Chương 77 – Người cha

Nằmmê man đến tận chiều tối, Minh Quý mới gượng gạo mở mắt, nhìn chằm chằmngười đàn ông trung niên đứng ngay cạnh bên. Anh bực mình, ghét sự cómặt của ông vào những lúc anh thảm hại.

– Lão già, ông tới đây làm gì?

– Thôi gọi tôi là lão già ngay đi! – quản gia Lâm đột nhiên nạt nộ -Chuyện lúc trưa là sao? Cậu gây gổ với Hữu Phong là thế nào?

– Chả sao, chả thế nào cả! – Minh Quý đáp qua loa – Còn quản gia Lâm lại có nhã hứng xen vào chuyện này là sao?

Đối vời lời châm chọc từ chàng trai, quản gia Lâm chỉ thở dài. Sở dĩ từ trước tới nay ông không can thiệp hay để ý tới hiềm khích giữa HữuPhong và Minh Quý vì họ ương ngạnh, hiếu thắng như nhau. Nhất là cậu quý tử của Federer! Chỉ cần ông bênh vực người khác hay nhúng mũi vào những chuyện không thuộc phận sự, anh sẽ nổi giận. Còn Minh Quý, tính tình kỳ quái chẳng khác Hữu Phong là mấy nhưng chưa từng nóng nảy tới mức đểxảy ra ẩu đả như trưa nay. Thế này thì chẳng thể làm ngơ được nữa!

– Cậu lần sau đừng cư xử kiểu đó. Hữu Phong làm gì cậu hẵng hay!

– Hễ cậu ta làm gì vô lý, tôi đều không bỏ qua!

– Hay nhỉ? Cậu thừa hơi thế cơ à?

– Dạy dỗ em trai, sao nào? – Minh Quý lừ mắt, thách thức.

– Quên chuyện đó đi! – giọng quản gia Lâm điềm tĩnh nhưng đanh cứng như thép – cậu không có tư cách đó!

– Không có tư cách? Sao ông không nói luôn là tôi không phải anh trai Hữu Phong! – Chàng trai tức giận.

Cái gật đầu lặng lẽ của quản gia Lâm khiến anh đột ngột lật tung chăn,ngồi dậy với nét mặt đầy bàng hoàng. Minh Quý chợt vỡ lẽ, hóa ra nhữngthiệt thòi, bất công mà anh chịu đựng suốt bao năm qua đều có nguyên docủa nó. Dù anh cố gắng chứng tỏ, vắt kiệt mình tới đâu cũng chẳng bằngHữu Phong bởi anh thua cậu ta ngay từ giây phút chào đời. Anh hiểurồi! Federer cưng nựng Richard nhưng lại mãi thờ ơ với anh, đơn giản chỉ vì … anh không phải con ruột của ông! – Vì tôi, Federer mới kết hôn cùng mẹ cậu!

Quản gia Lâm thở ramột hơi dài, cười như không. Bí mật sắp hé lộ ắt sẽ gây sốc cho MinhQuý. Đành vậy! Đã là sự thật, người khác không thể không biết!

Năm xưa, mẹ Minh Quý là con gái hiệu trưởng Trung Anh, cũng là nữ sinhhọc viện danh giá ấy. Nhưng bỗng dưng … chửa hoang. Sự việc này như quảbom đã rút chốt, nổ bùng với vô vàn lời bàn tán, dị nghị, rèm qua. MẹMinh Quý bị đình chỉ học, chức ghế hiệu trưởng không tránh khỏi lunglay. Họ Hồ vốn nổi tiếng gia giáo bỗng chốc bị cho là cặn bã xã hội!

Để họ Hồ xoá bỏ nhục nhã, một người mang dòng máu quý tộc đã kết hôncùng con gái họ, bịt kín hết thảy ồn ào dù ông chẳng hề có cảm giác vớicô gái kia, thậm chí chưa từng quen biết. Quản gia Lâm đã phản đối rấtkịch liệt nhưng Federer nhất định không thèm nghe, bởi ông thấy nhẹ lòng khi làm được chút gì đó. Federer luôn cho rằng, mình nợ Lâm nhiều, rấtnhiều …

– Vậy ra, tôi phải gọi ông là cậu Lâm. Hồ Lâm đúng không?

Minh Quý lạnh nhạt, cảm giác khó chịu như mình đang bị qua mặt nhưng có lẽ … nên đổ lỗi cho bản thân thì hơn. Anh quá ngu ngốc! Những bí mậtthật gần, chỉ cần cái chạm tay là anh có thể với tới thế mà anh cứ mùtịt như kẻ khờ khạo. Từ lâu, anh đã cảm thấy quản gia Lâm là con ngườirất kỳ lạ, dường như giữa ông ta và anh còn có mối quan hệ mật thiết nào đó vậy mà không thể xác định nổi.