Chương 8

Buổi sớm mùa đông, bầu trời ảm đạm, hiền hòa. Rừng cây xanh mướt một màu, sừng sững trong không gian rộng lớn, dãy núi tĩnh mịch trong giá lạnh.

Ngôi biệt thự vẫn không một bóng người. Giản Dao đi cầu thang lên tầng hai, thấy cánh cửa sắt khép hờ. Lần đầu tiên đặt chân vào “lãnh địa” của Bạc Cận Ngôn, cô vô thức đi rón rén.

“Bạc Cận Ngôn! Bạc Cận Ngôn!”

Không có tiếng trả lời.

Đi tới cửa căn phòng thứ nhất, Giản Dao liền dừng bước. Cửa phòng mở toang, bên trong tối mờ. Trên mặt bàn cạnh cửa sổ xếp đầy tài liệu, còn có mấy quyển sách, trông rất bừa bộn. Cạnh chiếc bàn là chiếc sofa cỡ lớn, trên sofa có một tấm chăn. Trên bàn nước có đặt cốc trà sứ men xanh, nước trà vẫn còn một nửa. Trên bức tường đối diện chiếc sofa treo một tấm bảng màu trắng. Trên tấm bảng dính đầy ảnh chụp và dòng chữ viết tay bằng bút dạ màu đen chi chít.

Giản Dao đi đến trước tấm bảng trắng, lặng lẽ quan sát. Trên bảng có tổng cộng chín tấm ảnh, là ảnh những đứa trẻ bị mất tích. Chúng đều là trẻ em xuất thân từ nông thôn, có gương mặt ngây thơ, thật thà, Bên dưới ba tấm ảnh ghi chú địa điểm, lần lượt là “chợ ở phía nam thành phố”, “nhà ga”, “khu bán vật liệu xây dựng”.

Giản Dao từng nghe Lý Huân Nhiên nói, đây là những địa điểm đã xác định có trẻ em mất tích. Bởi vì trước khi mất tích, chúng từng nói với người nhà và bạn bè chúng sẽ đi tới nơi này. Những đứa trẻ còn lại đều không rõ mất tích ở đâu.

Bên dưới tấm bảng xuất hiện một loạt địa danh như: chợ ở phía đông thành phố, bến xe, chợ nông sản… Giản Dao ngẫm nghĩ, liền hiểu ra vấn đề. Những địa danh này đều có đặc điểm chung là nơi đông người qua lại. Ngoài ra, quán internet, quán game, phòng chiếu phim là nơi bọn trẻ thích tới. Do đó có khả năng là nơi tên tội phạm thường xuất hiện. Tuy nhiên, những địa điểm nói trên phân tán khắp cả thành phố, muốn tìm ra tên tội phạm, chỉ e là mò kim đáy bể.

Giản Dao lại đưa mắt nhìn xuống dưới. Chữ viết rất rối, tiếng Trung lẫn tiếng Anh, có từ đơn chỉ viết một nửa, Giản Dao nhìn đến mờ mắt vẫn không hiểu nghĩa. Thậm chí, ở góc bảng còn vẽ một con rùa nhỏ. Tuy chỉ là vài nét bút đơn giản nhưng trông rất sinh động.

Lúc phân tích vụ án, Bạc Đại Thần thích vẽ rùa để tăng thêm cảm hứng? Khóe miệng Giản Dao cong lên. Nhưng giữa những dòng chữ khó nhìn xuất hiện mấy từ viết rất rõ ràng, hơn nữa còn lặp đi lặp lại vài lần.

“Không có nhân chứng.”

Không có nhân chứng?

Đây là điều kiện bất lợi mà ai cũng biết, tại sao anh lại nhấn mạnh điều này? Giản Dao nghĩ mãi không ra. Nhưng cô vẫn rút điện thoại, nhắn tin cho Lý Huân Nhiên: “Kp: Không có nhân chứng.”

Tối qua sau khi quyết định, Giản Dao lập tức thông báo cho Lý Huân Nhiên. Lý Huân Nhiên đến nhà cô ngay, anh nói với cô: “Anh muốn “học trộm” bản lĩnh của anh ta.”

Giản Dao không khỏi bất ngờ: “Học trộm kiểu gì?”

“Em hãy ghi lại toàn bộ từng câu nói, từng lời phân tích, quan điểm, lý luận về vụ án và tinh túy trong tư tưởng của anh ta rồi báo cho anh biết.” Lý Huân Nhiên giải thích: “Đây không coi là hành vi xâm phạm quyền lợi của người khác. Tóm lại em biết gì anh biết nấy.”

Giản Dao đáp: “Em không hiểu gì về tâm lý tội phạm, nhưng em sẽ cố gắng.”

Vì vậy bây giờ, khi phát hiện ra keypoint[1]đầu tiên, Giản Dao liền gửi tin nhắn cho anh.