Chương 8: Quảng Hàn Tiên Nữ

“Mộng Thần, thiếp yêu chàng.” Thanh Dao thỏ thẻ nói, từ trên người Mộng Thần trở mình xuống, gối lên cánh tay lực lưỡng đó.

Vừa hồi tưởng lại tình cảnh đêm qua, Thanh Dao cao hứng không nói hết. Khi nàng đang dần bay bổng trong dục vọng thì bỗng nhiên cảm thấy từng tia chân khí chui vào lỗ chân lông ở khắp châu thân, chân khí đó không ngừng xuyên qua kinh mạch tụ hợp về đan điền, tức thì khiến dục hỏa của nàng hoàn toàn biến mất, từ từ tiến vào một nơi mát lạnh. Giống như từng dòng nước trong veo từ từ tẩy đi tạp chất trong nội thể, tâm nàng trở nên yên bình nhẹ nhõm, việc này nàng chưa bao giờ cảm nhận được. Dần dần, nàng chìm trong cảnh giới vô thể xác vô linh thức, từ từ quên mất bản thân.

Điều càng khiến Thanh Dao không ngờ tới là trải qua một đêm, nàng đã vô tình đột phá hạn chế cuối cùng của hậu thiên chân khí, thành công đạt đến cảnh giới tiên thiên chân khí và cũng lên tới Hợp Khí hậu kỳ. Dương Thanh Dao cảm thấy toàn thân một trận mát rượi, dễ chịu. Thế là nàng hơi nâng cao chân khí một chút, thấy nhẹ nhõm rất nhiều, có điều Dương Thanh Dao vô cùng rõ ràng, toàn bộ công lao này đều thuộc về tướng công của nàng – Lục Mộng Thần.

Khi hai người đang chìm đắm trong vui sướng bởi đột phá của bản thân thì từ ngoài cửa truyền đến một giọng nói: “Tiểu thư, cô gia, lão gia tìm hai người có việc gấp, bảo hai người mau đến đại sảnh.”

Khi hai người bọn họ đến đại sảnh, Dương Liễu Tùng sớm đã đợi ở bên trong, đứng cách một thước bên ông ta là một người trung niên hơi mập, thấy tay hắn nâng một cuộn lụa vàng, mặc quan bào màu xanh đậm, tuy không nói gì nhưng lại phát ra một loại khí thế uy nghiêm vô hình.

Dương Liễu Tùng đến trước mặt hai người đang tiến vào cười nói: “Thanh Dao, Mộng Thần, đương kim thiên tử quả thật đối với Kiếm Thần sơn trang chúng ta không bạc, ban chiếu cho các con đến kinh thành thụ phong, vậy các con hãy nhanh chóng chuẩn bị đi, ngày mai lên đường.”

Buổi trưa hôm sau.

Dương Thanh Dao cùng Lục Mộng Thần ly khai Kiếm Thần sơn trang, quất roi thúc ngựa chạy nhanh về hướng kinh thành. Bất tri bất giác đã cách sơn trang vài trăm dặm.

Đột nhiên ở khe hở giữa đám mây trắng trên trời lờ mờ có chút kiếm quang lóe lên ở hướng đông nam.

“Ngự kiếm phi hành!” Lục Mộng Thần kêu lên, xem ra trên trời có người tu chân bay qua.

Nghĩ đến ngự kiếm phi hành, Lục Mộng Thần trong lòng chợt lay động, hắn cúi đầu nhìn Thanh Dao, không khỏi nhìu mày. Hóa ra hắn muốn ngự kiếm phi hành trên trời, thế nhưng không thể bỏ Thanh Dao lại, vậy phải làm sao? Trong lúc đang vắt óc nghĩ không ra cách đột nhiên thanh âm Long Nhi chầm chậm truyền đến: “Mộng Thần, ta có thể giúp đỡ ngươi, cứ để Thanh Dao nằm phía trên Quy Long Kiếm Sao, ta sẽ dùng chân khí hút lấy ngươi, sau đó ngươi dùng tâm ý khống chế vỏ kiếm, như vậy có thể cùng ngươi bay lượn trên không trung! Có điều ngươi phải giữ bí mật, không được nói thân phận của ta cho Thanh Dao biết! Đỡ mất công lại dọa nàng ấy!”

(kiếm sao: bao kiếm)

“Ha ha, ý hay” Lục Mộng Thần vỗ một cái vào đùi. Dương Thanh Dao thấy hắn vui vẻ như vậy, cười nói: “Chàng sao vậy? Nghĩ đến việc gì thú vị à?”

Lục Mộng Thần thật thà cười nói: “Ta nghĩ đến một cách ngự kiếm phi hành rất hay. Lại đây, nàng cứ làm theo phương pháp của ta.”

Dương Thanh Dao có chút nghi hoặc khó hiểu nói: “Mộng Thần, thiếp thật sự có thể ngự kiếm sao?” Thế nhưng Lục Mộng Thần đã mang đến cho nàng quá nhiều kinh ngạc, tuy nói có nghi vấn nhưng vẫn làm theo ý của Lục Mộng Thần. Dương Thanh Dao thuận thế nằm ở trên Quy Long Kiếm Sao, vỏ kiếm cực lớn vừa vặn bọc lấy thân thể nhỏ nhắn của nàng, gương mặt Lục Mộng Thần lộ ra một tia tiếu ý thần bí: “Nàng ngồi chắc, bay nào.”