Chương 79

_Câu hỏi này có phải là quá thừa rồi không…?? Nếu tôi yêu anh ấy thật lòng mà các vị không tin tôi, tôi lấy gì để chứng minh đây, mà dù tôi có chứng minh được liệu các vị có tin tôi không..??. Còn nếu tôi yêu anh ấy vì địa vị, tôi bảo các vị là không các vị cũng lấy gì để lật tẩy tôi…??

_Tình cảm của con người rất phức tạp, có yêu mới có hận, có quan tâm mới hay để ý đến người đó. Tôi không trách các vị, không oán than các vị vì các vị ghét tôi, mà ngược lại tôi cảm thấy vui vì các vị đã quan tâm đến tôi. Tôi chỉ sợ các vị lờ tôi đi, còn nếu còn hỏi , còn để ý đến tôi là các vị còn coi trọng tôi, các vị đã dần chấp nhận tôi là bạn gái của anh Hoàng…!!

_Tôi hy vọng câu trả lời của tôi đã làm các vị hài lòng…!!

Tất cả mọi người trong buổi họp báo đều im lặng nhìn Thanh, họ không thể ngờ một cô gái học cấp ba, một cô gái mà theo đánh giá của họ quá tầm thường lại có thể tự nhiên phát biểu và trả lời như thế. Tuy lời nói của cô ta còn khô khan, và hơi bị xốc nổi nhưng tất cả cũng đều xuất phát từ tình cảm chân thành.

Mồ hôi trên trán Thanh chảy ròng ròng, trái tim Thanh đập thật nhanh, tay chân Thanh run rẩy, thật ra Thanh đã quá sợ hãi, Thanh phải cố cười, cố gắng điều hòa hơi thở, cố gắng không để cho người khác biết là Thanh đang run.

Chỉ có một người biết, một người để ý đến tình trạng bất ổn của Thanh là Long. Long biết là nếu còn kéo dài quá lâu, Thanh có thể bị ngất vì sợ, vì run.

Long bảo mọi người.

_Mọi thứ cần biết các vị đều đã hỏi rồi. Tôi hy vọng là các vị hài lòng với câu trả lời của ba chúng tôi. Xin chào…!! Hẹn gặp lại ở buổi họp báo sau…!!

Long đứng dậy, Thanh lảo đảo đứng lên theo. Thanh muốn rời khỏi đây càng nhanh càng tốt, Thanh không còn chịu đựng hơn được nữa rồi.

Thanh vịn vào cầu thang, không chịu được không khí chật chội, bức bối và oi bức xung quanh. Thanh bấm thang máy lên sân thượng, Thanh muốn được hít thở không khí trong lành, Thanh muốn yên tĩnh một mình, muốn lòng Thanh được lắng lại, muốn trái tim Thanh thôi đập nhanh. Thanh đã run quá rồi.

Long đi vào thang máy theo Thanh, hắn đưa cho Thanh một chai nước ngọt lạnh. Hắn lo lắng hỏi.

_Cô không sao chứ…??

Thanh gượng cười đáp.

_Tôi…tôi không sao….??

_Cô uống nước đi…!!

_Vâng…!! Cám ơn anh…!!

Thanh run đến nỗi không cầm nổi chai nước trên tay Long. Long cầm lấy tay Thanh, hắn kéo Thanh ngã vào lòng hắn, bây giờ hắn đang lo cho Thanh nên hắn không biết hắn đang làm gì, hắn vừa gây ra chuyện gì. Hắn quên mất bây giờ hắn là ca sĩ Long Nhật, không phải là Long mà Thanh biết.

Thanh giật mình, sợ hãi Thanh vội đẩy hắn ra. Thanh không muốn ôm một tên con trai Thanh mới gặp được có hai lần. Hắn cau mày hỏi.

_Không phải là cô đang sợ, đang cần ai đó động viên, và an ủi cô sao…??

Thanh gật đầu đáp.

_Vâng…!! Nhưng điều đó đâu có nghĩa là tôi cần anh ôm tôi…!!

Long nhếch mép lạnh lùng.

_Cô muốn tôi gọi bạn trai cô lên đây không…??

Thanh lắc đầu.

_Không cần…!! Tôi có thể tự giải quyết được chuyện của tôi…!!

_Giải quyết được…?? Cô không thấy bây giờ trông cô rất giống một con chuột bị ngã xuống cống hay sao…??

Thanh tức giận.

_Này anh…!! Dù lúc nãy tôi có hơi bị xúc phạm anh một chút nhưng anh cũng nhỏ mọn quá đấy. Anh cần gì phải báo thù tôi như thế…??

Hắn nhíu mày.

_Ai bảo cô là tôi đang báo thù cô…??

_Chẳng lẽ lại không…??Thế vừa rồi ai vừa mới sỉ nhục tôi xong….?? Sao anh dám bảo tôi là một con chuột vừa mới bị ngã xuống cống..?? Trông tôi giống một con chuột, một kẻ sống chui rúc, một tên tội phạm lắm hả…??

Hắn lắc đầu chịu thua.

_Tôi xin cô đừng có gào lên như thế nếu người khác mà nghe được, họ lại tưởng tôi bắt nạt bạn gái của Hoàng Quân thì tội cho tôi lắm….!!

Thanh cáu.

_Nếu thế thì có liên quan gì đến tôi. Anh nên nhớ người gây sự với tôi trước là anh không phải là tôi…!!

Hắn nắm chặt lấy hai bả vai của Thanh, hắn hỏi.

_Cô nghĩ rằng cô là người luôn luôn làm đúng ư..?? nghĩ rằng mọi chuyện mà cô gây ra không làm tổn thương một ai ư…??

_Cô hãy tự suy xét lại những việc mà cô làm đi…!! Tôi sợ cô đang hại chính cô đấy…!!

Thanh thách thức.

_Đó là việc của tôi. Việc đó không liên quan gì đến anh. Anh có là gì của tôi đâu. Cứ cho anh là bạn của anh Hoàng đi, thì đã sao… ?? Tôi không cần anh phải thích tôi, phải chấp nhận tôi là bạn của anh, tôi sống và làm theo những gì mà tôi thích. Tôi hy vọng anh nhớ điều đó… !!

Lời thách thức của Thanh chẳng khác gì giọt nước làm tràn li, hắn kéo Thanh sát lại gần người hắn, bàn tay hắn bóp chặt lấy cằm Thanh, hắn bắt Thanh phải nhìn thẳng vào mặt hắn. Thanh mở to mắt nhìn hắn, Thanh sợ hãi hỏi.

_Anh…anh định…định làm gì.. ??

Hắn cười nhạt.

_Làm gì thì cô phải biết chứ… ??

Hắn hôn Thanh, đây là lần thứ hai Thanh bị người ta hôn một cách thô bạo như thế này. Thanh đánh mạnh vào người hắn, Thanh cố đẩy hắn tránh xa Thanh ra nhưng người hắn cứng như sắt thép, một cô gái yếu đuối như Thanh thì làm gì được, nếu Thanh biết được hắn là ai thì có lẽ Thanh còn khiếp sợ nữa.

Lệ đầy mi, Thanh muốn gào lên nhưng miệng Thanh đang bị miệng hắn bịt kín, nụ hôn của hắn khiến Thanh chao đảo, Thanh không hiểu tại sao Thanh lại bị như thế này… ??, không hiểu tại sao trái tim Thanh lại đập thật nhanh.. ??, tại sao mặt Thanh lại đỏ… ??, tại sao tình cảm Thanh dành cho hắn không hề ghét như Thanh từng nghĩ .. ??mà hình như mọi thứ mà hắn có đang thu hút lấy Thanh.

Quá mệt mỏi Thanh buông xuôi, Thanh cũng không biết là Thanh có đón nhận nụ hôn của hắn không… ?? Thanh chỉ biết Thanh không hề ghét nó mà ngược lại Thanh đang cảm thấy hạnh phúc.

Thanh đang khinh bỉ mình nhưng Thanh không thể không nghĩ, không thể điều khiển được nhịp đập của con tim, Thanh để mặc cho tình cảm điều khiển, mặc cho cảm giác ngọt ngào xâm chiếm, bàn tay Thanh từ buông thõng, Thanh ôm lấy hắn, Thanh đón nhận nụ hôn của hắn.

Đến khi hắn buông Thanh ra, Thanh cảm tưởng Thanh vừa mới đánh mất một thứ thì đó quý giá lắm. Mặt Thanh đỏ bừng, Thanh bước lùi lại, Thanh muốn bỏ chạy.

Hắn nắm lấy tay Thanh lôi lại, mặt hắn bây giờ cũng đỏ chẳng khác gì mặt Thanh. Hắn dịu giọng hỏi.

_Cô đã thấy khá hơn chưa…??

Thanh run giọng hỏi.

_Anh…anh nói như thế nghĩa là sao…??

Hắn cười khẩy.

_Nụ hôn của tôi đã đủ để sưởi ấm tâm hồn cô chưa…??

Thanh tái mặt, lời nói của hắn chẳng khác gì mũi dao nhọn. Thanh đang đau, đang sầu khổ. Đúng là Thanh đáng khinh thật, tình cảm Thanh dành cho hai người con trai Thanh vẫn còn chưa xác định được, bây giờ Thanh lại đi hôn một tên con trai khác.

Nước mắt Thanh tuôn như mưa, Thanh thấy nhục nhã quá, uất ức quá, thấy mình rẻ mạt, và đáng khinh quá. Tại sao Thanh có thể hôn bạn của bạn trai, tại sao Thanh có thể làm như thế…?? Con tim Thanh đã bị điên, đầu óc Thanh đã bị mù rồi sao…??

Thanh ôm lấy mặt, Thanh khóc nức nở, không thể chịu đựng thêm một phút giây nào nữa. Thanh quay lưng bỏ đi, hắn đứng lặng nhìn bóng dáng Thanh xa dần, lòng hắn tan nát, hắn biết là hắn hơi quá, hơi tàn nhẫn khi sỉ nhục Thanh nhưng những lời nói của Thanh trước báo chí hôm nay khiến hắn phát điên, hắn đang ghen, đang hận Thanh, hắn muốn làm Thanh đau, muốn làm Thanh khóc, muốn Thanh cảm nhận được một phần nỗi đau của hắn.

Thanh loạng choạng bỏ đi, quá mệt mỏi, quá run, quá uất ức, Thanh ngã nhào xuống nền gạch, hắn sợ hãi, hắn chạy thật nhanh lại chỗ Thanh đứng, hắn lo lắng hỏi.

_Em…em không sao chứ…??

Thanh ngước đôi mắt đầy lệ lên nhìn hắn. Thanh căm giận hét.

_Anh biến đi…!! Đừng có lại gần tôi…!! Tôi không cần anh thương hại…!!

Hắn nhìn Thanh, hắn muốn nói cho Thanh biết tình cảm của hắn, nhưng hắn không làm được, hắn không thể mở miệng, vì bây giờ vẫn còn quá sớm để nói ra, còn quá sớm để biết Thanh có yêu hắn không..?? có thích hắn không…?? Chỉ khi nào chắc chắn hắn mới dám tỏ lòng hắn cho Thanh biết, còn bây giờ hắn chỉ dám đứng một chỗ để quan sát Thanh, để nhìn Thanh, để bảo vệ Thanh.

Hắn lôi Thanh đứng dậy, Thanh bị trẹo chân nên đứng không còn vững nữa, hắn vừa buông tay Thanh ra là Thanh lại gần như ngã nhào xuống đất. Hắn hốt hoảng.

_Chân em sao rồi…??

Hắn cúi xuống, hắn tháo đôi giày của Thanh ra, hắn nắn chân Thanh. Thanh đỏ bừng mặt, vội rụt chân lại, Thanh lắp bắp.

_Không…không cần. Tôi …tôi có thể tự lo..!!

Hắn tức giận.

_Bây giờ mà cô vẫn còn mạnh miệng nói là không cần được hay sao…?? Cô nên nhớ cô đang bị trẹo chân, nếu không có tôi cô không thể đi được đâu…!!

Thanh lạnh lùng.

_Không có anh tôi vẫn đi được như thường. Anh đừng tưởng không có anh tôi không làm được gì, với tôi bị trẹo chân thế này đâu phải là lần đầu…!!

Hắn cười nhạt, hắn bỏ đi. Thanh nhìn hắn, nước mắt Thanh chảy xuống, Thanh muốn gọi hắn lại nhưng Thanh không dám, Thanh sợ cảm giác đang trào lên trong lòng Thanh, tại sao khi ở gần hắn lại cho Thanh cảm giác ở gần một người…?? Tại sao…??

Thanh cố đứng lên nhưng cái chân đau làm Thanh lại phải ngồi xuống. Thanh ngước nhìn bầu trời đêm, hôm nay có nhiều sao quá, Thanh lẩm bẩm.

_Mình đúng là lẩm cẩm mất rồi, đời mình từ nay sẽ chỉ toàn một màu đen u tối. Biết là yêu luôn làm cho con người ta khổ nhưng nếu sống mà không yêu ai thì cũng giống như tồn tại mà cứ ngỡ tưởng là mình đã chết rồi…!!

Thanh còn loay hoay chưa biết làm gì. Hắn bước lại gần Thanh, Thanh giật mình nhìn hắn. Nhìn thấy hắn khiến lòng Thanh vui hẳn nhưng ngoài mặt Thanh vẫn tỏ ra lạnh lùng.

_Anh còn đến đây làm gì…?? Tôi tưởng anh đã bỏ đi rồi…??

_Đúng là tôi đã định bỏ mặc cô. Nhưng vì nhớ đến cái ơn cô cứu mạng tôi nên tôi không nỡ….!!

Thanh bực mình.

_Cảm ơn anh nhưng tôi không cần anh phải trả ơn tôi. Tôi không muốn mắc nợ ân tình của người khác…!!

Hắn mai mỉa.

_Cô yên tâm vì tôi giúp cô không phải là giúp không công. Tôi giúp cô vì tôi cần cô làm cho tôi một việc…!!

Thanh run giọng hỏi.

_Anh muốn tôi làm gì…??

Hắn nhìn thẳng vào mặt Thanh, hắn nói từng từ một.

_Lúc nữa cô sẽ biết…!!

Thanh giãy nảy.

_Tôi cần biết ngay, còn nếu không anh hãy đi đi…!! Tôi sẽ gọi điện bảo anh Hoàng Quân lên đây giúp tôi..!!

Lời nói của Thanh vừa mới thoát ra khỏi miệng, ánh mắt của hắn từ ấm nồng, chuyển sang lạnh giá, hắn thô bạo cầm lấy tay Thanh, hắn lôi Thanh đứng dậy, hắn bảo.

_Nếu thế tôi cũng cần cho hắn biết giữa tôi và cô có gì…!!

Hắn lại hôn Thanh, đôi mắt Thanh mở to nhìn hắn, Thanh còn chưa kịp làm gì. Thanh nghe một tiếng tách vang lên. Hắn chìa bức ảnh trước mặt Thanh.

Thanh khiếp sợ vì bức ảnh chụp cảnh Thanh và hắn hôn nhau. Thanh định cướp lấy nhưng chỉ một chút xíu nữa là Thanh ngã đập mặt xuống nên gạch, bàn chân đau đang hành hạ Thanh.

Một tay ôm lấy Thanh, tay kia dơ điện thoại lên cao. Hắn bảo.

_Cô phải biết nghe lời tôi. Nếu không tôi sẽ ọi người biết cô đã làm gì…??

Thanh hét.

_Anh là một tên khốn kiếp sao anh có thể làm như thế hả… ?? Anh có phải là bạn của anh Hoàng không… ??

Hắn lạnh lùng đáp.

_Là bạn hay không phải là bạn thì đã sao… ?? Tôi không thể nhường người con gái mà tôi thích cho cậu ta được… !!

Thanh mở to mắt nhìn hắn, từng lời của hắn làm Thanh ngơ ngác không hiểu gì. Thanh lắp bắp.

_Anh..anh vừa..vừa mới nói gì…. ??