Chương 8 – Phá vỡ cửa

Cứ như vậy, chúng tôi ở cùng một chỗ. Không biết là tốt hay không tốt, cuộc sống cứ bình thản như nước chảy, ý nghĩ trong lòng và hành động bên ngoài hoàn toàn tách biệt, mặc dù đặc thù quan hệ của hai chúng tôi biến từ đơn giản thành phức tạp, cử chỉ lời nói khiến chúng tôi trông không khác gì người yêu, nhìn thấy anh tôi cũng rất vui sướng, nhưng nếu là bạn, bạn sẽ nhận ra ngay tôi và Trần Dũng không phải là người yêu, cho dù chúng tôi có thân mật 1 chỗ đi chăng nữa.

Thói quen không lừa người, giống như tôi có thói quen mua rau chân vịt trong siêu thị, còn anh thường nhớ lầm tôi tuổi Mùi thay vì tuổi Mã, chúng tôi vẫn chưa thể quên được. Vậy sao còn ở chung với nhau? Chỉ là phải như thế thôi.

Tôi không phải nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết tình cảm vì yêu mà chết đi sống lại, anh cũng không phải Dương Quá vì 1 hàng chữ khắc là có thể khổ sở chờ đợi người yêu 18 năm. Dấu vết của quá khứ còn đang sưng tấy, nhưng thực tế là tàn khốc, dù vết thương trong lòng có bị khoét sâu hơn thì cũng chỉ có thể một mình tìm nơi liếm nó, tỉnh lại đi, làm người phải nhìn về phía trước. Nói chi tới lãng mạn, thực tế không cần phải yêu nhau mới có thể ở bên cạnh nhau, không yêu, thì không cần nói yêu.

Chúng tôi chỉ là 2 kẻ ích kỉ.

.

.

.

Hôm nay Trần Dũng đi công tác. Khi ở bên cạnh anh rồi tôi mới biết, làm ông chủ của 1 nhà hàng nhỏ không thể làm anh cam lòng, biết bao dã tâm nung nấu, giống lần này, vì tìm được 1 bếp trưởng tốt đồng ý nhận lương không cao, anh quyết định tấn công, chiếu theo lời anh nói thì chính là “Lưu Bị thủ 3 phía, thì anh phải thủ 5”. Vừa nói, vừa vung tay vung chân, lộ ra hàm răng trắng đều. “Để anh xem, hắn ta có thể khó khăn mời hơn Gia Cát Lượng tới mức nào!”.

Lúc đó, giọng điệu anh rất nóng gắt, vẻ mặt sinh động nhìn như đại biểu lớp thanh niên đầy hứa hẹn trên film truyền hình dài tập, nên tôi nói giỡn trêu chọc anh là “chị hai Thời đại”*, anh không tức giận, đùa giỡn ngược lại. “Cũng hay, không gọi anh là bà nội A Tín* là đã giữ mặt mũi cho anh lắm rồi”.

(*2 nhân vật trong film truyền hình Trung Quốc)

Nhếch môi, tôi chợt nhớ lại mà cười khẽ. Người đàn ông này, đúng là đáng yêu.

“Cười khúc khích cái gì đó, Ân Sinh, anh phải lên xe rồi”. Vỗ vỗ vai, gọi tỉnh tôi. Trần Dũng vừa xách hành lý, vừa vuốt nhẹ qua mặt tôi. “Một người cũng nhớ ăn cơm no nhé, gần đây ăn mặc quần áo nhớ chú ý thời tiết, anh mua đèn pin cầm tay để ở tủ đầu giường cho em rồi, cúp điện đừng hoảng hốt chạy ra ngoài, nhớ tìm nó…”. Nói liên miên cằn nhằn, nói cằn nhằn liên miên.

Anh Trần Dũng biến thành thím Trần Dũng, là tôi thì ngược lại, đi là đi thẳng, đi sớm về sớm gì cũng chẳng nói ra. “Anh, anh cũng chú ý thân thể”. Cố sức hồi lâu, tôi nghẹn bật ra 1 câu, buồn bực chính mình không biết cắn trúng lưỡi hay bị mèo ăn mất lưỡi, từ biệt tử tế vài câu thì có bao nhiêu khó khăn?

“Ân Sinh, trở về đi, anh nhất định sẽ nhớ đến em mỗi giờ mỗi khắc”. Anh nâng cằm tôi lên, nhìn thẳng vào mắt, những đường cong xếp nếp trên mặt khi anh cười nhợt nhạt, trong đôi mắt chứa đựng sủng nịch nồng đậm, trong khoảng thời gian ngắn, anh chân thành thâm tình.

Tôi hoảng hốt, đầu óc bắt đầu không rõ ràng lắm, anh như vậy, thái độ như vậy… Câu nói gặp ở đâu đó ngỡ đã quên bỗng vang trong lòng : giả làm thật thì thật cũng giả, tình cảm không phải là trò chơi, thời gian lâu dần rồi, chúng ta còn có thể đảm bảo phân biệt chính xác được đâu là chân tình đâu là giả vờ sao?