Chương 78 – Hoàng Thượng giá lâm

Không dự đoán được hắn sẽ sử dụng chiêu này, khoảng cách quá gần không thể sử dụng thuật pháp, Y Y nắm chặt hai tay, vung lên phía trước muốn đẩy hắn ra, không ngờ, bị hắn dễ dàng chế trụ, hai tay bị khóa ngược ra phía sau, thiên hạ kiều nhỏ khẽ kêu một tiếng, ngực đã dán sát vào vòm ngực rắn chắc của hắn.

“Tiểu nhân bỉ ổi!” Nàng nổi giận nói, mái tóc hổn độn theo gió tung bay, bò lên áo của hắn, lướt qua gương mặt yêu mị của hắn, làm da đầu của nàng run lên.

Nhưng mà, mũi ngửi được mùi hương dễ chịu, quen thuộc làm nàng nhịn không được hít sâu một cái, bộ dáng thật giống như một tiểu bạch thỏ đáng yêu.

“Cố mắng thêm vài câu, chỉ sợ sau này ngươi muốn mắng cũng không được” Hắn mị hoặc cười, lưu loát dùng một tay trói trụ hai tay của nàng, một tay kia nhẹ nhàng vuốt lên má phấn,”Giếng cạn âm u kia, sẽ là phần mộ của ngươi.” ngữ điệu lạnh lẽo, ngắn gọn chậm rãi, cuối đầu, nhìn xuống đã thấy trong mắt nàng lóe lên hỏa diễm tức giận, lại có chút luốn cuốn, quẫn bách, làm hắn thật cao hứng a!

Giếng cạn? Thân run lên, đầu óc mờ mịt nhất thời sáng sủa, nheo lại ánh mắt, bạc thần khinh động, Y Y giống như đã hiểu rõ cái gì, lại như là khong hiểu gì hết.

Nàng, đang làm cái gì? Chẳng lẽ mình bị bức đến điên rồi? Đột nhiên cảm thấy lực đạo đang chế trụ hai tay nhất thời lơi lỏng, mười ngón linh hoạt bấm độn, uyển chuyển thực hiện thuật pháp.

Không tốt! Thầm kêu một tiếng không xong, nhưng còn chưa kịp hành động a!.

Nâng mi, mắt hạnh híp lại thành một đường cong xinh đẹp như trăng khuyết, cánh môi anh đào hé mở tươi cười, Y Y tỏ vẻ rất lấy làm đáng tiếc mà lắc lắc đầu.

“Mẫn Hách yêu nam, chậm, ngươi lại lâm vào bên trong bóng dáng thuật của bản phi, cứ tưởng ngươi anh minh sáng suốt, bị một lần sẽ như chim sợ cành cong, xem ra, ngươi so với loài chim còn kém hơn vài phần.” Đắc ý cúi đầu, mắt lạnh tập trung nhìn vào thân ảnh đối diện, hai tay vừa động, rất dễ dàng liền rút ra.

“Bỉ ổi!” Lần này, đến phiên sắc mặt hắn âm trầm, đầu đầy hắc tuyến, từ môi đỏ mọng phun ra hai chữ.

Nhíu nhíu mày, không thèm để ý tới lời nói của hắn, tay nhỏ bé của nàng khẽ vuốt lên cổ áo của hắn, lại mang theo vài phần lực đạo, ánh mắt sắc lạnh, đối mặt cùng Mẫn Hách.

“Hoàng phi, làm cho… làm cho hắn mau đưa ra giải dược.” nam tử áo đen đột nhiên la lớn.

“Giải dược.” nhấn mạnh hai chữ, nàng dùng bàn tay chế trụ yết hầu của Mẫn Hách, nhưng năm ngón tay vừa tiếp xúc với da thịt của hắn làm tay nàng hơi hơi run rẩy, da thịt của hắn lạnh toát như hàn băng, hoàn toàn khác xa với da thịt ấm áp của Khâu Trạch, lại nhìn thấy vẻ mặt đắc ý tươi cười của hắn, trong lòng nhất thời lửa giận xông thiên.

“Hừ!” liếc mắt nhìn về phía đám người của lão Giả, gương mặt trong thoáng chốc đanh lại, lạnh lùng đáng sợ “Bổn vương đã từng nói qua, tuyệt không thay đổi.”

“Ngươi!” Nàng một trận chán nản, lực đạo nơi cánh tay lại tăng thêm vài phần, móng tay bén nhọn tức thời khảm sâu vào da thịt, vài tia máu chảy ra, dọc theo năm ngón tay trắng xanh uốn lượn chảy xuống, máu nóng ẩm ướt trên da thịt làm Y Y toàn thân run run.

Hắn thùy hạ mi mắt, cúi đầu nhìn xuống nàng, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn bị mái tóc hỗn độn che phủ phân nửa, nhưng vẫn xinh đẹp đáng yêu, lộ ra một phần má phấn trắng mịn như sữa, đôi mắt to tròn trừng lớn nhìn hắn đầy chán ghét và cừu hận, môi dưới bị cắn chặt muốn tươm máu.