Chương 78

Hoàng Quân nắm lấy tay Thanh, trên môi của hắn nở một nụ cười, việc Thanh bị hiểu lầm là bạn gái của hắn không hề làm hắn khó chịu mà ngược lại hắn còn cảm thấy vui, thấy thích thú vì hắn có cơ hội được ở gần, được tìm hiểu và được khám phá về Thanh nhiều hơn, hắn muốn biết giữa Thanh và Thiên Vy khác nhau như thế nào..?? Trong hai người con gái giống nhau về ngoại hình, còn về tính cách thì có gì khác biệt…??

Hoàng đi trước, Thanh bước theo sau. Trong lòng Thanh bây giờ đang rối rắm, đang phiền não, tình cảm Thanh dành cho Hoàng, dành cho Long đang làm Thanh mệt mỏi, Thanh không biết là có thật sự Thanh đang thích đang yêu Long không, ở bên cạnh hắn làm luôn làm trái tim Thanh đập thật nhanh, luôn làm đầu óc Thanh căng thẳng, luôn làm cho Thanh không thể nghĩ gì, không thể tập trung làm gì.

Còn khi ở bên Hoàng, hắn lại cho Thanh cảm giác bình yên, Thanh có thể nói hết những gì mà Thanh thích, có thể làm những gì mà Thanh muốn, Thanh có thể vì hắn, Thanh sẵn sàng từ bỏ tự do, từ bỏ cuộc sống trước kia của mình, Thanh muốn làm cho hắn vui. Nhưng điều quan trọng Thanh có thể hiểu được hắn đang nghĩ gì, đang muốn gì.

Thanh nhăn nhó, miệng lẩm bẩm.

_Vậy là mình đang thích ai, ai mới thực sự là người đàn ông của đời mình…??

Thanh lắc đầu.

_Mình nghĩ đến tình cảm nam nữ từ bao giờ thế này…?? Mình sợ ngộ nhận lầm phải tình yêu lắm, người ta nói một ánh mắt, một nụ cười, một chút nhớ nhung đâu phải là đã yêu, đâu phải là đã nhớ, đó chỉ một chút tình cảm thoáng qua, một chút cảm giác của tình yêu mà thôi…!!

Một người đàn ông vừa bước qua người Thanh, khi hai ánh mắt giao nhau, Thanh cảm thấy có một luồng điện vừa chạy dọc cơ thể, trong một lúc Thanh không nhận rõ người đàn ông đó là ai, vì một cô gái tôn thờ cuộc sống chỉ có ăn và ngủ như Thanh mà phải nghĩ đến những người Thanh chỉ gặp có một lần thì hơi khó cho Thanh.

Giọng Hoàng vang lên.

_Chào Long Nhật, cảm ơn cậu hôm nay đã đến dự cuộc họp báo của mình…!!

Thanh quay mặt đi chỗ khác, Thanh sợ ánh mắt của người con trai này.

Hắn lạnh lùng hỏi.

_Đây là bạn gái của cậu à… ??

Hoàng gật đầu.

_Đúng thế… !!

Trong lòng Long có một cái gì đó đau đớn, nhói đau đang bùng lên, người con gái này làm cho trái tim Long đập thật nhanh, người con gái đã phá tan đi bức tường băng giá mà Long đã cố dựng bấy lâu nay, bây giờ cô ta lại đi với một người đàn ông khác, tay trong tay cùng nhau đi lên trên sân khấu, cùng tuyên bố ọi biết họ đang yêu nhau, đang thuộc về nhau.

Ánh mắt Long nhìn Thanh không rời, còn Thanh không dám nhìn thẳng vào mắt Long, Thanh giả vờ ngó lơ đi chỗ khác. Long nhắc Hoàng.

_Cậu giới thiệu bạn gái của cậu ình biết đi…!!

Hoàng gật đầu. Hoàng bảo Thanh.

_Đây là Long Nhật, bạn làm cùng công ty với anh. Chắc là em không lạ gì cậu ta chứ… ??

_Còn đây là Thu… !!

Thanh ngước mắt nhìn lên, trong đôi mắt Long có cái gì đó đáng sợ quá khiến Thanh sợ hãi, Thanh lắp bắp.

_Chào…chào anh… !!

Hắn nhếch mép.

_Chào cô… !!

_Trông hai người rất hạnh phúc, rất xứng đôi… !!

Hoàng vô tình mỉm cười.

_Cậu chỉ đang nói đùa… !!

Hắn hỏi nhỏ.

_Cậu thấy bạn gái mình thế nào… ??

Long quan sát Thanh từ đầu đến chân, sự thay đổi và lột xác hoàn toàn của Thanh khiến hắn sững sờ, khiến mặt hắn đỏ lên, hắn vội bịt chặt miệng, hắn quay mặt đi chỗ khác, hắn sợ nếu hắn đứng ở đây thêm một lúc nữa, hắn sẽ lôi Thanh đi, hắn sẽ gây nên chuyện, nên hắn gấp gáp bảo.

_Gặp cậu ở buổi báo. Mình có việc nên mình đi trước… !!

_Ừ… !! Cậu nhanh lên nhé… !!

_Biết rồi… !!

Hoàng quay lại bảo Thanh.

_Chúng ta đi thôi…!!

Thanh bây giờ mới nhận ra người đàn ông này là ai. Thanh vội hỏi.

_Anh…anh có…có phải là…là ….??

Long lạnh nhạt hỏi.

_Cô muốn biết gì…??

Thanh mỉm cười.

_Anh có phải là người mà lần trước tôi gặp ở trên đường không…??

Hắn gật đầu.

_Cảm ơn lần đó cô đã cứu mạng tôi. Nếu có gì cần tôi làm cho cô thì cô cứ nói, tôi sẽ cố gắng hết sức…!!

Thanh xua tay.

_Không cần đâu…!! Ai ở trong hoàn cảnh của tôi cũng làm như vậy thôi. Tôi chỉ không ngờ là anh lại là ca sĩ Long Nhật, lúc đó tôi lại tưởng anh là một tên tội phạm đang bị mọi người đuổi bắt vì tội ăn trộm cái gì đó…!!

Lời nói ngây thơ của Thanh khiến Hoàng cười thật to. Long trừng mắt.

_Cô đúng là đến chết cũng không thay đổi được tính ăn nói bộp chộp của mình. Sao cô dám bảo tôi là một tên ăn trộm, một tên tội phạm hả…??

Thanh hốt hoảng.

_Tôi…tôi xin..xin lỗi chỉ là trong lòng tôi nghĩ sao nói vậy thôi. Mong anh thông cảm…!!

Hắn hừ một tiếng.

_Tôi nể tình cô cứu tôi nên tôi bỏ qua cho cô nếu cô mà còn tái phạm là không xong với tôi đâu…!!

Thanh le lưỡi.

_Ghê quá…!! Tôi tưởng anh lành hiền ai dè anh lại dữ thế…!!

_Tôi hứa từ lần sau gặp lại anh, tôi sẽ lờ như không quen biết anh vì tôi sợ anh xử tôi lắm…!!

Dương Ca ló đầu từ sau cánh gà sân khấu.

_Trời ơi…!! Bây giờ là mấy giờ rồi mà ba cô cậu còn ở đó, có mau nhanh lên không…??

Hoàng bảo.

_Em ra ngay….!!

_Chúng ta đi nào…!!

Thanh loạng choạng bước, bỗng.

_Cộp…!!

Thanh nghiêng người sang một bên, Long vội đỡ lấy Thanh, Hoàng cầm lấy tay Thanh lôi lại, cả ba ánh mắt nhìn nhau không rời, Thanh ngại ngùng quá, mặt Thanh đỏ như gấc chín, tuy đây là lần thứ hai gặp lại Long Nhật nhưng không hiểu tại sao, Thanh lại cảm thấy thân thiết, cảm thấy đã quen biết Long Nhật từ khi nào rồi, tại sao ánh mắt Long Nhật lại nhìn Thanh vừa đau xót, vừa yêu thương, vừa oán hận thế kia…??

Hoàng thấy Long đỡ lấy Thanh, Hoàng liền lôi Thanh đứng sát vào người, trong lòng Hoàng có một cảm giác ghen tuông, một ý nghĩ sở hữu vừa mới nhen nhóm lên, Hoàng giật mình nghĩ.

_Không phải là mình đang để ý đến Thu đấy chứ…??

Trong buổi họp báo Thanh ngồi im như tượng, có câu hỏi nào Thanh cũng được Hoàng Quân trả lời đỡ hộ cho Thanh, việc duy nhất mà Thanh phải làm là mỉm cười.

Thanh mâu thuẫn với chính mình, Thanh chưa bao giờ sống giả dối, chưa bao giờ thích đóng giả làm người khác nhưng vì chị gái, vì bạn Thanh đã phải tạm quên đi tính cách của mình, Thanh sợ nếu để lâu, Thanh sẽ bị biến thành một người Thanh không mong muốn.

Một phóng viên nam hỏi.

_Hai người quen nhau từ khi nào… ?? anh có thể chia sẻ một chút với chúng tôi được không…??

Hoàng gật đầu đáp.

_Trong tình yêu quen nhau lâu hay mới quen nhau không quan trọng. Điều quan trọng là hai người có thực sự yêu nhau, có thực sự thích nhau không…!!

Cả hội trường đều bật cười, một người khác lại hỏi tiếp.

_Cô ấy chỉ là một cô gái học phổ thông, chỉ là một cô gái bình thường, so với một ngôi sao như anh thì xem ra hai người chênh lệch nhau nhiều quá. Anh không cảm thấy thiệt thòi, cảm thấy có chút bất ổn trong mối quan hệ này hay sao…??

Người phóng viên vừa hỏi câu hỏi này là nhân viên thuộc tòa soạn của ông Nhật Linh. Ông Nhật Linh từ lâu đã có xích mích với ông Hoàng Vỹ – bố của Hoàng Quân nên việc họ cử phóng viên đến đây hỏi những câu góc cạnh cũng không có gì là khó hiểu.

Thanh bình thản trả lời ngay mà không cần chờ Hoàng lên tiếng.

_Chào anh…!! Tôi biết trong mắt mọi người có mặt ở đây và trong lòng fan hâm mộ, tôi là một cô gái kém anh ấy về mọi mặt, tôi may mắn vì được anh ấy yêu, được anh ấy để ý đến. Tôi hy vọng mọi người đừng vì anh ấy yêu tôi, thích tôi mà quay lưng lại với anh ấy. Nếu có trách, có oán hận, hãy hỏi ông trời, hỏi ông tại sao lại ban cho anh ấy một nửa là tôi….!!

_Tôi chỉ là một cô gái bình thường. Một học sinh đang học phổ thông, thế giới của tôi quá nhỏ bé, quá bình thường, quá giản dị. Nếu không yêu anh Hoàng, tôi vẫn chỉ là một cô gái vô danh, một cô gái ngoài đi học ra thì chỉ còn biết vui chơi, giải trí với bạn bè.

_Nhưng kể từ khi yêu anh Hoàng, tôi đã được nếm trải một cuộc sống khác, một thế giới khác. Thế giới này có muôn vàn màu sắc, có muôn vàn ánh hoàng quang. Trong số các vị ngồi ở đây, chắc có nhiều người đã từng chia tay nhiều mối tình, có nhiều người từng khổ đau vì tình yêu tan vỡ, và cũng có người đang chìm đắm trong hạnh phúc đôi lứa.

_Trong số các vị có ai tự hỏi tại sao mình lại yêu cô ấy hay anh ấy không…?? Nếu có chắc các vị cũng không trả lời được. Tình yêu chân thành mới mang lại hạnh phúc, còn tình yêu vụ lợi liệu có kéo dài được quá lâu…??

_Nhiều khi người ta chia tay vì nhiều nguyên nhân khác nhau. Người ta chia tay vì đã hết yêu, vì cảm thấy người kia không hợp, vì cảm thấy so với người mình yêu mình nhỏ bé, mình thấp hèn quá…!!

_Tôi là một cô gái trẻ, một cô gái vừa mới trải qua thời kì niên thiếu, một người vừa mới yêu nên không hiểu gì nhiều.Nhưng tôi hiểu một điều khi đã yêu ai rồi thì địa vị của người đó, gia thế của người đó, xuất thân của người đó không còn quan trọng nữa…!!

_Tôi cảm ơn mọi người đã quan tâm, đã ủng hộ anh ấy trong suốt thời gian qua. Tôi biết mọi người khó mà chấp nhận được tôi, khó mà chấp nhận vai trò làm bạn gái của tôi nhưng tôi sẽ cố gắng không làm mọi người phải thất vọng theo khả năng của mình…!!

Thanh mỉm cười, Thanh tự tin nói tiếp.

_Mọi người còn điều gì thắc mắc, còn điều gì muốn hỏi cứ tự nhiên đặt câu hỏi. Tôi sẽ cố gắng trả lời…!!

Hoàng và Long kinh ngạc nhìn Thanh, họ không ngờ Thanh có thể trả lời, có thể nói hay như thế. Ngay cả một ngôi sao, một người suốt ngày phải đối mặt với báo chí, và phóng viên như họ cũng không thể nói được như Thanh, có thể nói diễn xuất của Thanh rất tuyệt.

Những lời mà Thanh nói cũng không có gì là lạ, thứ nhất tình cảm trong Thanh rất tự nhiên, thứ hai Thanh là con nhà nòi, bố mẹ, cô Lý của Thanh đều là những người có tài ăn nói, cô Lý của Thanh quản lý hết ban nhạc này đến ban nhạc khác nên việc cô có thể trả lời trôi chảy, có thể gỡ rối tất cả các vụ scandal do ca sĩ của mình gây ra là chuyện thường tình.

Thanh mặc dù không bằng nhưng ít nhiều cũng bị ảnh hưởng, người ta nói “con nhà tông không giống lông cũng giống cánh”. Dương Ca đứng sau cánh gà, anh ta cười thật tươi, đầu gật gù hài lòng, còn những người khác họ thở phào nhẹ nhõm.

Người phóng viên lúc nãy cười nhạt, anh ta hỏi tiếp.

_Nếu cô đã nói thế…!! Tôi có câu hỏi khác cho cô….!!

Thanh đáp.

_Vâng…!! Anh cứ hỏi…!!

_Cô có dám nói là cô yêu Hoàng không phải vì địa vị, không phải vì gia thế, không phải vì danh tiếng của cậu ấy…??

Hoàng lạnh nhạt.

_Đề nghị anh hỏi câu hỏi khác….!! Đây không phải là câu hỏi anh nên hỏi bạn gái tôi…!!

Thanh giật giật áo Hoàng, mỉm cười trấn an Hoàng. Thanh nhỏ nhẹ.

_Không sao đâu. Cứ để em trả lời…!!

_Nhưng mà…!!

_Anh không cần phải lo, em biết phải nói gì…!!

Thanh quay xuống nhìn mọi người, Thanh thấy họ đang chờ Thanh trả lời họ. Thanh cười đáp.

_Trong số mọi người ở đây chắc có nhiều người cũng muốn tôi trả lời câu hỏi này. Nếu tôi nói tôi yêu anh ấy vì anh ấy là anh ấy mà không phải vì địa vị, vì danh tiếng, vì gia thế của anh ấy, các vị có tin tôi không…??

Thanh nhìn khắp một lượt. Thanh nói tiếp.