Chương 79

Đồ đạc trong kho không còn. Lồng sắt, sofa, giường, bàn uống trà… đã được dọn sạch sẽ.

Xung quanh là không gian rộng lớn tối đen, như vô cùng vô tận. Giản Dao bị sợi xích treo dưới ngọn đèn sáng trưng giữa phòng, đầu ngón chân chạm đất. Trông cô giống một con rối trắng bệch trên sân khấu, chờ đợi vận mệnh sắp đến.

Miếng băng dính dày dán chặt miệng Giản Dao, khiến cô không thể thốt ra lời. Cô mở to mắt, căng thẳng dõi theo nhất cử nhất động của Tạ Hàm.

Hôm nay, Tạ Hàm mặc áo gi lê và quần âu, trông rất nho nhã. Hắn nở nụ cười tươi nhưng Giản Dao chỉ cảm thấy hắn vô cùng biến thái, đến mức buồn nôn.

Tạ Hàm cầm máy di động, đứng cách cô vài bước. Hắn ngoảnh đầu hỏi Giản Dao: “Cô có xúc động không?”

Giản Dao im lặng. Nhưng quả tim trong lồng ngực đập thình thịch như lời hắn nói.

Hôm qua, trên mục quảng cáo của tờ báo xuất hiện một số điện thoại di động. Lúc này, Tạ Hàm gọi vào số điện thoại đó. Đầu bên kia quả nhiên vang lên tiếng chuông.

Giản Dao thót tim. Tạ Hàm mỉm cười, nhìn chằm chằm vào màn hình, chờ đợi.

Một tiếng động nhẹ, sau đó có người bắt máy.

“Hi.” Giọng đàn ông hoàn toàn xa lạ, mang ý cười trầm thấp.

Giản Dao trợn mắt. Giọng nói hoàn toàn thay đổi. Người ở đầu kia là Bạc Cận Ngôn thật sao? Trực giác mách bảo cô, nhất định là anh. Bạc Cận Ngôn đang đóng kịch hay sao?

Nụ cười trên gương mặt Tạ Hàm càng trở nên khó đoán. Hắn nói khẽ: “Hi.”

Người đàn ông ở đầu máy bên kia từ tốn hỏi: “Chúng ta gặp nhau ở đâu?”

“Hai tiếng sau…” Tạ Hàm quay đầu nhìn Giản Dao. “Tôi sẽ nhắn địa chỉ cho anh.”

“Ok.”

“Giản Dao đang ở chỗ tôi. Đây là món quà tôi đặc biệt chuẩn bị cho anh.”

Người đàn ông im lặng một, hai giây, ý cười trong giọng nói càng lạnh: “Rất tốt, cảm ơn anh.”

Hai người đàn ông cúp máy. Giản Dao toát mồ hôi khi nghe cuộc trò chuyện của bọn họ. Lời nói của Tạ Hàm là có ý gì? Đặc biệt chuẩn bị cho “anh”?

Lúc này, Tạ Hàm ngoảnh đầu nhìn Giản Dao, hắn giơ tay xé miếng băng dính trên miệng cô. Thân hình cao lớn chắn ngay trước mặt cô, ánh mắt lộ vẻ luyến tiếc.

“Bây giờ tôi phải vĩnh biệt cô thật rồi, Jenny.”

Nỗi sợ hãi và bất an dấy lên trong lòng, Giản Dao không kìm được, chủ động hỏi: “Anh… anh định giết tôi?”

Hắn định giết cô vào thời khắc này, khi Bạc Cận Ngôn đang trên đường đến đây? Hắn muốn để anh nhìn thấy thi thể của cô? Không!

“No.” Ngoài định liệu của Giản Dao, Tạ Hàm lắc đầu, phủ nhận giả thiết tàn nhẫn đó. Tuy nhiên, Giản Dao chưa kịp thở phào thì phải nhận một tin đáng sợ hơn.

“Người giết cô là Allen.” Hắn nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sâu thẳm. “Wow, chúng ta thử nghĩ xem, nếu anh ta tự tay giết chết cô, đây sẽ là đòn đả kích nặng nề đến mức nào đối với Simon? Simon yêu cô như vậy, chắc chắn sẽ không tha thứ cho chính mình.”

Tạ Hàm ngẩng đầu, dõi mắt lên trần nhà, giống như đang tưởng tượng hình ảnh đó. Vài giây sau, hắn lại cúi xuống nhìn Giản Dao, thở dài một tiếng. “Chậc… Nỗi đau khổ và tự trách sẽ bám theo Simon. Cô cũng biết đấy, rối loạn đa nhân cách vừa đơn giản vừa kỳ diệu. Chỉ cần ý thức yếu ớt dù chỉ một chút, Simon sẽ rơi vào tăm tối, bị Allen thay thế. Anh ta sẽ mãi mãi không bao giờ tỉnh lại. Allen cũng biết rõ điểm này nên anh ta muốn giết cô ngay lập tức.”

Trong nhà kho trống không chỉ còn lại giọng nói đầy hưng phấn của Tạ Hàm. Giản Dao đờ đẫn nhìn hắn. Do quá căng thẳng, cổ tay bị trói bởi sợi dây sắt cũng trở nên đau buốt.