm thanh sàn sạt, giống như là có con vật gì đó dùng móng vuốt cào vào cái lòng sắt tạo ra âm thanh đó. Hắn đưa lồng sắt đặt ở trên mặt đất, bộ dáng cẩn thận nơm nớp lo sợ, hiển nhiên đối với nơi này cực kỳ sợ hãi.