Chương 8 – Nỗi sợ hãi bị khép kín

E là cả Giang Kinh này chỉ mình anh ấy có thể đoán được giấc mộng của mình”. Trên ghế ở phòng chờ, Tư Dao bồn chồn nhìn về cánh cửa phòng khám của Du Thư Lượng. Nhận thấy bên cô là một sự im lặng nặng nề, cô bèn quay sang Thường Uyển: “Cảm ơn Thường Uyển đã dành thời gian đưa mình đi khám”.

Thường Uyển rốt cuộc không nén nổi, nói: “Mình biết mục đích của Dao Dao khi cậu bảo mình đưa cậu đi…Thực ra cậu không cần ai đưa đi, mà là cậu muốn tỏ ra tín nhiệm mình, dù đã trải qua những chuyện đó nhưng cậu vẫn coi mình là bạn thân. Nhưng như thế này lại càng khiến mình nghĩ ngợi, căm ghét bản thân mình sao lại hồ đồ đến thế?”

Thường Uyển đã từng bị Lâm Mang lợi dụng, bỏ thuốc ngủ cho Tư Dao uống, suýt nữa thì cả hai người cùng bị Lâm Mang sát hại.

“Uyển Nhi ngố ạ, cậu đừng nghĩ thế. Toàn bộ câu chuyện, thật sự là do cậu rơi vào bẫy của Lâm Mang. Anh ta muốn làm cho hai đứa mình nghi kỵ lẫn nhau, ngày càng không tin nhau, làm cho mình mất đi tất cả bạn bè. Chúng ta không thể nào tiếp tục lún sâu vào cái sai như thế.” Nghĩ đến cái chết thảm bất ngờ của Lâm Mang, từ nơi sâu thẳm yếu mềm nhất trong lòng Tư Dao lại run lên khe khẽ, không hiểu sao cô vẫn thầm cảm thấy đau đớn.

“Rốt cuộc anh ta chết như thế nào? Có thuộc về trách nhiệm của cảnh sát không?”

“Cái chết của anh ta cũng là một sự cố bất ngờ như cái chết của mấy người kia, không thể trách ai được.”

“Đau thương đến chết?”

“Nghe có vẻ hơi mâu thuẫn thì phải? Nói là “đau thương đến chết”, nhưng ứng nghiệm với lời nguyền chết chóc ấy lại là những sự cố bất ngờ.”

“Mình nghĩ lúc anh ta chết chắc phải rất đau xót. Thực ra anh ta đối với cậu… thôi, không nói nữa, sợ cậu lại giận mình.”

“Mình biết… anh ta… nếu anh ta có thể đi gặp bác sỹ để xin trợ giúp như mình, thì có lẽ sẽ không đến nỗi như vậy.”

“Có lẽ thế, nhưng bây giờ, chỉ còn lại mình và cậu, hễ nghĩ tới là mình lại vô cùng sợ hãi.”

“Cho nên chúng ta càng phải nương tựa vào nhau, rũ bỏ hết mọi nghi ngờ trước đây, phải thương yêu nhau như chị em trước kia để cùng nghĩ cách giải quyết vấn đề, cậu thấy thế nào?”

“Thật ra chính mình cũng sợ, có lúc sợ đến mức phải vùi đầu vào gối mà khóc. Nhưng mình không muốn vứt bỏ cơ hội sống, mình vẫn hướng về cuộc sống tươi đẹp của con người” – Tư Dao tự nhủ.

Người y tá đi tới nói nhỏ: “Mạnh Tư Dao, chủ nhiệm Lượng mời cô vào!”

Tư Dao bảo Thường Uyển: ” Phiền cậu chờ mình nhé, nghĩ xem lát nữa sẽ đi đâu ăn trưa”.

Thư Lượng đã giở không biết bao nhiêu lần những ghi chép ngắn gọn về những lần khám cho Tư Dao trước đây. Tuy cô đã thoả thuận hẹn khám lần này, anh vẫn phải cân nhắc mãi, gần như đã có phương án điều trị. Lúc này anh lại gắng nhớ lại nội dung lần trò chuyện trước, hy vọng có thể giúp cho sự chẩn đoán hôm nay.

“Lúc hẹn khám em có nhắc đến tình hình nằm viện ở bệnh viện số 7 cách đây không lâu. Tôi đã hỏi sơ qua bác sỹ Tạ Tốn về bệnh tình của em, hình như mấy tuần vừa rồi em đã trải qua không ít chuyện?”.

Tư Dao gật đầu: ” Bác sỹ Lượng thực là người có tâm.”

“Mong là em không khó chịu về việc tôi đã điều tra trước. Các vấn đề về tâm lý luôn liên quan đến những chuyện em phải trải qua, bao gồm cả tình trạng sức khỏe, nhất là khi kê đơn thuốc tôi phải hiểu cặn kẽ quá trình bệnh trạng của em.”