Chương 78

Ánh đèn như dòng nước xiêu vẹo. Âm nhạc, rượu vang tô điểm cho cảnh tượng yên tĩnh, lãng mạn giả dối.

Giản Dao ngồi trên sofa, tay cầm ly rượu trong suốt. Tạ Hàm ngồi đối diện cô, hắn cười cười, dán mắt vào màn hình ti vi.

Chương trình thời sự đang đưa tin về bức thư của Giản Dao. Giọng cô biên tập viên nghiêm nghị và sắc bén: “… Đây là một bức thư rất cảm động. Chúng tôi đã mời Giáo sư Mike, chuyên gia tâm lý tội phạm nổi tiếng giám định bức thư này. Giáo sư cho rằng, tuy có khả năng cô Giản Dao viết bức thư này dưới sự uy hiếp của tên ăn thịt người Hoa tươi nhưng tình cảm trong bức thư rất chân thực, văn phong trôi chảy. Thôngqua phân tích logic và ngữ pháp, Giáo sư kết luận nội dung bức thư về cơ bản là đáng tin cậy. Đồng thời ông cũng cho rằng, nhiều khả năng cô Giản Dao đã bị sát hại. Chúng tôi cảm thấy thật đáng tiếc và đau lòng… Ngoài ra, Giáo sư Mike phát biểu, việc công khai bức thư chứng tỏ cô Giản Dao đã mặc nhận và chấp nhận sự thật Bạc Cận Ngôn bị rối loạn đa nhân cách. Tôi nghĩ, thái độ của cô Giản Dao có sức thuyết phục và ảnh hưởng tương đối lớn. Vậy cán cân công lý liệu có nghiêng về nhận định “Bạc Cận Ngôn có tội”? Gia đình của người bị hại liệu có dấy lên làn sóng phẫn nộ? Chúng ta cùng chờ xem.”

Ý cười trên gương mặt Tạ Hàm càng sâu, hắn liếc nhìn Giản Dao. “Cô làm rất tốt.”

Giản Dao nắm chặt ly rượu, vẻ mặt đờ đẫn. Cô cho rằng, sau khi cô viết bức thư đó, Tạ Hàm sẽ giết cô. Đó là bức thư tuyệt mệnh mà Tạ Hàm mong muốn từ lâu.

Thời gian qua, Giản Dao nhất quyết không chịu viết thư là vì cô không muốn chết. Nhưng lần này, cô biết rõ bản thân đã đi đến bờ vực của sự sụp đổ. Cô cảm thấy nếu hắn tiếp tục tiêm thuốc vào người cô, thần kinh của cô sẽ rối loạn một cách triệt để. Cô sẽ rơi vào thế giới hoang tưởng, trở thành người điên.

Khi nhìn thấy cảnh tượng Bạc Cận Ngôn bị FBI đưa đi, cô đã có một quyết định. Cô chết cũng được, chỉ cần Tạ Hàm bị pháp luật trừng trị.

Nhưng Cận Ngôn, em dùng chút ý thức còn sót lại, báo cho anh tin tức ẩn giấu trong bức thư, bí mật được che giấu dưới những câu chữ này, liệu anh có hiểu ý em? Em tin anh từ đầu đến cuối là Cận Ngôn, là Simon, vì vậy anh nhất định sẽ nhận ra. Sau đó, anh sẽ tìm thấy hắn, cũng như sẽ tìm thấy em.

Mấy ngày này, Tạ Hàm không tiếp tục tiêm thuốc vào người Giản Dao, cũng không có hành động ngược đãi khác. Hắn thậm chí còn bôi thuốc, xử lý vết thương cho cô, khiến cơ thể cô có chuyển biến tốt một chút.

Giản Dao biết rõ, thời khắc này hắn không giết cô có nghĩa hắn đang đợi giây phút quan trọng hơn, giết cô bằng phương thức hoàn hảo hơn.

Tạ Hàm đứng dậy, chỉnh lại áo sơ mi và cà vạt. Hắn mỉm cười với Giản Dao. “Cô thử đoán xem, tôi chuẩn bị đi đâu?”

Giản Dao cắn môi, không trả lời. Tạ Hàm cũng không bận tâm, hắn lẩm bẩm: “Hôm nay, Simon của chúng ta, còn cả Allen sẽ chính thức được áp giải từ tòa nhà J. Edgar[1] đến cơ quan giám định thần kinh. Một khi xác nhận anh ta bị rối loạn đa nhân cách, người đẹp biên tập viên nói thế nào nhỉ? Anh ta sẽ thân bại danh liệt, chờ đợi anh ta là nhà thương điên hoặc bị đưa vào nhà tù Pelican Bay cho đến hết đời.”

[1] Trụ sở của FBI ở Washington.

Giản Dao rùng mình. Tạ Hàm đã đi vào bóng tối, tiếng hắn mỗi lúc một xa: “Anh ta đã đến bờ vực thẳm, đương nhiên tôi phải đi xem trò vui.”