Chương 8 – Quá khứ chỉ là quá khứ

Mạc Tu Lăng đi ra khỏi nhà. Cảnh vật tiểu khu vẫn trước sau như một, không có bất kỳ thay đổi nào. Anh nhìn mảnh vườn nhỏ xinh đẹp nằm giữa tiểu khu, trong lòng chợt có cảm giác tội lỗi. Thời thơ ấu của anh chính là bị chôn vùi ở đây.

Mang theo tình cảm vô hạn, anh bước đến.

Xích đu, bụi hoa, thảm cỏ, những thứ này, vẫn y nguyên, chỉ có bọn họ là không thể trở về như xưa được nữa.

“Tu Lăng?”

Giọng nói không biết từ đâu vang lên, Mạc Tu Lăng quay người lại, liền nhìn thấy Giang Thánh Minh. Mạc Tu Lăng lập tức đi lên trước, “Cha!”

Giang Thánh Minh nhìn anh một lát, lại nhìn phía sau anh, thần sắc có vài phần thất vọng, “Nhân Ly đâu?”

“Cô ấy trong người cảm thấy khó chịu, mẹ con đã đưa cô ấy đi bệnh viện kiểm tra.”

“Nghiêm trọng không ?” Giang Thánh Minh có vài phần lo lắng.

Mạc Tu Lăng khuyên giải ông, “Hẳn là không có gì, chỉ là mẹ con trông gà hoá cuốc.” Anh cười cười, muốn cho Giang Thánh Minh an tâm.

“Ta vẫn lo lắng.”

Mạc Tu Lăng cau mày, “Vậy chờ Nhân Ly trở trở về, con và cô ấy sẽ đến gặp cha, cho cha đích thân kiểm tra.”

Cái này, Giang Thánh Minh có chút ngại ngùng, nhưng đáy lòng cũng thực sự muốn gặp Giang Nhân Ly. Có điều xảy ra nhiều chuyện như vậy, trừ khi có việc cần, Giang Nhân Ly tuyệt đối sẽ không quay về biệt thự nhà họ Giang. Điều này trong lòng tất cả mọi người đều biết rõ.

Giang Thánh Minh có một chút buồn bã nói, “Nhân Ly là con của ta, bất luận nó đã làm cái gì, nó vẫn là con gái ta”

Những lời này dường như là ông tự nói cho chính mình, cũng dường như có ý đã bỏ qua mọi chuyện trong quá khứ. Mạc Tu Lăng thấy ông như vậy, cảm thấy chắc chắn là ông muốn cùng Giang Nhân Ly giảng hòa, liền cười cười, “Đây là điều đương nhiên.”

Nhưng trong long anh lại có nỗi phiền não không nói thành lời. Anh rất muốn hỏi một câu: Giang Nhân Ly là con gái ông, vậy Giang Nhân Đình không phải sao?

Nhưng, anh không dám nói. Tựa như trong ngực anh chôn giấu rất nhiều rất nhiều chuyện, anh vẫn là không dám nói. Bí mật này giấu kín trong lòng, khiến anh trở nên hèn mọn, trở nên yếu đuối, anh tuyệt đối không cho phép có người đi vào. Đây là cấm địa, bất cứ ai cũng không được phép tiếp cận.

Giang Thánh Minh hai năm qua tựa hồ như đã già đi rất nhiều. Mạc Tu Lăng nhìn bóng lưng ông rời đi, bông nhiên cảm thấy mình có chút không phải.

.•°*”˜˜”*°•.♥ .•°*”˜˜”*°•.

Lúc về đến nhà, Hoàng Tư Liên và Giang Nhân Ly cũng đã trở về. Mạc Tu Lăng không nhìn thấy Giang Nhân Ly đâu. Hoàng Tư Liên đang ngồi ở phòng khách, trên mặt có chút thất vọng.

Mạc Tu Lăng biết rõ nhưng vẫn cố hỏi, “Kiểm tra ra cái gì rồi?”

“Tiêu hóa có vấn đề.”

Mạc Tu Lăng cười cười, “Con đã nói rồi, không có chuyện kia đâu.”

Hoàng Tư Liên trừng mắt lườm anh, lúc này mới nhìn xung quanh, đi tới bên cạnh anh, “Có chuyện gì vậy? Các con đã kết hôn hai năm, sao Giang Nhân Ly vẫn chưa có động tĩnh gì vậy?”

“Mẹ!” Mạc Tu Lăng không thích thảo luận vấn đề này: “Con tạm thời chưa muốn có con.”

“Cái gì mà chưa muốn? Sau khi kết hôn phải sinh con. Các con sớm sinh, ta cũng có thể giúp trông nom chăm sóc. Hơn nữa, Nhân Ly chẳng phải vẫn ở nhà sao? Sinh một đứa con cũng không ảnh hưởng gì.”

“Mẹ cứ coi như chúng con muốn sống thế giới của hai người là được rồi.” Mạc Tu Lăng có chút nghiêm nghị.

Hoàng Tư Liên buồn phiền một chút, sắc mặt cũng biến đổi, “Tu Lăng, ta biết, con chỉ là không muốn Nhân Ly sinh con cho con. Nhưng con phải hiểu, trên đời này con có thể có nhiều con, nhưng nhất định phải là con do Giang Nhân Ly sinh ra.”