Chương 8

Ngoài cổng trường, 1 chiếc xe môtô phân khối lớn đã có sẵn ở đó. Đội nhanh mũ bảo hiểm, Nhi nhảy phóc lên xe và rồ ga phóng thẳng đi… Trước mắt Nhi là 1 mớ cảnh loạn. Những người con trai lao vào nhau như vũ bão, đánh đấm không thương tiếc. Bọn trường phía Đông tuy không giỏi võ bằng bang của Gia Kỳ nhưng chúng qúa đông. Kỳ thực sự đã qúa chủ quan khi chỉ dẫn theo có 4 người. Đã vậy, chúng lại còn cậy địa bàn. Chơi bẩn đủ kiểu, khốn thật! “Anh 3, cẩn thận!” 1 giọng thét vang lên. May mắn, Nhi đến kịp lúc mà cây gậy sắt suýt giáng xuống gáy Kỳ. Cô nhóc giơ chân đá nó ra xa. Tiện thể bồi thêm mấy cú đá vào mặt thằng nọ “Nhi , em làm quái gì vậy?” Kỳ gắt. “Đúng rồi, có ngu mới đến đây đó. Xử nhanh còn đi dự tiệc nữa” Nhi quát lại. Thật là may mắn khi cô dẫn thêm 5 ng nữa đến đây. “Lũ khốn này. Thừa nước đục thả câu. Nhi, em mau đi đi. Các bang phái lẻ khác cũng đến rồi” Kỳ vừa đánh vừa hét. Nhi mà ở đây có lẽ sẽ bị thương mất. “Anh khùng hả? Em ko đi đâu hết” Nhi gắt lại. Bỏ người thân á? Nếu thế thì cô đâu mang họ Bạch. Tuy rằng còn có cách xử khác nhưng bang của Gia Kỳ đã nguyền ko giết ng nên Nhi ko thể rút súng ra bắn đc. Những thằng bị Gia Kỳ và Nguyệt Nhi đánh có lẽ phải nằm viện mấy tháng thôi! “Nguyệt Nhi”- 1 giọng nữ la lớn khiến Nhi phải ngoái lại nhìn. 10 cái xe phân khối lớn đang ở đó cùng 1 chiếc xe thể thao mui trần màu tím. “Cái gì? Thoại Anh và Phương?” Nhi lầm bầm. Thôi chết rồi! Nãy va phải Thoại Anh nên chắc tờ giấy lúc nãy đã rơi ra. Trời đất ơi, 2 con hâm này đến đây làm gì đây? Ko biết nguy hiểm hay sao?

Thoại Anh thì cũng ko đáng lo lắm. Green Star là trường điểm của thành phố nên chắc chắn chức ‘chị 2’ của trường ko phải là hư danh. Nhưng còn Phương? Đừng để vẻ đài các của cổ mà bị đánh lừa nhé! Phương cũng là 1 tay khá cừ khôi trong giới võ thuật đấy. Tuy ko bằng 2 cô bạn nhưng cũng ko phải hạng xoàng… 30p sau thì tất cả đã đc giải quyết. Nói thật thì cả Kỳ, Nhi, Thoại Anh và Phương đều đang rất mệt