Chương 8 – Hung thủ thiên tài

Một bên miếu ni cô tại sao lại có miếu Thổ địa? Miếu Thổ địa tại sao lại có địa lao?

Ánh mắt của Đinh Hỷ đầy vẻ đăm chiêu, y nhìn chăm chú vào tấm bản bằng đá dưới bệ thần án, miệng lẩm bẩm:

– Trong am ni cô hồi xưa, chắc là có một ni cô trẻ đẹp, mới làm ra cái miếu Thổ địa bên cạnh.

Đặng Định Hầu nhịn không nổi mở miệng hỏi:

– Tại sao?

Đinh Hỷ nói:

– Bởi vì trong am không cách nào hẹn hò được, nơi đây lại rất tiện lợi.

Đặng Định Hầu bật cười:

– Hình như chuyện gì ngươi cũng biết.

Đinh Hỷ không hề khiêm tốn:

– Tôi biết rất nhiều chuyện.

Đặng Định Hầu nói:

– Ngươi có biết cái tật của ngươi ở chỗ nào không?

Đinh Hỷ nói:

– Không biết.

Đặng Định Hầu nói:

– Cái tật của ngươi là ở chỗ quá thông minh.

Y mỉm cười, vỗ vỗ vào vai Đinh Hỷ nói tiếp:

– Vì vậy ta khuyên ngươi tốt nhất nên học cái lão rùa đen, cũng làm bộ ngu ngu đi một chút.

Sau đó, ngươi sẽ thấy thế giới này còn khả ái hơn ngươi đang thấy bây giờ nhiều lắm.

Địa lao quả thật nằm ở dưới thần án.

Bọn họ lật tấm bản bằng đá lên, bước xuống dưới, không khí có mùi ẩm mốc lẫn lộn với mùi hủ nát bốc lên nồng nặc làm bọn họ cơ hồ không mở mắt ra được.

Bọn họ mở to mắt ra, vật đầu tiên nhìn thấy, chính là một cái giường.

Địa lao rất nhỏ bé, nhưng cái giường lại không nhỏ tý nào, cơ hồ muốn chiếm hết hơn cả nửa phòng.

Đặng Định Hầu thở ra trong bụng:

– Xem ra tên tiểu tử này đoán thật không sai.

Có hai chuyện Đinh Hỷ đoán không sai mảy may …

Trong địa lao có một cái giường, trên giường có người, người dó là Tô Tiểu Ba.

Người y như một cái bánh chiên bó chặt ở đó, hai mắt nhắm lại như người đang ngủ, mà ngủ còn rất say, có người tiến vào địa lao, y cũng không mở mắt ra.

– Y ngủ say như một người chết.

– Giống hệt.

Trái tim của Đinh Hỷ chùng xuống, y nhảy một bước lại, thò tay ra nắm lấy mạch môn của Tô Tiểu Ba.

Tô Tiểu Ba bỗng nhiên cười phì.

Đinh Hỷ thở phào ra một hơi dài, lắc đầu cười nói:

– Có phải ngươi thấy thế này là thích thú lắm đấy?

Tô Tiểu Ba cười nói:

– Ngươi gạt ta đã không biết bao nhiêu lần rồi, lần này ta làm cho người nóng nảy lên chút xíu cũng là tốt thôi.

Đinh Hỷ nói:

– Còn ngươi không nóng sao?

Tô Tiểu Ba nói:

– Ta biết ta chẳng thể chết được.

Đinh Hỷ hỏi:

– Bởi vì ngươi là chồng của em gái Nhạc Lân?

Tô Tiểu Ba bỗng hết cười, y hằn học nói:

– Nếu ta không có tên anh vợ như vậy, ta còn chưa bị xui tận mạng như thế này.

Đinh Hỷ nói:

– Y bỏ ngươi lại nơi đây?

Tô Tiểu Ba nói:

– Trói gô ta lại một bó cũng là y.

Đinh Hỷ cười nói:

– Có phải ngươi hoang đàng quá, y mới đại diện cô em gái sữa trị ngươi?

Tô Tiểu Ba la ầm lên:

– Cũng không phải là ngươi không biết, cái cô em gái quý giá ấy là thứ chằng tinh, ta đã bị mụ ta hút hết cả tinh lực rồi, còn đâu mà ra ngoài bậy bạ với ai?

Đinh Hỷ nói:

– Nếu vậy tại sao y lại đi chỉnh lý ngươi quá vậy?

To Tiểu Ba nói:

– Có quỹ mà biết.

Đinh Hỷ chớp chớp mắt, bỗng cười nhạt nói:

– Ta biết rồi, bởi vì ngươi giết Vạn Thông.

Tô Tiểu Ba lại la ầm lên:

– Lúc y chết ta đang ở trong nhà bếp ăn cơm, nghe tiếng y kêu, mới chạy ra.