Chương 8

Chưa từng có một đám cười nào, thực khách vừa tham dự lại vừa nơm nớp lo sợ như thế này. Ai cũng hiểu Bạch Hồ có nhiều kẻ thù đến mức nào. Quả thật nếu có thể gửi tiền, họ cũng đã gửi rồi, chẳng dại gì mang thân đến đây. Nhưng thế lực của Bạch Hồ đủ lớn để không ai muốn làm phật ý.

Mặc dù dàn nhạc đang chơi hết sức cao trào nhưng những con người ở đây đều cảm thấy lạnh người như đang ngồi trong căn phòng có cài đặt bom.

Có lẽ người thản nhiên nhất là Winner.

Ngồi bên ngoài sảnh cưới, cô tham lam dành thêm một chiếc ghế để gác chân, nhàn rỗi hút thuốc.

Bên cạnh Winer, Đăng đang chăm chút quan sát nét mặt cô, một li cũng không rời mắt. Anh tìm thấy cô từ trong phòng cô dâu đi ra, trên mặt còn giữ nguyên nụ cười ma quái và ánh mắt khát máu.

Winner có lí do gì mà đến phòng cô dâu?

Nét mặt đó là sao?

Không lẽ cô yêu Vương và đến chúc phúc?

Không giống lắm!

Không lẽ cô đến đe dọa?

Trông khá hợp lí.

Nhưng bây giờ nhìn cô lại hoàn toàn thảnh thơi, không có chút đau lòng hay tức tối.

Là anh nghĩ quá nhiều hay cô che giấu quá giỏi?

Đầu Đăng quay mòng mòng với hàng tá câu hỏi không lời giải.

“Em ổn chứ?” – Nhìn Winner bằng ánh mắt dò xét, Đăng khẽ hỏi.

“Hơi đói một chút.” – Cô không nhìn anh, mắt vẫn chăm chú nhìn ra cầu thang dẫn lên sảnh.

“Ngoài ra không còn gì?” – Đăng có vẻ không tin.

“Có chút buồn ngủ.” – Winner vươn người uể oải. Đêm qua cô không ngủ chút nào.

“Chỉ thế thôi sao?” – Đăng nghi hoặc.

“Nhiêu đó em cũng đủ mệt lắm rồi. Còn anh, sao không vô trong dự tiệc ở đây là gì?” – Quay sang cốc nhẹ vào trán Đăng, Winner xua xua tay.

“Sợ em ngồi một mình buồn.” – Chỉ một cử chỉ thân thiết nhỏ cũng đủ làm mọi nghi vấn trong đầu Đăng tiêu tan. Cố tình vò rối mái tóc vốn đã rối của Winner, anh cao giọng ra vẻ làm ơn.

“Khách đến rồi, em không buồn đâu, anh vô trong đi.” – Gạt tay Đăng ra, Winner đẩy nhẹ người anh, giọng nói không còn vui vẻ.

Theo hướng nhìn của cô, anh dễ dàng thấy đến gần trăm người đang kéo đến sảnh cưới, trên tay ai cũng lăm lăm tuýp sắt.

“Khách của em đó hả?” – Đăng chau mày, có chút cảm thấy bất an.

“Không. Khách không mời.” – Trả lời Đăng xong, Winner nói nhanh vào bộ đàm: “Ra đón khách.”

Không cần đến mười giây sau, cửa đại sảnh đã chật kín người. Tất cả đều là người của Bạch Hồ mang đến để bảo vệ đám cưới.

So về số lượng thì bên Winner có vẻ ít hơn một chút. Nhưng phía cô đều là những người tinh anh và khỏe mạnh. Có thể nói hai bên đều ngang ngửa nhau. Chỉ xem bên nào may mắn hơn mà thôi.

“Anh ở đây giúp em.” – Đăng kiên quyết.

“Vậy thì gọi công an đi.” – Winner nói nhanh sau đó bước ra đứng trước đám đàn em, thong thả hai tay bỏ túi quần tiến lại tiếp đón những vị khách không mời.

Xem ra bọn họ cũng biết mình là khách không mời nên không mong đợi chủ mở lời chào đã lên tiếng trước.

“Gọi con mẹ Bạch Hồ ra đây!” – Người phụ nữ đi đầu hung dữ quát lên. Winner biết bà ta, mới vài tháng trước còn ẵm con chó yêu quý của bà ta mà.

“Để con Su ở nhà rồi à?” – Winner cười, một nụ cười đầy giễu cợt.

“À phải rồi, còn cả mày nữa. Hôm nay tao tính sổ với mày luôn.” – Chỉ thẳng vào mặt Winner, giọng người phụ nữ ré lên vì tức giận.

“Lâu như vậy mới đến tính sổ, có phải là lãi đã rất nhiều rồi không?” – Từ đầu đến cuối vẫn không tỏ ra nghiêm túc, Winner vừa cười vừa mồi thuốc, điệu bộ rất không coi ai ra gì.