Chương 8 – Sự hiểu lầm tốt đẹp

Ngày hôm sau, khi Trần Nguyệt biết chuyện Tô Nhạc tới nhà Ngụy Sở làm khách, vẻ mặt cô nàng dữ tợn như ai nợ mình mấy vạn tệ.

Khi cô nàng lại biết là Tô Nhạc hai tay không ra đi, bụng tròn ủng trở về, đã hận đến mức muốn bóp chết Tô Nhạc: “Cậu thật sự, thật sự vô cùng xác định, hồi đại học, cậu và anh Ngụy không có quan hệ riêng tư gì?” Trần Nguyệt gặm một miếng táo thật to, vẫn chưa từ bỏ ý định chất vấn.

Tô Nhạc ngồi cạnh bàn máy tính gật đầu, cũng không quay đầu lại, gõ bàn phím, bắt đầu viết tình huống mâu thuẫn của nam nữ chính, thấy Trần Nguyệt không nói gì một cách khác thường, cô cầm cốc cà phê, uống một ngụm rồi xoay người nhìn về phía Trần Nguyệt: “Sao vậy?”

Trần Nguyệt gặm hết quả táo, ném lõi táo vào thùng rác, đi tới ngồi xuống bên cạnh Tô Nhạc: “Cậu thấy anh Ngụy thế nào?”

“Đẹp trai, có tiền, vạn người mê.” Tô Nhạc lưu bản thảo lại, mở diễn đàn Hải Giác lên, vừa xoát lại bài viết vừa hỏi: “Cậu có ý với đàn anh Ngụy?”

Trần Nguyệt im lặng một lúc lâu, sau đó đứng dậy thở dài nói: “Tớ điên rồi mới thảo luận với cậu loại vấn đề này, ngoan, tiếp tục lên mạng của cậu, viết tiểu thuyết của cậu đi.” Nói xong liền đi ra cửa.

Tô Nhạc nghi hoặc nhìn cửa phòng đã đóng lại, đây là ý gì?

Khi có công việc, cảm thấy bận bịu muốn chết, khi không có công việc lại cảm thấy nhàn hạ đến khó chịu. Tô Nhạc trồng nấm trong nhà hai ngày, cuối cùng quyết định ra khỏi nhà, đi tham gia phỏng vấn vào một công ty, bất luận thế nào, ở nhà quá lâu rất có thể sẽ mắc chứng sợ tiếp xúc với nơi đông người.

Nơi Tô Nhạc tới phỏng vấn là trụ sở của một công ty đồ uống, yêu cầu đối với bằng cấp của đối phương chỉ là bằng chính quy, sau khi tới nơi, Tô Nhạc mới phát hiện một công việc như vậy cũng có hơn ba mươi người tới phỏng vấn, hơn nữa phần lớn đều là người đẹp. Cô liếc mắt nhìn đôi giày cao gót nhiều nhất chỉ sáu phân của mình, lại nhìn gót giày ít nhất tám phân của người bên cạnh, nhất thời cảm thấy mình là một tên người lùn.

Vào phòng phỏng vấn, bên trong có một nam một nữ, đối với công việc này, Tô Nhạc vốn cảm thấy có cũng được không có cũng chẳng sao, vì vậy cô không hề căng thẳng.

Câu hỏi lúc đầu chỉ đơn giản là có thể chịu khổ hay không, có thể tăng ca hay không, có thể đi công tác hay không, sau đó là một số vấn đề nhỏ khác.

“Đồ uống của công ty chúng tôi chuyên về hàng tiêu dùng phổ thông, không giống với những mặt hàng xa xỉ khác, tôi đã xem qua lý lịch sơ lược của cô, công ty trước đây của cô là một công ty liên doanh lớn, vì sao cô lại muốn từ chức?”

“Có lẽ là tôi không hợp với công ty chăng?” Tô Nhạc cười cười: “Chuyện này cũng giống như khi một người phụ nữ được gả vào nhà giàu, nhưng hai người lại không hợp nhau, vì vậy ly hôn thôi.”

“Ví dụ rất thú vị.” Người phụ nữ cười cười, vùi đầu nhìn vào lý lịch của Tô Nhạc: “Đại học của cô rất nổi tiếng, chuyên ngành của cô cũng không khó kiếm, tìm việc hẳn không khó, vì sao cô lại chọn công ty chúng tôi?”

Tô Nhạc suy nghĩ một chút: “Có lẽ vì khi người ta hỏi tôi muốn uống gì, phần lớn thời gian tôi đều muốn uống nước trái cây.” Đồ uống chính của công ty này chính là nước trái cây.

“Rất có ý tứ.” Người phụ nữ lại đánh một dấu lên lý lịch của Tô Nhạc: “OK, cô trở về chờ điện thoại của chúng tôi.”