Chương 79: Em đang ghen?

Hôm nay có chuyện gì xảy ra thế? Sao tất cả những người phụ nữ ở đây đều tới cảnh cáo cô, muốn cô cách xa người đàn ông của họ?

Mạc Tiểu Hàn đè xuống tức giận trong lòng, xoay người, mở đôi mắt to lạnh lùng nhìn Liễu Thần: “Cô Liễu, tôi thật sự muốn cách xa Sở Thiên Ngạo một chút. Nếu như cô có thể nghĩ ra biện pháp khiến Sở Thiên Ngạo bỏ qua cho tôi, tôi sẽ vô cùng cảm tạ cô!”

Nói xong, lưng ưỡn cao thẳng tắp, ngẩng đầu, Mạc Tiểu Hàn xoay người rời khỏi phòng vệ sinh khiến người ta hít thở không thông này. Liễu Thần tức giận đỏ bừng cả khuôn mặt, cầm bình bông màu xanh bên cạnh bồn rửa tay lên, hung hăng đập xuống đất nghe “xoảng” một tiếng. Lời nói của Mạc Tiểu Hàn rõ ràng là có ý khiêu khích! Ỷ vào Sở Thiên Ngạo đối với cô có mấy phần chiều chuộng, cho nên không còn biết mình là ai! Xem ra, cần thiết phải giáo huấn cô ta lại một chút!

Liễu Thần cầm điện thoại di động lên, bấm một dãy mã số. Hạ thấp giọng nói mấy câu nói.

Bên đầu kia điện thoại có tiếng trả lời nói: “Chúng tôi mà làm việc thì cô cứ yên tâm, bảo đảm thần không biết quỷ không hay.” Liễu Thần cúp điện thoại, trên mặt hiện lên một nụ cười ác độc.

Mạc Tiểu Hàn đi ra khỏi phòng vệ sinh, muốn ra vườn hóng gió một chút. Còn tốt hơn là ở đây.

Người trong đại sảnh quá nhiều, đều là những lời xã giao dối trá và khách sáo, cô cảm thấy rất nhàm chán. Vừa đi tới khúc quanh, liền chạm mặt Sở Thiên Ngạo. Bên cạnh hắn còn có thêm mấy người nữa, nữ có nam có.

“Mạc Tiểu Hàn, tới đây.” Sở Thiên Ngạo gọi. Giọng nói thân mật, nhưng càng giống như là gọi người làm hơn.

Nam nữ bên cạnh Sở Thiên Ngạo cũng nhìn về hướng Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn nói thầm trong lòng một tiếng: “Thật là xui xẻo!” Nhưng cũng không còn cách nào, không thể làm gì khác hơn là phải buộc lòng đi tới.

Một người phụ nữ đứng bên cạnh Sở Thiên Ngạo, làn môi đỏ mọng mang theo nụ cười, nhưng trong mắt lại lóe vài tia khi dễ, hướng Mạc Tiểu Hàn hỏi: “Cô chính là cô Mạc? Mới vừa rồi nghe Sở thiếu đề cập tới cô. Cô là bạn gái ngài Sở sao?”

Bạn gái? Mạc Tiểu Hàn đột nhiên cảm thấy cái từ này nghe vào sao có vẻ. . . . . . Quái dị.

Đây là một từ trong sáng, tương lai tràn đầy kết quả tốt đẹp, không giống như từ tình nhân nghe tối tăm, bỉ ổi và hèn mọn.

Nhưng rất đáng tiếc, cái từ này, Mạc Tiểu Hàn cô dùng không nổi.

Mạc Tiểu Hàn ngước mắt liếc mắt nhìn Sở Thiên Ngạo đang mang trên mặt một nụ cười nhẹ, không trả lời đúng, cũng không trả lời không phải. Chỉ im lặng.

Thấy Mạc Tiểu Hàn không trả lời, cô gái có làn môi đỏ mọng có chút xấu hổ, buộc lòng phải đổi chủ đề.

Nụ cười nhẹ trên mặt Sở Thiên Ngạo hoàn toàn biến mất, đáy mắt hiện đầy sự khó hiểu.

Chào hỏi mấy câu xong, mấy người kia liền rời đi. Chỉ còn lại Mạc Tiểu Hàn đứng đơn độc đối diện với Sở Thiên Ngạo.

Mạc Tiểu Hàn vẫn im lặng không nói. Ánh mắt không nhìn thẳng vào Sở Thiên Ngạo, mà chỉ nhìn sân cỏ trước mặt. Làn gió nhẹ lướt qua, những cánh hoa trên cây rơi xuống đầy đất. Khiến người ta cảm thấy khó chịu.

Cánh tay cứng như sắt của Sở Thiên Ngạo hung hăng bấm sâu vào cánh tay của cô, kéo cô quay lại đối mặt về phía mình, “Vừa rồi tại sao không nói lời nào!” Giọng nói của hắn lãnh khốc vô tình.

“Nói gì? Nói ra để xấu hổ hay sao, nói tôi không phải là bạn gái của anh? Hay nói tôi chỉ là tình nhân của anh?” Mạc Tiểu Hàn nhìn Sở Thiên Ngạo, thậm chí còn nở nụ cười.

Nhưng nụ cười này lại hoàn toàn chọc giận Sở Thiên Ngạo: “Sao? Làm tình nhân của Sở Thiên Ngạo tôi rất mất thể diện?” Cánh tay gia tăng sức mạnh, Mạc Tiểu Hàn cảm giác cánh tay mình dường như muốn đứt rời ra, nhưng lại quật cường không chịu mở miệng cầu xin tha thứ. Vì vậy vẫn bị Sở Thiên Ngạo gắt gao siết chặt.

“Làm tình nhân của tổng giám đốc Sở tại sao lại mất thể diện? Đó là vinh dự vô cùng. Không biết bao nhiêu phụ nữ đấu tranh mà không được đó chứ!” Mạc Tiểu Hàn rũ rèm mắt xuống, nhàn nhạt nói ra.

“Cô đã biết như thế, vậy tại sao còn làm ra vẻ mặt bị sỉ nhục?” Sức lực trên tay Sở Thiên Ngạo đã giảm đi một chút, hắn nâng mặt Mạc Tiểu Hàn lên, đôi mắt nhìn thẳng vào mắt cô.

“Phốc. . . . . .” Mạc Tiểu Hàn thật tức cười. Đây là mỉa mai, là châm biếm có được hay không! Sở đại Tổng giám đốc của tôi, ngài thật là ngây thơ! Ngây thơ đến nỗi nghe không ra sự mỉa mai của người khác!

Thấy Mạc Tiểu Hàn cười, tức giận trong đáy mắt Sở Thiên Ngạo từ từ tản đi. Ánh mắt lại sắc bén như cũ, nhìn Mạc Tiểu Hàn nói: “Trả lời tôi. Mới vừa rồi tại sao vẻ mặt lại giống như bị sỉ nhục?”

Mạc Tiểu Hàn nhăn mày: “Sở đại Tổng giám đốc, vấn đề này có ý nghĩa gì sao? Anh nếu như rảnh rỗi nhàm chán, thì có thể đi tìm Liễu Thần nha. Cô ta nhất định rất thích cùng anh trao đổi thân mật.”

Đáy mắt Sở Thiên Ngạo lóe ra một ngọn lửa nhỏ, chăm chú nhìn chằm chằm Mạc Tiểu Hàn, giọng nói có điểm ấm áp: “Em nói Liễu Thần?”

Ngọn lửa ở đáy mắt Sở Thiên Ngạo quá mức mãnh liệt, Mạc Tiểu Hàn cảm thấy cả người bị hắn nhìn không được tự nhiên. Cô quay mặt đi tránh tầm mắt của hắn: “Mới vừa rồi trong phòng nghỉ, hai người không phải đã trao đổi thân mật rồi sao, trao đổi đã rất thỏa mãn sao?”

“Ha ha ha. . . . . .” Sở Thiên Ngạo chợt ngửa đầu hắng giọng phát ra một chuỗi cười to. Mạc Tiểu Hàn kinh hoảng cắn môi của mình. Cô đang làm gì thế? Sao lại nói chuyện này?

Quả nhiên, Sở Thiên Ngạo cúi đầu nhìn Mạc Tiểu Hàn, trên mặt mang vẻ tươi cười, trong đôi mắt lóe ánh sang vui vẻ: “Mạc Tiểu Hàn, em đang ghen phải không?”

Bờ môi của hắn tiến lại gần lỗ tai của cô, khí nóng ở bên tai cô quanh quẩn, giọng nói của hắn mang theo thỏa mãn, lại mang theo trêu đùa. Dường như tâm trạng có vẻ rất tốt.

Mạc Tiểu Hàn ngẩng đầu lên, giọng nói bình tĩnh như nước, trên mặt mang theo nụ cười ngọt ngào: “Dĩ nhiên là không. Nếu như Liễu Thần có thể khiến anh vui vẻ cao hứng như thế, thì còn gì bằng.”

“Vậy tôi có phải nên cám ơn em hay không?” Trong nháy mắt, sắc mặt Sở Thiên Ngạo trở nên âm trầm, giọng nói lạnh lùng có chút đáng sợ.

Mạc Tiểu Hàn còn chưa trả lời, cơ thể Sở Thiên Ngạo đột nhiên lật nghiêng tới, bàn tay ôm chặt cô vào trong ngực, đôi môi nóng bỏng áp lên môi của cô, mang theo sự trừng phạt cắn mạnh vào môi của cô. Đầu lưỡi linh hoạt ở trong miệng nhỏ nhắn đầy hương thơm của cô khuấy động, mang theo sức mạnh bá đạo!

Người đàn ông này, tại sao có thể tùy chỗ phát dục bừa bãi!

Mạc Tiểu Hàn bất mãn muốn đẩy hắn ra, nhưng lồng ngực cứng như sắt của hắn lại ôm cô quá chặt, cô bị hắn giam trong ngực, căn bản không còn đường để chạy. Chỉ có thể chịu đựng hắn hôn mãnh liệt giống y như cuồng phong bão vũ ập đến.

Nghĩ đến chuyện mới vừa rồi Sở Thiên Ngạo còn trong phòng nghỉ cùng Tiểu Thần mạnh mẽ hoan ái triền miên, đôi môi của hắn cũng trằn trọc trên môi của Liễu Thần giống như thế này sao? Trên người của hắn, còn có mùi vị của những phụ nữ khác! Mạc Tiểu Hàn đột nhiên cảm thấy buồn nôn, rất buồn nôn!

Ra sức giãy giụa ngoảnh mặt đi, muốn né tránh nụ hôn của hắn.

Ý né tránh vô cùng rõ ràng.

Sở Thiên Ngạo mấy lần dây dưa đều chỉ có thể hôn lên mặt của cô, Mạc Tiểu Hàn tránh né hắn giống như tránh né bệnh nhiễm khuẩn, lông mày nhíu lại thật chặt, như đang phải chịu sự hành hạ vậy.

Sở Thiên Ngạo dừng động tác lại, đôi mắt chim Ưng lộ ra những dây máu đỏ, rồi đột ngột đẩy mạnh Mạc Tiểu Hàn từ trong ngực ra, giận dữ gầm lên một tiếng: “Cút!”

Âm thanh rống giận của Sở Thiên Ngạo rất lớn, khiến những người đứng gần nhao nhao nhìn về phía này.

Mạc Tiểu Hàn cảm thấy rất mất thể diện, cùng Sở Thiên Ngạo ở chung một chỗ, cô luôn dễ dàng trở thành tiêu điểm quan sát của mọi người, cô ghét loại cảm giác này!

Cô nhìn Sở Thiên Ngạo, Sở Thiên Ngạo cũng đang nhìn cô. Gương mặt anh tuấn giờ này lạnh lùng ác độc rất đáng sợ, đôi môi mím chặt, ánh mắt khát máu đến khiếp người nhìn cô chằm chằm, giống như hận không thể đem cô cắn chết ngay tức khắc

Mạc Tiểu Hàn nhíu nhíu mày, người đàn ông này mỗi lần nổi giận đều khác thường kỳ lạ như vậy. Cô nào có đắc tội hắn? Hắn thích cùng phụ nữ khác mây mưa, cô liền mỉm cười chúc phúc hắn nha, cô không hề ăn dấm lung tung, rốt cuộc hắn đang tức giận cái gì!

Không nghĩ ra, cũng không muốn nghĩ, Mạc Tiểu Hàn phản ứng rất bình thản, cô đẩy hắn ra: “Biết, tôi cút.”

Cô ước gì mình được về sớm nghỉ ngơi một chút. Hôm nay giằng co cả một ngày, cô mệt quá mức. Để cho hắn tự do tiếp tục trăng gió với những người phụ nữ khác đi! Chúc hắn lăng nhăng thỏa mãn!

Không chút do dự xoay người rời đi. Vừa ra đến đại sảnh, mới phát hiện bên ngoài gió rất to, những cơn gió đêm thổi vào người, lạnh thấu tới xương.

Mạc Tiểu Hàn sợ lạnh ôm chặt hai cánh tay, đi về phía cửa chính. Cô vừa đi vừa nhìn xung quanh. Bên này hình như cũng là khu biệt thự, nên hầu như không thấy bóng dáng một chiếc xe taxi nào.

Ban nãy ở vườn hoa phía sau hình như có một con đường nhỏ thông ra mặt sau của con đường chính, bên kia chắc là có xe taxi thôi. Mạc Tiểu Hàn xoay người hướng con đường nhỏ đi tới.

Thấy Mạc Tiểu Hàn bước đi không hề quay đầu lại, Sở Thiên Ngạo cảm thấy một cơn giận dữ không tên hung hăng thiêu đốt trong lồng ngực. Người phụ nữ này, thậm chí ngay cả cầu xin tha thứ cũng không buồn nói!

Cô hoàn toàn không nhận thấy được tại sao hắn lại nổi giận!

Nếu như không phải Liễu Thần đột nhiên khiêu khích lửa dục của hắn, nếu như không phải hắn muốn thử thái độ của Mạc Tiểu Hàn một chút. . . . . . Hắn cũng không biết được đã nhiều ngày như vậy, Mạc Tiểu Hàn vẫn hoàn toàn không đem hắn để ở trong mắt.

Cô đối với hắn, cho tới bây giờ chưa bao giờ để ý.

Dù là cô nằm ở dưới người hắn nhỏ giọng rên rỉ, giống như một cô mèo nhỏ. Dù cô cùng hắn bình thường giống như một đôi tình nhân cãi vã gây gổ, sau đó hòa thuận dắt tay nhau đi dạo phố. Dù hắn buông xuống tất cả mọi chuyện lớn nhỏ trong công ty, một ngày 24 giờ dính vào bên người cô, bá đạo đoạt lấy tất cả thời gian của cô. Cô, vẫn không nhìn thấy hắn.

Mạc Tiểu Hàn, cho tới bây giờ cũng không có yêu hắn.

Bàn tay gắt gao siết chặt đến nổi cả gân xanh, đốt ngón tay trắng bệch. Sở Thiên Ngạo nhìn chằm chằm bóng lưng Mạc Tiểu Hàn, những tia lửa trong mắt bắn tán loạn. Mạc Tiểu Hàn, cô thật có gan!

Xoay người hung hăng đi về phía đại sảnh. Người nhiều phụ nữ nhất trên thế giới này chính là hắn, Sở Thiên Ngạo hắn cũng không phải không có Mạc Tiểu Hàn thì không thể sống được!

Giờ phút này, chăm chú nhìn bóng dáng Mạc Tiểu Hàn còn có một người đàn ông khác. Thân Hạo Khiêm.

Vừa rồi Sở Thiên Ngạo gầm lên giận dữ, Thân Hạo Khiêm xoay đầu nhìn sang, khi nhìn đến bóng dáng quen thuộc của Mạc Tiểu Hàn, dưới ánh đèn khiến cô nổi bật, cô có vẻ đẹp như thế, bộ váy màu trắng khiến cô nhìn qua giống như một tiên nữ trong sáng, Trên làn tóc mai còn cài một đóa Diên Vĩ màu xanh dương, khiến sự trong sáng càng thêm phần thanh nhã và hoạt bát.

Thấy Mạc Tiểu Hàn cùng Sở Thiên Ngạo cãi vả sau đó cô đơn độc rời đi, Thân Hạo Khiêm nhấc chân muốn đuổi theo. Nhưng vừa lúc đó Thị trưởng Lương đứng bên cạnh đang liến thoắng không ngừng giới thiệu thành tích mới nhất của hắn, hành động cắt ngang lời nói của trưởng bối luôn là một việc làm vô lễ. Do vậy Thân Hạo Khiêm không thể làm gì khác hơn là cố gắng nhẫn nại không dám vọng động, cố gắng giả bộ bộ dạng nghiêm túc nghe Thị trưởng Lương nói chuyện.

Nhìn Mạc Tiểu Hàn càng ngày càng xa, mắt thấy cô sắp biến mất ở rừng cây sau lưng, Thân Hạo Khiêm không kềm nén được nữa, hắn vội vã nhìn Thị trưởng Lương nói: “Bác trai, cháu có chuyện vô cùng trọng yếu, xin lỗi bây giờ không tiếp chuyện cùng bác được.” Nói xong, không nhìn đến ánh mắt khác thường của những người xung quanh, hắn cất bước chạy về phía con đường nhỏ .

Hắn nhất định phải đuổi theo Tiểu Hàn, ban nãy bộ dạng Sở Thiên Ngạo rất hung dữ gần mắng cô, bây giờ Tiểu Hàn nhất định rất đau lòng. Hắn muốn an ủi cô một chút. Nếu như nói rằng trên thế giới này, chỉ có nước mắt của một người mà Thân Hạo Khiêm không muốn thấy nhất, thì người đó chính là Mạc Tiểu Hàn?