Chương 8

Buổi chiều ngày hôm đó, tôi mặc kệ gió lạnh lang thang trên đường, cho đến khi thành phố lên đèn mới giật mình nhận ra hẳn là nên về nhà rồi.

Tôi cảm thấy dường như mình bị tổn thương, cần chậm rãi nghỉ ngơi hai ngày. Nhưng trường tôi đang chuẩn bị thành trường chuẩn quốc gia, không có giấy khám bệnh của bác sĩ ở bệnh viện chính quy thì chẳng dễ dàng cho học sinh nghỉ phép. Mà giấy khám bệnh của bác sĩ ở bệnh viện chính quy thì khó như vậy, trừ khi có quan hệ thân thiết với bác sĩ trong bệnh viện, mà tôi, ngay cả quan hệ với công nhân vệ sinh hay bảo vệ trong đó cũng không.

Tôi vật vã không biết làm cách nào lấy giấy khám sức khỏe của bác sĩ, nằm trên giường lăn qua lộn lại không ngủ được. Ước chừng nửa giờ sau, điện thoại đột nhiên đổ chuông. Tôi miễn cưỡng thò một bàn tay từ trong chăn cầm lấy điện thoại.

Giọng nói Lâm Kiều nặng nề truyền đến từ đầu dây bên kia: “Nhan Tống, cậu đi đâu vậy? Tại sao bây giờ mới về?”

Tôi nói: “A?”

Anh ta nói: “Buổi chiều nay tôi gọi điện cho cậu mấy lần mà không có người nghe máy.”

Tôi nói: “À, cậu đưa Tô Kỳ đi rồi, cậu em kia còn hai vé không dùng đến, tôi thấy cậu ta đáng thương liền bỏ ra một nửa tiền mua chiếc vé xem bộ phim có Bae Jong Yun đống.”

Anh ta trầm mặc một lát nói, “Tôi quên mất không đưa vé xem phim cho cậu.”

Tôi nói: “Không sao không sao, lúc đó không phải cậu bị kích động hay sao? Cậu em kia cũng thật tốt bụng, bán vé cho mình bằng một nửa giá, còn tặng lại hai gói ô mai, tính ra giá hời.”

Anh ta lại trầm mặc một lát. Tôi nghĩ cả buổi chiều hôm nay anh ta đã nói chuyện với Tô Kỳ rồi, Tô Kỳ bảo anh ta gọi điện thoại đoạn tuyệt quan hệ với tôi, chỉ là anh ta thấy khó có thể mở miệng.

Anh ta quả nhiên rất khó mở miệng, một lúc lâu sau nói: “Bộ phim đó có hay không?”

Quả thực đây không phải là phong cách của Lâm Kiều, tôi nhẫn nại nói: “Rất hay, nhưng mà cảnh nude của Bae Jong Yun bị cắt toàn bộ rồi, thật là tiếc mà.”

Anh ta cười một tiếng, nhưng lập tức im bặt. Rõ ràng nghe thấy tiếng hít thở sâu, sau đó thật thấp giọng: “Nhan Tống, xin lỗi.”

Tôi nói: “A?”

Anh ta nói: “Tôi không ngờ ở đó lại gặp được bọn Tô Kỳ, nhất thời xúc động đưa cậu ra làm bia đỡ.”

Tôi ha ha cười hai tiếng: “Cái này có gì phải xin lỗi, nếu là tôi không chừng cũng làm như vậy rồi, chúng ta không phải cả đời làm bạn sao, bạn bè chẳng phải chỉ dể dùng đâm vài nhát dao sao?”

Anh ta nghi hoặc hỏi: “Cái gì?”

Tôi nói: “Có câu tực ngữ nói như vậy không phải sao, làm bạn bè là đâm nhau một dao, cậu đâm tôi hai dao, tôi đâm lại cậu hai dao chỉ thế thôi.”

Anh ta nói: “Tôi nhớ hình như là vì bạn bè nhận hai nhát dao.”

Tôi nói: “À, cũng không khác, dù sao đều là đâm con dao trắng vào, rút ra thành con dao đỏ thôi.”

Bên kia dừng lại trong chốc lát, tôi nhìn vào chiếc đồng hồ ở cổ tay, tám giây sau, Lâm Kiều nói: “Nhan Tống…” Nói xong hai chữ này lại dừng lại trong chốc lát.

Tôi nói: “Cái gì?”

Anh ta nói: “Không có gì, ngủ ngon.”

Buổi tối hôm đó tôi mơ một giấc mơ, trong đó một lưỡi dao chói lọi từ trên trời giáng xuống, cắm thẳng vào lòng tôi. Tôi cầm lấy cán dao rút ra, nhìn máu vấy đỏ, sâu sắc tán thưởng: “Cổ nhân quả thật không nói dối, quả nhiên là dao trắng đâm vào, rút ra thành dao đỏ.” Nói xong cúi đầu thấy, trước ngực có một lỗ hổng rất lớn, máu từ lỗ hổng ấy mãnh liệt chảy ra như suối phun.