Chương 8.1

Kết quả của lần trốn về chính là bị bạn tốt mắng cho thối đầu, cho dù có khép lại điện thoại vẫn nghe thấy giọng nói thanh thúy của Đỗ Thanh Dương vang vang bên tai, cô tự biết là mình đuối lý, không dám mạnh miệng cùng Đỗ Thanh Dương, không thể làm điều gì khác hơn là ngoan ngoãn nghe bạn mình phát tiết, hy vọng bạn tốt có thể hết giận. Cũng thuận tiện sợ hãi than trình độ ngôn ngữ của bạn tốt ngày càng tiến nhanh trong lòng, toàn bộ nửa tiếng không ngừng nghỉ, không lặp lại câu nào, xem ra Thanh Dương dưới sự huấn luyện của cô miệng lưỡi đã ngày càng tiến bộ.

Nắng ấm mùa đông từ từ tắt dần, đẩy cửa sổ thủy tinh, bên ngoài bay tới mùi hoa êm ái, cảnh sắc vào thời gian mặt trời lặn giống như được vẽ lên. Khóe miệng cô mỉm cười, bỏ di động sang một bên, miệng ngâm nga bài hát nào đó, tay vẫn tiếp tục công việc. Chiếc áo sơ mi sạch sẽ trắng tinh vẫn còn thơm mùi xà phòng, từng đường viền tỉ mỉ, chiếc bàn là nhẹ nhàng lướt qua, những nếp nhăn được là phẳng một cách thỏa đáng.

Động tác của cô chưa tính là thuần thục, có thể gọi là vụng về, nhưng trái tim vô cùng ngọt ngào. Cô đã lớn từng này mà đây là lần đầu tiên làm việc nhà nên thật xấu hổ. Lúc ở nhà có mẹ, chuyện gì cùng không phải làm, ra nước ngoài có thể tùy ý thấy được hiệu giặt, căn bản cô không cần quan tâm. Hiện giờ đã kết hôn, có chồng vạn năng, cuộc sống trôi qua lại càng thoải mái hơn bất kỳ lúc nào. Được chồng nuông chiều như thế, cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc, cho nên muốn làm một chút gì đó cho hắn.

Suy nghĩ về tất cả hắn làm cho cô trong thời gian qua, trong lòng của cô tràn đầy ngọt ngào và hạnh phúc, nghĩ đến thân hình cường tráng của chồng mặc chiếc áo do chính cô ủi, loại cảm giác này thật sự vui vẻ.

Thì ra phụ nữ làm tất cả mọi chuyện vì người đàn ông của mình không phải là đang phục vụ mà bởi vì chính tay mình xử lý tất cả mọi việc sẽ có cảm giác vô cùng thỏa mãn, thật sự là không có gì có thể sánh bằng. Khó trách mẹ luôn nói cô không hợp làm người phụ nữ của gia đình.

Mãi cho đến hôm nay, cô mới cảm nhận được loại cảm giác này, mới biết mẹ đúng.

Chỉ ủi một cái áo sơmi bình thường thôi mà làm cho cô cảm thấy còn vui hơn hoàn thiện trăm bản thiết kế nhiều.

Hắc, hắc, hắc, Thẩm Kiều, thì ra mày cũng chỉ là một người phụ nữ nhỏ bé không hơn không kém.

Vừa cảm thán, vừa xốc áo sơ mi lên sửa sang lại, tỉ mỉ quan sát, ừ, cũng không tệ lắm, xem ra cô vẫn còn một chút bản năng của phụ nữ, coi như không biết làm cơm nhưng việc khác còn làm được.

Nghe tiếng đóng cửa xe, cô ngước mắt nhìn đồng hồ treo tường, đúng năm giờ bốn lăm, người đàn ông này thật là, thời gian giống như thời khóa biểu vậy, khắc thật sâu trong đầu, không sai biệt một giây.

Trình Dịch Dương vào cửa chính, nhìn qua thấy cô vợ xinh đẹp của mình đang đứng ở trong phòng khách, tay cầm chiếc áo sơ mi của hắn. Ánh nắng chiều chiếu vào từ cửa sổ mở ra, thoa thân thể cô thành một màu vàng kim dịu dàng, cô chỉ mặc một cái áo lông rộng thùng thình, bắp đùi trắng như tuyết dưới vạt áo óng ánh trong suốt, chân đi một đôi dép lông xù xì.

Mái tóc buộc lỏng buông sau vai, từng sợi đen nhánh, lóe sáng làm nổi bật lên đôi mắt long lanh động lòng người, cánh môi xinh đẹp nở nụ cười rạng rỡ nhìn ánh mắt nóng bỏng của hắn, tựa như hoa hồng nở rộ: “Anh đã về.” Hô hấp của hắn chợt trở nên khó khăn.