Chương 8

[“Mạch Nhiên, cô có thể đứng dậy rồi!”

Mạch Nhiên mơ hồ nghe được có người gọi tên mình, cố gắng ngẩng đầu, bi thảm mà cười: “Đạo…đạo diễn… tôi hình như dậy không được”

OMG

Mạch Nhiên bị thương. ]

Xương bả vai cô bị trật khớp, chân cũng bi trẹo, da bị xước mấy chỗ.

Thực ra như vậy cũng không có gì đáng ngại, thế nhưng Mạch Nhiên lại không nghĩ rằng Linda ngay lập tức đỏ hoe mắt.

Thấy Linda ngồi bên giường bệnh không ngừng khóc, Mạch Nhiên chỉ buồn cười nói với cô ta: “không có gì, chỉ là vết thương nhẹ mà thôi…”

Linda tức giận: “Bạch Mạch Nhiên, em còn cười hả? Em mà cười thêm lần nữa chị lại khóc cho mà xem, tin không hả?”

Ách…. Thật kinh khủng!

Mạch Nhiên tội nghiệp mà nhìn Linda: “Em cùng chị khóc là được chứ gì?” Nói rồi cô làm bộ lau nước mắt.

“Em…” Linda dở khóc dở cười, lặng lẽ thở dài, chân thành mà nói với Mạch Nhiên: “Mạch Nhiên, không phải chị khó tính với em, chỉ là lúc xảy ra chuyện, chị thực sự rất sốt ruột. Thấy em được Thẩm tổng ôm vào lòng, trên tay em đều là máu, vậy mà em vẫn còn cười được, chị thật là đau thắt tim!”

Nghe Linda nói vậy, Mạch Nhiên không còn biết đáp thế nào!

Kỳ thực lúc đó cô không nhớ nổi đã phát sinh chuyện gì. Ngã xuống đất, cả người cô đau nhức, trước mắt mịt mờ một mảnh, chỉ thấy một đám người nhìn về hướng cô đi tới. Sau đó thế nào, Mạch Nhiên không nhớ được gì, chứ đừng nói đến chuyện Thẩm công tử anh hùng cứu mỹ nhân.

Nghĩ đến đó, Mạch Nhiên không tránh khỏi có phần nuối tiếc. Dù sao cơ hội làm phiền Thẩm công tử cũng không có nhiều, lúc Mạch Nhiên nằm trên giường bệnh, thỉnh thoảng sẽ cảm thấy tâm tính chán chường, một người đàn ông như Thẩm Lâm Kỳ, đến tột cùng liệu có biết lo lắng cho cô không?

Sự thực là, Mạch Nhiên đã nghĩ quá nhiều rồi.

Thẩm Lâm Kỳ căn bản sẽ không lo lắng cho cô. Anh chỉ bớt chút thời gian đến bệnh viện, sau đó cứng nhắc nói: “Về đoàn phim, em tạm thời không cần trở về đó!”

Oh, no!

Mạch Nhiên một trận phiền muộn!

Vốn dĩ cô đã làm chậm trễ thời gian của đoàn phim rồi, giờ lại còn bắt cô ở trong viện thêm, chẳng phải là tạo cơ hội cho bọn cẩu tử ngoài kia bày chuyện làm loạn sao?

Giống như ngày hôm qua, Mạch Nhiên trong lúc buồn chán dạo lên Wb, vừa mới đăng nhập, đã thấy hàng loạt bài đăng được cập nhật. Không biết có một tên tiểu tử không biết trời cao đất dày nào đã nói một câu: “Bạch tiểu thư, xin hỏi cô chết chưa vậy?”

Vấn đề thế này, nếu như đổi lại là người khác chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết trên giường bệnh!

Mạch Nhiên cũng đăng lên Wb: “Thần thánh à mau cứu ta, trái đất thật sự là nguy hiểm a!”

Phía dưới ngay lập tức có tin nhắn lại: “Trái đất thực sự không thích hợp với ngươi, mau chóng cút đi!”, “lại là ngươi, thật là đồ không biết xấu hổ!”, “Ngươi còn ở đó mà giả vờ sao, ngươi thế nào không chết đi a?”

Chỉ có một người duy nhất quan tâm hỏi han Mạch Nhiên.

Tiểu bạch thỏ ngực teo: “Nguy hiểm quá, tỷ tỷ không bị thương chứ?”

Đại bạch thỏ ngực khủng: “Dĩ nhiên, khiến em lo rồi!”

Tiểu bạch thỏ ngực teo: “Thực sự bị thương, nghiêm trọng không?”

Đại bạch thỏ ngực khủng: “Chị cả thể xác lẫn tinh thần đều bị tổn thương a, đã nôn ra máu hơn mười lần rồi, vừa rồi còn có người hỏi chị, “Ngươi chết chưa?””

Tiểu bạch thỏ ngực teo: (⊙o⊙)

Mạch Nhiên buôn chuyện trên mạng suốt từ trưa, rất nhanh đã chiều tối, Thẩm Lâm Kỳ đến.