Chương 8 – Hang Thập Tịch – Quan tài treo – Và má

Trời sập tối nhanh hơn cả bước chân người.

Ánh sáng đèn pin không xua nổi bóng tối, mà còn khiến nó càng thêm nặng nề. Nhất là phải đi xuyên qua núi rừng rộng lớn, người ta càng thấm thía thế nào gọi là “lần mò” và “dò dẫm trong đêm tối”.

Kiều Kiều rất tức Lâm Mang. Thể lực cô kém nhưng suốt chặng đường nhờ có Lâm Mang dìu đỡ nên mọi người mới không phải chờ đợi cô. Tư Dao không ngớt ngó nhìn bóng tối bao quanh bốn bề. Cô chợt thấy sờ sợ. Không phải vì sợ bóng tối, mà vì cô nghĩ lại về sự cố chấp của mình. Khu rừng rậm này nếu có mãnh thú thì sao? Nếu gặp kẻ xấu thì phải làm gì?

Xung quanh những tiếng sột soạt không ngớt vọng đến. Tư Dao càng nghĩ càng khiếp hãi. Linh cảm chẳng lành mỗi lúc một nhiều hơn. Đã vài lần cô định nói nên quay về song lại sợ mọi người cho rằng mình tính khí thất thường. Hơn nữa tính hiếu kỳ vẫn mạnh hơn cả vì thế cô tiếp tục dấn bước trong nỗi thấp thỏm.

May sao, như phán đoán của Tiểu Mạn, hướng đi căn bản đúng là vòng về; và nếu Viên Thuyên tính toán không nhầm thì, xem xong hang Thập Tịch rồi trở về đường đi không quanh co quá nhiều.

“Mình cảm thấy sắp đến rồi!” Tiểu Mạn nói.

“Mọi người đều theo kịp cả đấy chứ?” Viên Thuyên cất tiếng hỏi.

“Chờ một chút, chúng tôi lên ngay đây. Hình như Kiều Kiều không được khoẻ”. Lâm Mang nói vọng lên từ chỗ không xa mấy.

Tư Dao càng thấy áy náy hơn, bèn gọi: “Kiều Kiều, cậu có sao không?”

“Vẫn ổn! Tư Dao phải gió ạ, nếu cậu sớm thương tôi thì hay biết mấy!” Kiều Kiều phụng phịu pha chút oán trách.

Đi đầu là Lưu Dục Chu, anh lên tiếng: “Mọi người phải đặc biệt cẩn thận: phía trước là một đoạn khá dốc, phải hết sức chú ý từng chỗ đặt chân, giẫm vào các nhánh dây nhợ ở các kẽ đá, thì chắc ăn hơn, tôi ngờ rằng cái hang ấy ở gần vách núi”.

Leo núi ở quãng này vào ban đêm sao mà chật vật, khiến người ta thấy ánh sáng ban ngày thật cần biết bao. Cũng may, họ đã ra khỏi thảm thực vật ken dày lớp trên lớp dưới, lúc này có thể nhờ vào chút ánh sáng trên bầu trời, tầm mắt đã thoáng hơn lúc nãy.

“Tôi nhìn thấy cửa hang thì phải!” Dục Chu phấn chấn kêu lên.

Lúc này Tư Dao mới thấy yên tâm. Vất vả như thế cũng bõ công, khi nào nhìn thấy những cỗ quan tài treo bí hiểm, chắc mọi người sẽ lượng thứ cho sự cố chấp của mình! Cô ngẩng nhìn. Thảo nào đứng xa không thể nhìn thấy cửa hang, thì ra dây leo chằng chịt dày đặc rủ xuống đã che kín cửa hang; nếu không có một ánh chớp sáng loà nhoáng lên thì dù có đứng ngay trước cửa hang cũng khó bề nhận ra.

Ánh chớp ấy tại sao lại sáng đến như vậy?

Một chuỗi những tiếng sấm ầm ầm dồn dập vọng đến, rồi một tiếng nổ “ùng” vang trời!

Mưa như trút nước!

Tư Dao sững sờ, linh cảm chẳng lành bỗng khiến tim cô thắt lại.

Cũng như mọi người, cô nghĩ ngay đến ông già nọ – ông già mặc áo mưa giữa lúc trời nắng.

Ông ta nói không sai. Dự đoán của ông ta thậm chí trái hẳn với dự báo thời tiết.

Còn những điều ông ta nói về hang quan tài thì sao? Những ai đã bước vào hang, nhất định phải đau thương đến chết, liệu có chính xác không?

Tư Dao gắng bước lên vài bước, đi đến cửa hang; Viên Thuyên đã đứng đó, cả hai nhìn nhau im lặng. Hai cô thân nhau bao năm, đều rất hiểu bạn mình đang nghĩ gì: liệu trong hang có những điều kỳ dị thật không? Dục Chu gạt mớ dây leo đang buông rủ, soi đèn pin vào trong hang. Ánh đèn chẳng khác gì bị hút vào hố đen trong vũ trụ.