Chương 8

Hừng sáng, Bảo Bảo tỉnh. Cả người đau nhức, cô thân lưng mỏi, liếc về phía đồng hồ treo tường trên vách tường —— mười giờ… Mười giờ! Bảo Bảo bật ngồi dậy, ngủ lâu như vậy? Một tờ giấy phiêu rơi xuống sàn nhà, Đàm Hạ Thụ viết ——

“Anh đi mua bữa ăn sáng, chờ anh trở lại.”

Bảo Bảo ngáp một cái nằm trở lại giường, lăn hai vòng, nằm lỳ ở trên giường, mặt chôn chôn trong chiếc gối lông vủ, mỉm cười ngửi mùi của anh.

Nhảy xuống giường, nhìn thấy trên ghế, quần áo của cô đã được xếp chỉnh tề, là anh giúp cô gấp lại… Bỗng dưng sắc mặt hiện hồng. Đi tới mặc lên áo sơ mi, bên trên còn có dấu vết nhắc nhở trận kích tình đêm qua. Cô đem lần đầu tiên của mình cho anh, có chút không thể tin được, dường như… Không thật sự.

Cô đêm qua bị nhiệt tình làm cho hôn mê đầu, bây giờ mới thật cẩn thận nhìn quanh chỗ ở của Hạ Thụ.

Được rồi, cô sớm biết Hạ Thụ cuộc sống xa xỉ, rất biết thưởng thức, nhưng chân chính đích thân ở chỗ của anh, vẫn là không khỏi kinh ngạc.

Ánh mặt trời bị chiếc rèm đỏ ở cửa sổ che khuất, gián tiếp nhuộm đỏ gian phòng này. Chiếc giường màu xanh đậm mộc mạc, sàng phô xốp, nằm xuống làm cho người ta cảm giác bình tĩnh ấm áp, phảng phất cất giấu giấc mộng mỹ lệ thần bí.

Tối hôm qua, bọn họ ở nơi này ngụp lặn, một lần lại một lần kích tình quấn giao. Nghĩ đến, Bảo Bảo gương mặt hiện hồng, cô đứng ở mép giường, nhìn thấy mấy sợi tóc dài của mình rơi trên giường.

Cô nhíu mày, cười, có loại cảm giác mập mờ hạnh phúc, lồng ngực tràn đầy cảm giác bình an cùng ngọt ngào như mật.

Cuối giường có một chiếc bàn gỗ thấp, phía trên bày bày một hộp xì gà mạ vàng, gạt tàn thuốc thủy tinh, bình trà xanh lục, cùng 6 chén trà đồng màu.

Có chút khát, Bảo Bảo châm trà, cầm lên, uống một ngụm —— trà nóng, mùi thơm ngát. Cô ánh mắt chớp động, đôi môi nở ra một nụ cười.

Anh sáng sớm dậy pha trà? Vì cô sao?

Ra khỏi phòng, không gian hơn 30 m2, phòng bếp cùng phòng khách chỉ cách nhau một bức tường thấp, sáu chiếc ghế dựa chân cao, trên tường treo một bức điêu khắc cổ loang lỗ, một bên khung sắt bày đầy các loại hộp đựng gia vị, biểu hiện ra chủ nhân nơi này đối với thức ăn rất am hiểu. Cô bỗng nhiên nhớ đến gia đình anh mở nhà hàng, khó trách phòng bếp nhà anh bày biện nhiều đồ như vậy.

Cách tấm cửa kính trong suốt là sân thượng, lát bằng đá trắng, trồng đủ loại hình dáng dương xỉ, hoặc giắt hoặc đặt trên mặt đất, tắm dưới ánh mặt trời, cho dẫu có đang tức giận dạt dào, nhìn thấy không gian xanh mướt này, tâm tình cũng lập tức thoải mái. Phía trên ghế dựa còn bày ra một quyển sách đang đọc dở.

Phòng khách, trên bộ ghế salon bằng da đen bóng có mấy chiếc gối ôm lớn màu nâu, trên mặt đất trải thảm, hoa văn chìm. Bảo Bảo ở phòng khách đảo một vòng, mỗi cái địa phương nhỏ cũng đều làm cho cô ngạc nhiên, Đàm Hạ Thụ thật biết hưởng thụ cuộc sống. Cô khẳng định anh là một người đàn ông rất chú trọng chi tiết, anh không làm nhà thiết kế nội thất quả thật đáng tiếc.

Bảo Bảo đi vào phòng tắm rửa mặt, ngay cả phòng tắm của anh cũng khiến cô kinh ngạc. Tường và mặt đất đều lát gạch trắng, bồn rửa mặt màu đen, càng làm cho cô kinh ngạc chính là bồn rửa mặt màu đen được vây quanh bởi vòi phun xanh biếc trong suốt, chỉ cần vặn mở van nước có hình dáng như một bình rượu cổ bên trên, nước sẽ dọc theo vòi phun xanh biếc chảy xuống, ánh đèn chiết xạ, vòi phun do nước chảy mà lần lượt thay đổi quang ảnh, chế tạo làm mang lại cho người ta một hiệu quả kinh ngạc. Cô ngơ ngác chiêm ngưỡng hồi lâu mới nhớ ra mình muốn tắm.