Chương 8

“Bạn trai cô đuổi theo cô gái khác ra ngoài rồi kìa?”, Gia Thông vẫn đứng tại chỗ ban nãy, ánh mắt cố giấu sự giễu cợt, trong tư thế sẵn sàng đón nhận cơn bộc phát của cô.

Nhâm Nhiễm không thèm nói gì, trợn tròn mắt, lầm bầm: “Anh rảnh thiệt!”

Không thèm để ý anh có nghe rõ hay không, cô bước qua người anh.

Nào ngờ Gia Thông vừa đi theo sau cô vừa gọi điện nói bạn có việc bận phải đi trước. Nhâm Nhiễm nào dám đi với bạn trai người khác nữa, vội vàng dừng chân, “Anh đừng đi theo tôi, đợi tôi đi khỏi, tùy anh muốn đi đâu cũng được.”

“Sợ bạn trai cô hiểu lầm à?”

“Tôi sợ bạn gái anh hiểu lầm!”

“Bạn gái?”, Gia Thông ngơ ngác rồi bật cười ngay sau đó: “Đừng lo, chúng tôi vừa quen không bao lâu, hơn nữa cô ấy là người trưởng thành, chịu nghe giải thích, biết nhượng bộ. Cô thì khác, tôi sợ cô lại trốn đi một hốc nào đó ngồi khóc một mình thì nguy to, khu này buổi tối không được an ninh lắm”.

Nhâm Nhiễm vừa ngượng vừa tức giận, nhưng nhớ đến cảnh cô khóc hết nước mắt trước mặt anh ta vào nhiều tháng trước quả thật không cãi lại được, đành phải bước theo anh ra ngoài.

Đúng vào đầu mùa hạ, không khí bên ngoài mát mẻ trong lành, con người ta cũng tươi tỉnh hơn. Gia Thông chỉ qua bên kia đường: “Xe của tôi ở bên kia.”

Nhâm Nhiễm không bước theo, cười nói: “Cám ơn anh đã quan tâm, nhưng không cần thiết đâu. Tôi gọi taxi về thẳng trường, tắm rửa sạch sẽ rồi lên giường ngủ đây. Xin hãy yên tâm, hôm nay tâm trạng tôi tốt, tuy không thể nói là vui vẻ gì, nhưng cũng không đến nỗi phải ngồi khóc ở góc tường hoặc cắn chặt góc chăn mà khóc đâu.”

Đèn nê-on ngoài quán bar rọi thẳng vào mặt cô, đó là gương mặt trẻ trung, tươm tất, chân mày thanh thoát, cô nói rất mạnh mẽ đan xen chút chế nhạo, vừa dứt lời cô quay lưng bỏ đi, Gia Thông đưa tay chặn cô lại.

Nhâm Nhiễm bất bình: “Còn điều gì không an tâm nữa sao? Anh quan tâm tôi như vậy, tôi sẽ hiểu lầm đấy…”

Gia Thông phớt lờ: “Lần trước cô hứa rửa xe cho tôi, hôm nay thực hiện đi nhé.”

Nhâm Nhiễm kinh ngạc, chỉ thấy anh tự bước qua đường, cô đành đi theo.

Xe Mercedes to đồ sộ đậu trên đường ấy đen sì sì, bụi đóng thành từng lớp, lại còn bám đầy sình cát, quả thật là cần được rửa. Cô nghi ngờ quét cái nhìn từ xe lên mặt Gia Thông: “Xe này không được rửa bao lâu rồi? Chẳng lẽ anh vẫn đang đợi tôi rửa xe cho anh à? Rửa một lần xe thì tốn bao nhiêu tiền? Tôi trả cho anh ngay đây, được rồi chứ? À, anh đã uống rất nhiều rượu, anh chắc là mình lái xe được chứ?”

Gia Thông mặc kệ hàng tá câu hỏi của cô, anh mở cửa ra dấu bảo cô lên xe.

Nhâm Nhiễm chần chừ một chút, cô vẫn lên xe.

Anh khởi động xe, tiếng nhạc bắt đầu vang lên, anh mở nhạc Rock ầm ầm chiếm hết bầu không gian trong xe, thấy rõ là, anh không muốn nói chuyện. Nhâm Nhiễm cũng vui mừng hưởng thụ.

Anh chạy khoảng 20 phút rồi rẽ vào con hẻm chật hẹp, dãy nhà đơn sơ bên trái hầu như đều treo bảng hiệu rửa xe hoặc làm đẹp cho xe hơi. Ánh đèn sáng boong boong, hàng chục chiếc xe kiểu dáng đậu ở đó, nhân viên thì đang chùi xà phòng, dùng vòi nước cao áp phun rửa, làm việc không ngừng nghỉ.

Anh ném chìa khóa cho một nhân viên xong thì trông thấy Nhâm Nhiễm đang trố mắt tìm cho mình một chỗ đứng sạch sẽ hòng tránh khỏi dòng nước bẩn, liền nói: “Đi qua bên đây.”