Chương 8 – AQ tinh thần

“Không thể nào?” Lăng Thiên kêu to”Ngay cả giáo sư cũng dám chỉnh? Ông,ông ấy không có chuyện gì chứ? Có cần đi bệnh viện kiểm tra một chút không?”

“Hắn là phó giáo sư, chúng em hay quen gọi như vậy nhưng hắn tuyệt không già, chưa đến ba mươi tuổi.” Cổ Dĩ Tiêu kiên nhẫn giải thích “Hắn không phải người tốt, ở mặt ngoài giả đứng đắn thật ra đại sắc lang.”

“Như vậy tốt nhất đừng đụng người như thế.”

“Ở phút cuối cùng em cho hắn một con đường thoát, không có làm cho hắn ở trước mặt mọi người xấu hổ, ai, ai bảo em Cổ Dĩ Tiêu tâm địa thiện lương nha?” Cổ Dĩ Tiêu vẫy vẫy đầu tóc”Hy vọng hắn sau này có thể kìm nén lại một chút, không được làm kẻ hai mặt,như vậy mới không làm … anh hai xấu hổ vì bán đứng y đức đổi lấy thuốc xổ.”

“Nếu hắn chết có phải Dĩ Sênh phải bán y đức một lần nửa không?” Lăng Thiên che mặt cười trộm.

“Lần sau khi em chỉnh người khác không dám làm phiền đến anh trai nửa, vạn nhất bị ba mẹ biết em liền xong đời. Chị dâu, chị cũng nói chồng chị đừng nói với ba mẹ nha.”

“Được rồi, đồng ý với em đấy.” Lăng Thiên như nhớ tới điểm cái gì, vỗ ót,”Đúng rồi,ba nói cuối tuần đến tầng cao nhất cao ốc chúc mừng nhà họ Cổ đã có cháu đích tôn ,còn bảo anh chị nói một tiếng với em,đến lúc đó phải tới .”

“Woa, nhìn không ra nha, anh em cũng cố gắng thật……” Cổ Dĩ Tiêu nheo mắt mị cười,”Chị dâu…chị cũng…”

Lăng Thiên quẫn bách đỏ mặt lên” Nha đầu đáng ghét cuối tuần sẽ tính sổ với em.”

Cổ Dĩ Tiêu treo điện thoại, hướng cùng phòng lớn tiếng tuyên bố:”Phụ trương phụ trương! Ta Cổ Dĩ Tiêu sắp phải làm cô –”

“Thì ra cậu đang đợi điện thoại của chị dâu, chúng ta còn tưởng rằng cậu đang đợi người nào dễ nhìn gọi cho cậu nha.” Hoa Tri Chi quay sang”Chúc mừng cậu đã tiến thêm một bậc_Làm Cô.”

Cổ Dĩ Tiêu đối với lời hứa của Dịch Thừa hoàn toàn thất vọng, quả nhiên Dịch Thừa thật không có gọi điện đến.”Hừ, tình nguyện tin tưởng trên thế giới này chỉ có quỷ, cũng đừng tin tưởng người đàn ông giảo hoạt kia!” Cô nói thầm sau đó nhắm mắt ngủ, không bao giờ … quản di động có vang lên hay không.

…………..

Buildinghktổng cộng có ba mươi chín tầng.Cổ Dĩ Tiêu đương nhiên sẽ không nói cho người khác bản thân tới đây ăn cơm,chẳng qua cô nói cùng với người nhà liên hoan, ngày mai mới quay về trường học,còn dặn khi kiểm tra phòng buổi tối đến thì bảo người nào hô dùm cô một tiếng.

Cổ Dĩ Tiêu đứng ở trước cửa thang máy,cô do dự không dám đi vào. Cửa thang máy đóng mở vài lần,cô bước lên một bước nhỏ sau đó lui về sau,thở cũng rất khó khăn—đây rất không giống cô bình thường.

Đây là cô lần đầu tiên đến phòng ăn cảnh biển, nghĩ đến chính mình phải đứng trong thang máy chờ nó dừng ở tầng ba mươi chín cô liền một trận sợ run. Bởi vì khi còn bé bị bắt cóc,bị giấu ở trong một xe vận tải nhỏ,cô bắt đầu có chứng sợ hãi không gian giam cầm,đây là chuyện mới phát hiện trong vài năm hơn nữa người trong nhà cũng không ai biết.Cô cảm thấy đây cũng không phải là bệnh nặng gì, đối với thân thể không có gì hại cho nên không để ý. Bình thường đi thang máy chỉ cần không ở bên trong quá lâu, cô sẽ không có vấn đề gì. Duy nhất có một lần đi thang máy cùng Cổ Dĩ Sênh lên phòng ăn tầng hai mươi tham gia hôn lễ,suốt khoảng thời gian đó cô ôm chặt cổ Cổ Dĩ Sênh,cho nên lúc mở cửa thang máy ra, người ta nghĩ cô và Cổ Dĩ Sênh là một đôi tình nhân chưa thỏa mãn dục vọng,lúc đó rất là xấu hổ.