Chương 8

Khi anh đang nghĩ đến đó, điện thoại trên tay lại một lần nữa reo vang. Hồ Lý cúi đầu xuống nhìn. Quả nhiên, đó là số máy mà đã quấy rối anh cả trăm lần đó. Số điện thoại này, anh có thể thuộc như nằm lòng.

Hồ Lý chưa bao giờ tức giận tột độ như lúc này. Anh nhìn chằm chằm vào điện thoại, trong đầu từng lóe lên nhiều ý nghĩ khác nhau, cục tức suốt mấy tháng nay đã dồn đến đỉnh điểm. Sau khi điện thoại đổ được ba hồi chuông, Hồ Lý bấm nút nghe một cách giận dữ.

Vương Kiệt Hạo ở đầu dây bên kia hoàn toàn không hề nghĩ rằng, những cú “điện thoại quấy rối” kiên trì dai dẳng của mình sẽ có một ngày được đối phương bắt máy, nên nhất thời ngớ người ra.

Hai người ở cả hai đầu điện thoại đều trầm lắng.

Cuối cùng vẫn là Vương Kiệt Hạo mở miệng trước: “Hồ Lý phải không?”

“Nhảm nhí, anh đã gọi số này cả trăm cuộc rồi còn không biết tôi là ai sao?” Hồ Lý mơ hồ nhận ra giọng nói ở đầu dây bên kia khá quen thuộc, nhưng lúc này đã không còn đủ lý trí để phân tích, suy nghĩ mấy chuyện này nữa. Sau khi nghe được giọng nói ở đầu dây bên kia, Hồ Lý đã không nhịn được hét lớn: “Cái thằng mắc toi, sao anh suốt ngày quấy rối tôi vậy? Tạp chí đó đâu phải một mình tôi biên tập, tôi chỉ phụ trách thư của độc giả gửi đến thôi, anh có biết không chứ? Tôi nói cho anh nghe, tôi vừa quái dị, vừa thích đàn ông nữa đó, nếu như anh cứ ngày ngày gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ hiểu lầm đấy!!! Anh mà gọi điện thoại lần nữa cho tôi, thì tôi sẽ thích anh đấy, chắc chắn sẽ khiến anh chết tởm!!!”

Đúng lúc đó, chiếc thang máy mà Hồ Lý đã đợi hồi lâu cũng đã xuống đến tầng trệt, sau tiếng “ding”, cửa thang máy mở ra.

Vương Kiệt Hạo đang đứng trong thang máy, tay cầm điện thoại, có chút sững sờ khi nhìn thấy anh biên tập nóng nảy đang đứng quay lưng lại ở bên ngoài thang máy, đang hét lớn một cách ngốc nghếch vào chiếc điện thoại.

Mà hét được một nửa thì Hồ Lý cảm thấy không ổn. Sao anh cảm thấy giọng nói của mình lại vọng lại từ đằng sau?

Anh quay người lại một cách cứng nhắc, chỉ thấy Vương Kiệt Hạo sống ở tầng trên mà mình đã thương thầm từ lâu đang đứng trong thang máy, trên tay cũng đang cầm điện thoại.

Hồ Lý nghệt mặt ra, sững sờ, hoàn toàn không biết phải làm gì bây giờ.

Vương Kiệt Hạo cười, mừng ra mặt, chạy ra khỏi thang máy nắm lấy tay của Hồ Lý.

Vương Kiệt Hạo đứng trước mặt Hồ Lý, cười cười ra hiệu Hồ Lý đưa điện thoại lên nghe, sau đó anh ta nói chậm rãi cái câu “Thằng ngốc Hồ Lý” vào điện thoại của mình.

Hồ Lý đã sững cả người ở đó rồi, chiếc điện thoại bên tai và anh chàng đẹp trai trước mặt cùng lúc nói ra những lời nói y chang nhau, nên Hồ Lý tự nhủ đang mờ để lừa mình cũng không được.

Vương Kiệt Hạo nói: “Anh cũng muốn em thích anh mà.”

Gửi thanks

shmilysmile↓ Re: [Hiện Đại] Thế giới của hắn là một màu hồng – Qifu A 06.09.2014, 13:40

Chương 6.1: Fan hâm mộ “Mary Sue” và diễn viên hạng hai

Lâm Oai là diễn viên hạng ba. Vì khuôn mặt cũng khá đẹp, nên từng xuất hiện trong một vài bộ phim tình cảm văn nghệ và phim thời thượng. Thỉnh thoảng anh được lên diễn viên nam hạng hai xếp vào vai bạn thân của vai chính, hay con nhà giàu yêu đơn phương vai nữ chính, nhưng nói chung, mức độ nổi tiếng không cao.

Lâm Oai bước vào làng giải trí cũng rất tình cờ, cũng không phải con nhà nòi. Vốn là một ngày nọ của mấy năm trước, khi anh đang đi trên đường, được các bầu sô phát hiện. Khi đó Lâm Oai lại chưa có kế hoạch cho tương lai, cho nên anh lú la lú lẫn thế nào mà đi vào giới màn bạc này, chớp mắt đã ba năm rồi.

Ba năm nay, anh không quá nổi cũng không quá lặng lẽ, thỉnh thoảng đi trên đường cũng được vài fan hâm mộ nhận ra. Nhưng nhiều lúc, anh vẫn cứ thoải mái đi dạo phố ăn cơm, không cần ngụy trang hay gặp phải rắc rối như những ngôi sao nổi tiếng khác.

Ông bầu của anh là anh Lưu cứ trách anh có lăng xê cách nào cũng không nổi được. Anh Lưu vốn dĩ khá đẹp trai, cao to, tính tình cũng tốt, còn tưởng mình sẽ lăng xê đào tạo được một minh tinh mới tầm cỡ châu Á. Nhưng kết quả không ngờ Lâm Oai này chẳng chịu phấn đấu vươn lên, cũng không chủ động nhận công việc, lại không hào hứng gì đóng quảng cáo hay tạo xì căng đan. Cũng may Lâm Oai có thân hình vạm vỡ, chỉ cần anh trút bỏ quần áo trước ống kính là có điểm sáng, cho nên dần dần trở thành con cưng của mấy tờ tạp chí chuyên về hotboy. Nhận mấy công việc này, cũng kiếm được chút lời.

Những diễn viên mới dạng này dưới trướng của anh Lưu nhiều không kể xiết, dần dần anh Lưu cũng chẳng quan tâm hay đặt hy vọng ở Lâm Oai. Lâm Oai ngày ngày ở nhà, có công việc thì đi ra ngoài chút đỉnh, những khi không có việc gì làm thì ở nhà lên mạng, cũng đủ để giết thời gian.

Tuy anh Lưu đã dìu dắt Lâm Oai bao nhiêu năm nay, nhưng anh Lưu từ đó đến giờ không hề biết thật ra nhà của Lâm Oai cũng có chút thế lực, nên có người đỡ đầu. Lâm Oai là con út trong nhà, anh chị của Lâm Oai đều lớn hơn anh nhiều. Lâm Oai lại đẹp trai từ nhỏ, cho nên bà con cô bác anh chị em trong nhà đều cưng như cưng trứng. Anh không trở thành thiếu gia lêu lỏng, hư hỏng cũng là may mắn cho xã hội lắm rồi. Lúc ban đầu anh bước vào nghề diễn viên cũng là muốn giết thời gian, sau đó dần dần yêu thích đóng phim, thế là chưa muốn rút lui khỏi làng giải trí vội.

Lâm Oai không phải lo cơm áo gạo tiền, đương nhiên trở nên lười nhác.

Cả ngày anh cứ ôm cái máy tính lên mạng suốt trong nhà, cũng không biết suy nghĩ thế nào, bèn gõ tên mình trên trang tìm kiếm, vừa bấm enter xong, quả nhiên đều xuất hiện rất nhiều trang tư liệu viết về anh, những phim mà anh từng đóng, ảnh trên tạp chí, còn có tiểu thuyết đồng tính lấy anh làm nhân vật chính nữa…

… Mà khoan, đợi tí, cái gì là tiểu thuyết đồng tính lấy anh làm nhân vật chính chứ?

Lâm Oai vốn dĩ đang uể oải buồn ngủ, giờ đây bỗng nhiên tỉnh táo hẳn. Anh ngồi ngay ngắn lại trên sôfa, mở ra trang web được xếp hạng đứng top, không ngờ mở ra một trang web có giao diện chính là gam màu xanh lá nhạt.

Đầu trang web ghi rõ tiêu đề: “Tình yêu và dục vọng nồng cháy (diễn viên đồng tính Lâm Oai)”, tác giả: Mạnh Nhan.

Lâm Oai kéo trang web xuống, phát hiện bất kể là lượt xem, số lần lưu trữ, hay là để lại ý kiến comment cho bài viết này đều là con số khủng. Mỗi chương đều có mấy chục ngàn lượt xem, số lần lưu trữ cũng đã hơn ba chục ngàn. Tiểu thuyết gồm hơn một trăm chương, bảy trăm mấy chục ngàn chữ, ý kiến comment đến mấy trăm ngàn, có hàng trăm lời bình luận dài, chi tiết nữa.

Lâm Oai từ trước đến giờ chưa bao giờ đọc loại văn học mạng này. Anh không biết với những số liệu trên đây, bài viết này có thuộc dạng nóng hay không. Song, với những bài bình luận dài và chi tiết, lời lẽ chân tình khiến anh thực sự ngạc nhiên. Anh cũng không hề biết rằng, ngoài những độc giả theo dõi đọc trên mạng, còn có rất nhiều độc giả download bằng bản txt xuống để đọc, đều để lại vô số giọt nước mắt.

Bây giờ anh đang ngồi ngẩn người ra trước lời giới thiệu tiểu thuyết vỏn vẹn có vài dòng này, và tức đến nỗi muốn vò nát từng câu từng chữ để đọc.

“Lâm Oai không bao giờ nghĩ rằng, anh sẽ nảy sinh tình cảm sâu đậm đến thế với một chàng trai chỉ một lần lướt qua trong đời. Tình yêu và dục vọng nồng cháy, bất di bất dịch.”

… Anh rất muốn biết mình đã từng nảy sinh tình cảm sâu đậm với ai đây…

Đúng lúc tuần này anh được nghỉ (thật ra tuần nào thì công việc của anh cũng không nhiều), Lâm Oai không suy nghĩ nhiều bèn download bộ tiểu thuyết này về điện thoại di động, quyết định xem nó là sách gối đầu giường, đọc trước khi đi ngủ, xem thử dưới ngòi bút của người này, mình đã bị viết thành gì rồi.

Vì vậy, mới tám giờ tối nay, anh đã ngoan ngoãn tắm rửa sạch sẽ leo lên giường, tắt đèn rồi bắt đầu đọc “tác phẩm vĩ đại” ngay trong chiếc điện thoại bằng ánh sáng trên màn hình chiếc di động.

Sau một tiếng đồng hồ, Lâm Oai cuối cùng cũng nhận ra, đây là một tiểu thuyết đồng tính! Bản thân anh dưới ngòi bút của tác giả đã trở thành người đồng tính, còn một nhân vật chính khác tên “Mạnh Nhan” (đúng vậy, trùng tên với tác giả), hai người đã dần dần nảy sinh tình cảm và đến với nhau.

Lâm Oai đến ngần này tuổi đầu, cũng từng có vài người bạn gái, còn bạn trai thì chưa. Anh vốn tốt tính, xuề xòa, bị người ta viết thành dân đồng tính, cũng không tức giận, ngược lại còn hứng thú đọc say mê tác phẩm này nữa, càng đọc càng hấp dẫn.

Xem một mạch đến sáng.

Lâm Oai không bao giờ nghĩ rằng mình có thể tốn mất mười hai tiếng đồng hồ để xem một tiểu thuyết đồng tính mà bản thân mình là nhân vật chính. Nhảm nhí nhất là trong tiểu thuyết anh cùng với một chàng trai tên là Mạnh Nhan đó yêu nhau đến sống đến chết. Những tình tiết trúc trắc ở trước khoan chưa nhắc tới, đến đoạn sau anh xem đến mắt cũng tá hỏa lên, đầu tiên là “Lâm Oai” đóng phim bị rơi xuống sông, được cô gái làng chài cứu sống, nhưng lại mất trí, đợi đến lúc “Lâm Oai” đính hôn với cô gái làng chài đó, anh mới gặp lại Mạnh Nhan. Tiếp đó, khi anh nhớ lại được mọi chuyện, quyết định rời bỏ cô gái làng chài, tìm đến Mạnh Nhan, thì Mạnh Nhan đã quá đau lòng mà sà vào lòng người khác rồi. Chính là đúng lúc “Lâm Oai” ủ rủ buồn sầu, thì anh mới phát hiện đó là sự lừa dối, sự thật là bởi vì Mạnh Nhan mắc chứng bệnh ung thư máu, sắp lìa khỏi cõi đời này…

Ôi thôi! Rõ ràng là tình tiết của mấy bộ phim truyền hình nhiều tập của Hàn Quốc đây mà. Nhưng dưới ngòi bút tài hoa, văn phong tuyệt vời của tác giả Mạnh Nhan, vốn dĩ rành rành Lâm Oai biết rõ đây là những tình tiết của phim Hàn Quốc tầm thường, mà sao anh vẫn khóc ngon lành ướt đẫm cả hai chiếc gối.

Phải nói là tiểu thuyết này đúng là lấy nước mắt người ta.

Ông trời thương xót, sau khi đọc xong tiểu thuyết này, Lâm Oai bắt đầu nghi ngờ mình có phải từng gặp qua một chàng trai tên là Mạnh Nhan không, từng có mối tình với anh ta không.

Đến khi Lâm Oai có thể bừng tỉnh sau cái màn “cái chết của Mạnh Nhan” trong tiểu thuyết, thì kim đồng hồ đã chỉ sang chín giờ sáng. Lâm Oai xoa xoa hai huyệt thái dương đang đau nhức, vứt quách chiếc di động sang một bên, đắp chăn, bắt đầu ngủ bù.

Nhưng đợi đến lúc đôi mắt sung húp vì khóc của anh ta bắt đầu nhắm nghiền, và đi vào giấc ngủ, anh lại mơ thấy trong mơ anh cùng chàng trai đó làm tình với nhau.

Trong mơ, chàng trai bị anh đè lên đó, có vóc dáng không cao lắm, mặt mày thanh tú, bên dưới mắt phải có một nốt ruồi nhỏ. Mái tóc dài qua vai của chàng trai mềm mại buông xuống chiếc gối, hai bên tai có đeo một chiếc bông tai bằng chữ cái, tai trái là chữ L, tai phải là chữ W, chính là tên viết tắt của Lâm Oai. Chàng trai không cao lắm, chỉ khoảng một mét bảy mấy, đôi chân thon dài của anh bị “Lâm Oai” gác lên vai mình, nhịp nhàng theo từng nhịp của cơ thể.

Làn da chàng trai này rất trắng hồng mịn màng. Hai tay chàng trai nắm chặt lấy tấm drap giường, mồ hôi men theo thân thể trần trụi tuôn xuống, khiến cho Lâm Oai không sao kìm nén được, phải cúi xuống liếm từng giọt mồ hôi trên người anh ta. Đầu lưỡi Lâm Oai còn linh hoạt lướt qua cổ họng của anh chàng rồi chậm rãi xoay tròn vẽ những trái dâu trên xương quai xanh của anh chàng nữa. Ở kế bên xương quai xanh của anh chàng, còn có một nốt ruồi đen thật gợi cảm…

Lâm Oai bừng tỉnh ngồi trên giường, tay ôm cái đầu đang buồn bã.

Chết tiệt!

Đúng là truyện đồng tính (còn lấy mình làm nhân vật chính nữa) không nên xem tùy tiện, sau khi xem xong lại nằm mơ thấy cảnh mình làm tình với đàn ông nữa. Mà điều tệ hại nhất đó là, vóc dáng ngoại hình của chàng trai đó, rõ ràng là nhân vật Mạnh Nhan trong tiểu thuyết mà!

* * *

Lâm Oai nghĩ, bản thân mình chắc là độc giả và diễn viên duy nhất trên đời sau khi xem xong truyện mà mình là nhân vật chính, không những lại khóc ngon lành, mà còn muốn xông ngay đến nhà tác giả, ép buộc tác giả sửa lại kết cục từ BE[1] thành HE.

[1] BE: cái kết buồn (viết tắt của Bad ending)

HE: cái kết có hậu (viết tắt của Happy ending)

Nói thật thì Lâm Oai cũng không hiểu cho lắm. Anh chỉ là một diễn viên hạng ba không nổi tiếng, sao tác giả lại chọn anh làm nhân vật chính trong truyện? Khuôn mặt anh đúng là rất điển trai, nhưng không hề có chút hơi hướm đồng tính nào cả. Sao dưới ngòi bút của tác giả, anh lại trở thành một người chuyên đóng vai top vừa đa tình dịu dàng lại vừa mạnh mẽ chứ?

Vì tiểu thuyết này, Lâm Oai đặc biệt bỏ thời gian lên mạng để cập nhật kiến thức về đồng tính, cái gì là top, cái gì là bot; XXOO, bông cúc, dưa leo… là gì; nào là tình yêu sâu đậm SM bạo lực, top bạo lực bot dâm đãng, top mạnh mẽ bot yếu đuối, nào là nô tì làm top nữ hoàng là bot… Bây giờ, Lâm Oai đã trở thành một cao thủ trong việc giải thích những gì thuộc về giới đồng tính đấy.

Nhưng có lẽ văn chương của bộ tiểu thuyết “Tình yêu và dục vọng nồng cháy” này quá đẹp đi, kể cả những chuyện chăn gối trên giường đều miêu tả rất tường tận, điêu luyện đến mê hồn, cho nên Lâm Oai không những không phản cảm với chuyện lên giường của hai gã đàn ông, mà còn cảm thấy chuyện làm tình của họ lại là một chuyện rất lãng mạn nữa là đằng khác.

Điều đầu tiên mà Lâm Oai làm sau khi thức dậy là mở trang chủ của tiểu thuyết kia lên, rất cẩn thận cho điểm tác giả từ chương đầu tiên, hơn nữa không phải chỉ là những từ đơn giản như “Hay!”, “Cố lên!”, “Tặng bông hoa khen ngợi!” mà mỗi một chương đều viết gần cả trăm chữ để bình luận chi tiết. Bộ tiểu thuyết có đến hơn một trăm chương, thì từ sáng đến tối Lâm Oai đã viết liên tục hơn một trăm lời bình luận, xem lại thì đúng là khiến người khác phải thán phục thật.

Cũng may là Lâm Oai còn có khái niệm mình là nhân vật của công chúng, nên không khờ khạo đến nỗi dùng tên thật để comment, mà chỉ dùng một nickname có ID là “một con cá trung thành với Mạnh Nhan”, theo anh thì, được “bơi lội” thỏa thích trong biển sách không phải là “cá” sao?

Phía dưới chương cuối cùng, Lâm Oai vừa chảy nước mắt vừa hồi tưởng lại tình yêu sống chết của “Lâm Oai” và “Mạnh Nhan”, cái chết của Mạnh Nhan, là cú sốc lớn đối với Lâm Oai, cho dù là “Lâm Oai” trong truyện hay là “Lâm Oai” thật trong cuộc sống hiện thực này. Lâm Oai thật không hiểu nổi tại sao tác giả không thể để cho họ sống vui vẻ hạnh phúc được hay sao, lại phải bắt họ chia cắt một cách tàn nhẫn như vậy. Nhất là cảnh ân ái chăn gối lần cuối ở khúc cuối, “Mạnh Nhan” giống như đang đốt cháy chính mình để hiến dâng, khiến cho “Lâm Oai” tưởng rằng anh ta đã quyết tâm ra nước ngoài chữa trị, nhưng đợi đến lúc “Lâm Oai” ngủ thiếp đi, “Mạnh Nhan” đã cắt mạch máu tự tử ngay trong lòng của anh ta…

Tác giả Mạnh Nhan trong phần hậu ký từng viết rằng, tiểu thuyết này lúc đầu viết ra chỉ để thỏa mãn ham muốn giới tính của mình, nhưng không ngờ có nhiều bạn lại thích đến thế. Song truyện cũng chỉ là truyện mà thôi, trong cuộc sống hiện thực hai người này hoàn toàn không quen biết gì, cho nên trong tiểu thuyết dù có một kết cục tốt đẹp thì sao, chi bằng cứ để một kế cục buồn còn hơn.

Lâm Oai sau khi đọc phần hậu ký xong, tức đến đập bàn đập ghế, tác giả nói vậy là ý gì! Cái logic kết cục buồn của anh ta sao mà khác xa với những tư duy viết văn của anh vậy! Anh ta viết kết cục buồn quả là rất vô trách nhiệm! Bản thân diễn viên này muốn xem kết thúc có hậu!!

Lâm Oai muốn viết một bài bình luận dài để bày tỏ sự giận dữ, nhưng khả năng viết lách của anh cũng có hạn, loay xoay cả buổi trời, cũng không sao biểu đạt trọn vẹn ý, cuối cùng sau khi bôi bôi xóa xóa, chỉ còn lại vọn vẻn một câu, mà còn ngược lại hoàn toàn với ý định ban đầu của anh nữa:

“Tác giả ơi, mình muốn lưu trữ tác phẩm này của anh, có thể mua nó ở đâu vậy? Ở nhà sách Tân Hoa có không?”

Thật ra, trên những trang bình luận, bbs, QQ, từ lâu đã có nhiều người chú ý đến vị độc giả mà trong một ngày lại có thể post đến hơn một trăm lời bình luận này. Mọi người cũng đang âm thầm theo dõi, xem thử “cô nàng” này viết bình luận đến lúc nào, nhưng không ai ngờ người này lại có thể viết bình luận từ chương đầu tiên cho đến chương cuối cùng.

Mọi người đều tò mò và hứng thú với “con cá” này, thấy nick sáng lên bèn chủ động hỏi thăm, chỉ dẫn và trả lời tường tận cho anh.

1#: Thân mến, loại tiểu thuyết gay này không xuất bản được, trong nhà sách Tân Hoa không có bán đâu!

2#: Tác giả có blog cá nhân đó! Bên dưới địa chỉ này sẽ xem được những câu trả lời của mọi người đấy! Địa chỉ trang web là…

3#: Ôi ôi đừng nhắc đến blog cá nhân nữa, tái bản cả ba lần mà tôi cũng không mua được!

4#: I phục U quá! Lần đầu in một ngàn, lần hai in tám trăm, lần ba in năm trăm, cả ba lần cũng không mua được lần nào sao?

5#: Tôi là 3#, cách đây không lâu mới thấy bài viết này mà! Với lại hơn bảy trăm ngàn chữ lận, mua nó về đọc cũng không rẻ, thế là chần chừ mất mấy hôm, không ngờ bán hết sạch!

6#: Tôi là tác giả, an ủi bạn ở 3#, quyển sách này quá dày, quả thật giá cả cũng không rẻ cho lắm, nhưng có sự khác biệt lớn so với những phiên bản phát tán trên mạng. Tôi không ngờ có nhiều người thích nó đến thế, cho nên in đi in lại tái bản nhiều lần. Tôi cũng hy vọng mọi người liệu cơm gắp mắm, các bạn học sinh sinh viên thì đừng có mua, cũng đừng mua sách bìa cứng giá cao hơn nhiều. Ngày mai tôi sẽ đi qua nhà in bàn chuyện tái bản in lần thứ tư, chắc đây là lần in cuối cùng, những độc giả chưa mua được nhớ chú ý theo dõi trên trang rao vặt online nhé!

7#: Ồ, tác giả xuất hiện rồi!! Ngả nón xin chào!!

Bên dưới toàn là những lời chào xã giao khác với tác giả, nhưng tác giả không xuất hiện thêm lần nào nữa. Lâm Oai nhìn ngắm số comment chất đống cao ngất ngưởng do anh gửi một câu hỏi thôi mà gây nên đấy, bèn rờ rờ cằm mình, mắt cũng ti hí lên.

Chỉ có những người quen biết với Lâm Oai, mới biết mỗi khi Lâm Oai có biểu hiện như vậy, thì có nghĩa đang tính toán điều gì đó.

Anh mở trang web của 2# cho, quả nhiên có không ít độc giả mua được sách của tác giả. Bộ sách này in với chất lượng rất tốt, từ giây in đến chất lượng in đều rất tuyệt vời, nhất là trang bìa lót còn dùng một tấm giấy dát bìa màu đỏ nữa, nhìn thoáng qua giống như một đốm lửa nồng cháy, rất đặc sắc. Tác giả đã đích thân chọn nó và dùng để phối với tựa sách, trên đó còn có chữ ký bay bướm của tác giả nữa.

Ở trên từng nhắc đến, gia đình của Lâm Oai có chút thế lực, lại có tiền nữa. Những bà con khác thì khỏi nói, ngay cả chị họ anh cũng làm trong ngành in ấn, xuất bản, hơn nữa lại là một tay trùm trong ngành nữa. Một cú điện thoại của Lâm Oai gọi nhờ chị dò la xem có ai từng đặt mua một lô giấy bìa dát màu đỏ không, hoặc là chuyển đến xưởng in nào rồi.

Giấy bìa dát vàng, dát bạc thì thường thấy, còn giấy bìa dát màu đỏ thì ít hơn hẳn, cho nên chị họ Lâm Oai chẳng mấy chốc đã dò la được thông tin.

Lâm Oai nhìn thấy bên dưới trang web đó, có người nhắc đến tiểu thuyết được gửi từ thành phố B, như vậy có thể khẳng định được tác giả là người thành phố B. Hơn nữa, ở ngoại ô thành phố B, đúng lúc có một xưởng in nhỏ đã ba lần nhập giấy bìa dát màu đỏ, và hôm trước vừa mới nhập thêm lần thứ tư nữa.

Chính xác!