Chương 8: Thiếu niên hồn nhiên tỏ tình

“Anh thích em đã lâu rồi, chúng ta hẹn hò được không?”. Âu Y Tuyết đứng trước cổng trường, nghe lời tỏ tình cũ rích. Sắc mặt không thay đổi nhìn thiếu niên đứng trước mắt.Thiếu niên mặc một bộ tây trang, là đồng phục học sinh tinh tế, vừa nhìn là biết, đây là học sinh bên trường chị gái cô, trường học Quý tộc. Đầu anh cúi thấp, cô không nhìn thấy rõ vẻ mặt, nhưng thanh âm đứt quãng, khiến cô cảm giác được sự khẩn trương của anh.Tất cả học sinh trong trường cũng bất động, duy trì một khoảng cách nhất định, đứng nhìn bọn họ, trong mắt mỗi người đều mong đợi, mong đợi cô có thể tiếp nhận thiếu niên trước mặt này, hoặc mong đợi cô hung hăng làm tổn thương trái tim anh, nhưng cô không phản ứng gì hết.Âu Y Tuyết im lặng vòng qua anh, tiếp tục đi đường của mình.Không biết ai trong đám người vây xem hô “cắt”, mọi người liền lập tức giải tán.Tất nhiên, thiếu niên kia nhìn thấy Âu Y Tuyết không muốn tiếp nhận, nhưng anh không có định bỏ qua cho cô. Anh bước nhanh đến trước, ngăn cản đường đi của cô, không để cô rời đi.”Anh là Ess Ryton Quý Đằng Viễn, anh hi vọng được kết giao với em”. Thiếu niên rất kiên trì, dường như muốn nói cho Âu Y Tuyết biết, hành động vừa rồi của cô không nói lên điều gì.Lúc này, Âu Y Tuyết mới thấy rõ diện mạo của anh.Mặt mày thanh tú, mang theo một mắt kiếng màu vàng, lông mày nhạt, thoạt nhìn rất lịch sự, tóc rất mềm mại, giống cỏ mùa xuân, có thể dùng từ “tao nhã lịch sự” để hình dung về vẻ ngoài của anh.Nhưng Âu Y Tuyết chỉ liếc một cái, lại vòng qua anh, rời đi.Anh vẫn không chết tâm, lại vượt lên trước, cản cô lại.”Anh là Quý Đằng Viễn, anh thích em”.Âu Y Tuyết hất mặt, rốt cuộc, gương mặt xinh đẹp có chút bực mình, cô yên lặng thở dài một cái, tiếp đó, ngước nhìn ánh mắt mong chờ của anh nói: “Anh đã nói rồi”.”Vậy sao?”. Quý Đằng Viễn ngượng ngùng sờ đầu một cái, có chút xấu hổ, hiển nhiên là có chứng mau quên.”Không có chuyện gì nữa thì tôi phải đi”. Âu Y Tuyết không muốn dây dưa cùng anh, lạnh lùng nói xong, liền muốn xoay người rời đi.”Nhưng em chưa đáp ứng kết giao với anh”. Quý Đằng Viễn bỗng dưng kéo cánh tay Âu Y Tuyết, giọng nói có chút nóng nảy.Cánh tay bị anh lôi kéo như có một dòng nước ấm tràn qua toàn thân cô, Âu Y Tuyết liếc qua cánh tay của anh, lạnh lùng nói: “Buông ra!””Nhưng …”. Anh như con nít, khuôn mặt thanh tú nhíu lại, dường như có chút không vui.Vì vậy, Âu Y Tuyết lại tăng giọng nói: “Buông ra!””Vậy cũng tốt”. Ánh mắt anh lưu luyến, rốt cuộc cũng buông cánh tay của cô ra.”Vậy em có muốn làm bạn với anh không?”. Trên khuôn mặt ngây thơ của anh tràn đầy mong đợi, tựa như một thiên sứ không rành chuyện của loài người, khiến anh tăng thêm mấy phần trẻ con.Âu Y Tuyết trầm mặc, cô không biết tại sao mình lại im lặng trước nam sinh này, chắc là đang toan tính muốn chọc ghẹo anh thôi. Rồi lại không đành lòng nhìn anh khổ sở, vì vậy, cô liền nói ra.”Anh không định cho tôi thời gian suy nghĩ sao?”. Giọng điệu nhàn nhạt, nghe không ra là vui hay buồn.”Em nguyện ý cùng anh kết giao sao?”. Bởi vì một câu nói này của cô, Quý Đằng Viễn chuyển từ trạng thái mong đợi sang mừng rỡ.Mà Âu Y Tuyết cũng chưa bao giờ biết, có người vì một câu nói của mình mà mừng rỡ như vậy, quả thật có thể dùng từ “mặt mày hớn hở” để hình dung.Một lúc sau, cô xoay người không nói.Chỉ chừa cho anh một câu: “Tôi phải suy nghĩ đã”.Sau đó, cô nghe sau lưng vang lên một tiếng hoan hô. . . . . .