Chương 78

“Ngươi sao có thể như vậy…. Mau thả ta ra!”

Kim Đến Đại hai tay bị còng lại, bị bắt giơ lên cao, toàn thân không có mặc cái gì.

Hắn không phải là đang ở trong tủ quần ảo hảo hảo ngủ sao, tại sao vừa tỉnh lại liền có bộ dạng như thế này a.

“Kim Đến Đại, ngươi dám không để ý đến chúng ta, chạy trốn đi, khinh thường bỏ qua chúng ta.” Biện Quang cầm roi trên tay, trong không trung phất a phất.

“Đại gia a, hôm nay ta nghỉ ngơi, muốn im lặng cũng không được sao?” Cho dù là kĩ nữ cũng có ngày lễ này nọ đi!

“Không được! Ngươi nếu cùng người nọ giống nhau, một tiếng chưa nói thì đã biến mất, ta sao chịu được!” Biện Quang vẻ mặt tức giận. Y đương nhiên biết hôm nay là ngày nghỉ của Kim Đại, vốn định đem hắn bắt cóc đến ngoạn a ngoạn, không nghĩ tới lại tìm không thấy người.

Nếu không phải đại ca nói cho y là Kim Đến Đại đang trốn trong tủ quần áo, y chỉ sợ đều đem toàn bộ Biện gia lật tung lên.

“Ta sẽ không rời đi.”

“Hừ! Hắn cũng không phải cũng nói như vậy sao, cuối cùng vẫn là nuốt lời!”

Đồng chí Kim Đến Đại đáng thương của chúng ta, ngay ngày lễ cũng bị Biện Quang phiên a phiên tra tấn cả một ngày, thẳng đến khi hắn ngất đi rồi Biện Quang vẫn như cũ tra tấn không có chấm dứt.

Lại lần nữa tỉnh lại, hắn là đang ngủ ở trên giường của mình.

Biện Hỏa ngồi ở trên ghế một bên, chống cằm nhìn hắn.

“Tỉnh?”

“Ta xảy ra chuyện gì?”

“Biện Quang bị bệnh”, y nói những lời này, “Đừng để cho hắn tìm không thấy người.” Y đứng lên.

“Đại thiếu gia, ngươi nói tam thiếu gia bị bệnh?” Trừ bỏ tam thiếu gia Biện gia cùng Phong Tử giống nhau thích rống quỷ kêu quỷ, y còn có sinh bệnh khác.

Biện Hỏa chỉ vào tâm của y.

“Ngươi hẳn là đã nhìn ra, Biện Quang luôn luôn ở trong nhà không thích cùng người khác tiếp xúc, chỉ có cùng ngươi với tụi nhỏ.” Biện Hỏa dừng lại cước bộ, “Ta cũng thực kinh ngạc hắn lại đối ngươi hưng thú, hắn là người nhà của ta, ta không cho phép có người khác tổn thương hắn, hắn thích cái gì ta cũng sẽ nghĩ biện pháp giúp hắn hoàn thành.”

“Ngươi nói tinh thần hắn có vẫn đề sao?” quả là có chút dấu hiệu, “Vì sao không đi bác sĩ.” Hắn thực quan tâm nói.

“Quang đệ trước khi năm tuổi ở trong bệnh viện tâm thần với mẫu thân, hắn như vậy là chịu như vậy là quá đủ rồi, ta cũng không muốn mấy tên bác sĩ chỉ có ở ngoài giả tốt bụng dùng ánh mắt kia nhìn hắn.”

“Ai~ ngươi nói thế là không đúng rồi, người bị bệnh thì phải đi bác sĩ.”

“Thuốc của hắn chính alf ngươi.” Y cúi đầu, đem đôi môi lạnh lẽo của y đặt lên môi hắn, “Cho nên đừng nghĩ trốn, không cần vọng tưởng rời đi, ngươi tránh được một lần, mặc kệ có ý hay là vô tình, có tội thì không thể tha thứ!” Y cười làm cho người ta sinh ra một loại e ngại khó hiểu.

“Ngươi… đây là có ý gì….” Môi chạm nhau làm cho hắn khó khăn ra tiếng. Hắn có thể cảm giác được độ ấm của hơi thở kia.

Biện Hỏa cười cười, hôn càng thêm sâu, “Bảo bối, nhĩ hảo ngẫm lại, đừng nóng vội dừng lại trò chơi.”