Chương 8 – Cái bóng của ai? Khiến cho ai khổ sở

Loại rượu Nhật Bản này giống như rượu gạo vậy, khi uống vào không có cảm giác gì, thế nhưng sau khi rượu đã ngấm vào cơ thể rồi, cảm giác say hơn hẳn rượu trắng. Để đến khi tỉnh giấc dậy chắc chắn sẽ càng cảm thấy đau đầu hơn. Hai bên thái dương của Diệp Tri Ngã đập nhanh tới tấp. Cô nhấc chăn lên đắp vào đầu, xoa xoa mạnh hai vầng thái dương đang đau nhức dữ dội, đầu được bao bọc chặt trong chiếc chăn cứ thế như muốn vỡ tung ra, giọng nói đầy uất ức khó chiụ thốt lên: “Đồ điên, để cho mình uống biết bao nhiêu là rượu như thế này cơ chứ…”

Bên cạnh có tiếng nói chậm rãi thốt lên hỏi vặn lại: “Nói ai thế? Ai là đồ điên?”

“Lại còn ai vào đây nữa…”

Diệp Tri Ngã ngay lập tức dừng lại, mở to mắt nhìn, đắp trên người cô lúc này đây… lại còn có cả chiếc gối nữa… những thứ này đều không phải thuộc về đồ đạc sở hữu trên chiếc giường của cô.

Nhưng mà tiếng nói ấy… chẳng lẽ cô đang ảo tưởng chăng? Lại còn nữa, đây là đâu? Cô thẫn thờ co mình lại trong chiếc chăn một lúc rất lâu, rồi từ từ thò đầu ra khỏi chăn. Căn phòng ngủ này cô không còn lạ lẫm gì cho lắm, mở mắt ra là nhìn thấy Kiều Thận Ngôn luôn.

Kiều Thận Ngôn ngồi trong chiếc ghế sofa phía bên khung cửa sổ trong phòng ngủ, mặc một chiếc áo phông giống như bộ đồ đi ngủ vậy, trong tay cầm bản văn kiện chăm chú đọc, trước mặt có khay trà đặt cùng chiếc máy tính xách tay và một số giấy tờ văn thư khác nữa. Nhìn dáng vẻ dường như đã bận rộn suốt từ nãy đến giờ rồi.

Diệp Tri Ngã giống như vừa giẫm phải trứng gà trơn oạch, nhảy dựng lên, ôm chặt lấy chăn ngạc nhiên thảng thốt nhìn anh. Kiều Thận Ngôn chuyển ánh mắt từ những giấy tờ văn thư sang phía chiếc giường cô vừa ngủ dậy, nhìn cô chăm chú và nói: “Tối qua em đã uống rượu say mềm, hỏi địa chỉ nhà em em cũng chẳng nói rõ ràng gì cả, nên anh đành phải đưa em đến đây một lần nữa”.

Diệp Tri Ngã hoảng hồn cúi đầu nhìn lại mình. Vẫn giống như lần trước mặc cả bộ đồ cứ thế ngủ say sưa, đến áo khoác cũng không được cởi ra. Tâm trạng cô trở nên nhẹ nhõm hơn, đẩy chăn ra ngoài chuẩn bị bước xuống. Bỗng dưng liếc mắt nhìn thấy bên cạnh chiếc gối mình vừa gối đầu lên để ngủ vẫn còn có một chiếc gối khác nữa được đặt ngay bên cạnh.

Cô đứng tim, cứ coi như anh đưa cô trong trạng thái say mềm vào trong căn phòng này đi, thế thì lúc ấy anh ngồi trong đây và đã làm những gì cơ chứ?

Kiều Thận Ngôn đặt tập văn kiện xuống bàn, bắt đầu đánh chữ trên máy tính xách tay, tốc độ vô cùng nhanh, gõ chữ được một lúc rồi lại dừng, tiếp tục suy ngẫm, bộ dạng rất chuyên tâm chú trọng vào công việc. Nhưng anh vẫn lợi dụng khoảng thời gian trống giữa lúc anh gõ chữ và khi dừng lại để suy ngẫm để quay sang nói với Diệp Tri Ngã rằng: “Đừng có nhìn quanh quẩn như thế nữa, ở đây anh chỉ có duy nhất một chiếc giường, đến thần hộ mệnh cũng chỉ có thể cho em mượn một nửa chiếc giường mà thôi”.

Diệp Tri Ngã thở một hơi dài lạnh lẽo, cô không phải loại người cổ hủ cố chấp, nhưng cô cũng không thể chấp nhận được chuyện như thế này, đã bị mọi người xung quanh hiểu lầm anh và cô là một đôi rồi, lại còn cùng nhau nằm chung trên một chiếc giường suốt cả một buổi tối nữa.Tuy chưa xảy ra chuyện gì giữa hai người thế nhưng nếu chuyện này mà bị phát hiện thì cô có chui xuống dòng sông Hoàng Hà cũng chẳng có thể rửa sạch nỗi oan uổng này!