Chương 8: Việc thực thi kế hoạch không theo kịp sự thay đổi (2)

Trình Vũ Phi tối sầm mặt, dù gì thì cũng đã lăn lộn trong môi trường bệnh viện mấy năm, cô đâu có đần độn đến mức không hiểu cái thứ gì trong món ăn vừa được bê lên đó, thế nhưng đó vẫn chưa phải là mấu chốt, mấu chốt ở đây là lời Lục Dã Bình vừa mới nói. Bọn đàn ông khi tụ tập với nhau thường hay nói về chủ đề nhạy cảm, nhưng trước mặt chị em phụ nữ bọn họ chưa một lần thất thố, hơn nữa, đều là đồng nghiệp, làm sao có thể nói huỵch toẹt ra được. Không giống như vị giáo sư đại học ngồi trước mặt đây, mới lần đầu gặp mặt, lại đi nói những lời dơ bẩn như vậy. Cô không đẩy ngã ghế đứng dậy bỏ đi là còn nể mặt Tô Nhất Minh. Không đúng! Thật ra là… nể mặt Điền Thiêm.

Tô Nhất Minh vò đầu bứt tai, anh thử chuyển đề tài, nói đến thời tiết trở lạnh thất thường hôm nay, bác sĩ Trình rõ ràng chẳng chút hứng thú với cái kiểu trò chuyện mà người Anh thích. Anh lập tức giả vờ thành trí thức yêu nước thương dân, quan tâm đến chuyện quốc gia đại sự, chính sách cải cách y tế, bác sĩ Trình lạnh lùng đáp: “Đúng là phải sửa đổi. Người dân không hài lòng, những người làm công tác y tế càng không hài lòng, chính sách này đúng là có vấn đề”. Rồi lại cúi đầu không nói thêm gì nữa.

Trong lúc Tô Nhất Minh vắt óc tìm cách cứu vãn tình thế thì Lục Dã Bình lại nhảy xổ ra, anh ta thấy Tô Nhất Minh chẳng ra làm sao, cướp lời của mình rồi lại đi nói toàn những chuyện chán phèo vô nghĩa. Anh ta cười hì hì vỗ vai Tô Nhất Minh, cao giọng nói: “Bác sĩ Trình, biết người biết mặt mà không biết lòng, phụ nữ nên học cách nhìn hiện tượng mà thấy được bản chất. Vì sao Nhất Minh lại trở thành người đàn ông thành công, tôi đã tổng kết rồi, đó là vì lá gan của cậu ta lớn, dám làm những việc mà người khác không dám. Điểm này từ thời đại học tôi đã nhìn thấy. Lúc đó ký túc xá mà chúng tôi ở người ta quản lý rất nghiêm. Sinh viên nữ không được phép đến ký túc xá nam. Nhưng lúc đó gan Nhất Minh đã to hơn người thường rồi, dám dẫn hoa khôi của khoa về phòng, còn ở qua đêm nữa chứ. Hại bốn anh em chúng tôi phải đi xin ngủ nhờ ở phòng bên cạnh, còn lo ngay ngáy cho cậu ta suốt đêm. Kết quả ngày hôm sau cô đoán xem thế nào? Tên tiểu tử này đi khập khà khập khiễng, tại sao lại như vậy? Ha ha, chính là vì hoa khôi nhà ta trong lúc hành sự làm động tác khó “Hoàng long đại chuyển thân”, không cẩn thận nên làm trẹo chân hắn…”

Tô Nhất Minh chỉ còn thiếu muốn hộc máu tươi chết ngay tại chỗ. Anh không hiểu Lục Dã Bình hôm nay trúng phải tà thuật gì. Mồm tên tiểu tử này không có khóa, không có gì là không dám nói, điểm này thì anh biết, nhưng cũng chỉ là khi tụ tập bọn đàn ông với nhau thôi, chứ trước mặt phụ nữ cậu ra rất văn vẻ nho nhã kia mà. Anh cũng biết Lục Dã Bình không những nhân phẩm không được tốt đẹp cho lắm, mà tửu phẩm cũng rất kém, uống rượu nặng một chút là bắt đầu “phun châu nhả ngọc”, nhưng tửu lượng của cậu ta lại rất tốt, rất ít xảy ra tình huống say bét nhè. Nhưng hôm nay không biết thế nào, anh cảm thấy không thể kiểm soát được tình hình nữa rồi.

Tô Nhất Minh trầm ngâm suy nghĩ, thấy rằng cơ sự đã đến nước này thì chỉ còn một con đường duy nhất có thể đi đó là ôm ngực lăn đùng ra giả bệnh, cắt ngang cái bữa tối vô nghĩa này, thoát khỏi sự mất mặt ê chề này. Nhưng anh không làm như vậy. Một là, trước mặt người có chuyên môn mà diễn trò này muốn thành công là vô cùng khó khăn, hai nữa, anh có chút do dự, anh không muốn để người đẹp bác sĩ thấy mình là một tên bệnh hoạn, là một bác sĩ, chọn đối tượng chắc chắn sẽ rất chú trọng đến sức khỏe.

Không biết có phải là thần giao cách cảm hay không mà khi Tô Nhất Minh đang có ý định giả bệnh thì Lục Dã Bình bỗng dưng ôm ngực từ từ trên ghế ngã xuống đất…

Tô Nhất Minh từ phòng cấp cứu bệnh viện J bước ra, anh cảm thấy hôm nay thật quá mất mặt. Anh nhìn mặt trời bắt đầu ló rạng phía chân trời, nói với Trình Vũ Phi: “Trời sắp sáng rồi, bác sĩ Trình, để tôi đưa cô về nhà.”

Trình Vũ Phi lịch sự nhưng lạnh nhạt từ chối, “Không cần đâu, tôi đón xe đi trước đây. Anh còn phải chăm sóc bạn anh nữa mà… Anh ta có thật là giảng viên đại học không thế?”

Tô Nhất Minh nhìn vẻ mặt mệt mỏi mà lạnh lùng của Trình Vũ Phi, gượng gạo giải thích, “Ừm… Dã Bình bình thường không như vậy, tại cái chai rượu đó mà ra cả, anh ta thường ngày đĩnh đạc, phong độ lại dí dỏm thân thiện nên rất được học trò quý mến. Hôm qua, tuyệt đối ngoài ý muốn…”

Trình Vũ Phi khẽ gật đầu, “Tôi hiểu rồi, có thể thông cảm. Bình thường mọi người ai cũng mang bộ mặt giả, hiếm hoi mới có lúc lộ nguyên hình.”

“…” Tô Nhất Minh không biết phải đáp lại như thế nào.

Trình Vũ Phi lịch sự một cách bất thường từ biệt Tô Nhất Minh, Tô Nhất Minh vẫn cố níu kéo giải thích: “Ấy… Bác sĩ Trình, những lời Dã Bình nói, cô đừng để bụng nhé. Với cái cô hoa khôi nọ, không phải như cậu ta nói đâu. Tôi bây giờ là một gã lưu manh nhưng lúc đó vẫn là một thanh niên trong sáng… tuyệt đối không có làm cái chuyện thị phi đó đâu…”

Thật ra Tô Nhất Minh bị oan, tối đó nam thanh nữ tú mải mê tâm sự, trong phút chốc bỗng quên đi tất cả, quá giờ, kí túc xá tắt đèn đóng cửa, hoa khôi không về được, đành phải ngủ lại phòng của anh. Anh cũng không chút khách khí lùa đám anh em vào sinh ra tử như lùa vịt sang phòng bên cạnh ngủ nhờ. Nhưng Tô Nhất Minh ngày đó là một thanh niên mới biết yêu lần đầu, không hiểu gì, suốt đêm không ngủ ngồi canh cho hoa khôi xinh đẹp, mà không dám dụng đến một sợi lông chân của hoa khôi. Anh thấy mình đêm đó giống hệt một cây pháo bông, run cầm cập như sốt rét nhưng trong đầu đầy những cảnh hoan lạc chốn bồng lai, cứ bứt rứt như vậy cả đêm, đến 4 giờ sáng, anh đoán là cổng ký túc xá đã mở bèn đích thân tiễn hoa khôi về. Trên đường đi không gặp bất kỳ ai, đến khi hoa khôi ra khỏi cổng thuận lợi rồi, anh vừa thở phào nhẹ nhõm quay lại mới phát hiện bác Ngô bảo vệ cổng đang há hốc mồm kinh ngạc nhìn mình.

Để bịt miệng bác Ngô, anh phải chạy nước rút đến siêu thị mở cửa hai tư giờ gần trường, móc hết tiền mua một bao thuốc hiệu Trung Hoa, rồi lại chạy nước rút về đút lót cho bác bảo vệ. Trong quá trình chạy đi chạy về đó anh đã bị sái cổ chân. Nhưng khi đám chiến hữu vừa mở mắt dậy thấy Tô Nhất Minh mắt thâm quầng, chân bị trẹo, cả ký túc xá sôi lên sùng sục, vô số câu chuyện ly kỳ hấp dẫn về cái đêm phong tình diễm lệ đó lan truyền ra khắp ký túc xá một thời gian dài. Nào là bị hoa khôi đạp xuống giường trật chân, nào là trong lúc cao trào quá kích động tự mình rơi xuống giường, nhiều không kể xuể. Tô Nhất Minh sùi bọt mép giải thích, thề thốt đủ kiểu cũng không có tác dụng. Cái hạn đen đủi này theo Tô Nhất Minh suốt mười mấy năm trời, đến tận hôm nay lại một lần nữa bị lôi ra ánh sáng làm hỏng hết việc của anh. Tô Nhất Minh thật sự khóc không thành tiếng. Nói thật, version hôm nay là lần đầu tiên anh nghe được, Tô Nhất Minh tuy đã từng lên giường với vài người phụ nữ, nhưng cái động tác khó “Hoàng long đại chuyển thân” anh quả thật chưa từng thử. Ở một góc độ nào đó, anh thật ra là một người khá bảo thủ.

Nhưng Trình Vũ Phi chẳng có chút hứng thú nào với quá khứ của anh, cũng chẳng muốn biết tới cùng, cô gật đầu lấy lệ, vẫy taxi bỏ đi.

Tô Nhất Minh ủ rũ cúi đầu trở về phòng cấu cứu, Lục Dã Bình cũng chẳng xảy ra chuyện gì lớn, đang nằm co quắp trên chiếc giường bệnh chật chội gáy khò khò. Cũng may là các y tá nể mặt Trình Vũ Phi đã có đãi ngộ đặc biệt, bệnh nhân thật sự quá đông, nhiều người thậm chí đến chiếc xếp tồi tàn cũng không có mà nằm.

Tô Nhất Minh không chút khách sáo lay Lục Dã Bình đậy, “Cậu ngủ ngon thật đấy. Kế hoạch bao gái hoàn hảo của tớ đều bị cậu phá tan tành rồi đó.”

Lục Dã Bình ngơ ngác, “Tôi có làm chuyện gì đâu.”

“Cậu còn muốn làm gì nữa? Cậu là tên lưu manh, thô thiển dung tục, chọc ghẹo bác sĩ Trình.”

“Cậu chẳng phải cũng là lưu manh sao? Đàn ông không phân biệt lưu manh hay không lưu manh, chỉ phân biệt nghiêm túc hay không nghiêm túc thôi.”

“Nhưng sao cậu lại nói với con gái nhà người ta những lời chết tiệt đó?”

“Con gái nào? Cô ta chẳng phải là người của cậu rồi sao?”

“Tôi đang định theo đuổi người ta, lại bị cậu thọc gậy bánh xe…”

“Trước đó tôi hỏi cậu đến mức nào rồi, cậu chẳng nói là sắp rồi là gì.”

“Thì vốn dĩ ăn một bữa cơm xong là sắp rồi, bây giờ thì bị cậu phá hoại, chắc chắn chẳng còn hi vọng gì nữa.”

“Đó là do tôi uống phải rượu giả, mất hết lý trí, nên không bình thường, không thể trách tôi được…”

“Vậy chẳng lẽ trách tôi? Chằng phải cậu nhất quyết đòi đi cái nhà hàng rách nát đó sao, tôi đã đề nghị là đi nhà hàng sang trọng rồi cơ mà.”

“Nhà hàng nhỏ thì đã sao? Tôi thường ăn ở đó có sao đâu, cậu vừa đến đã có chuyện, đó là do vận cậu năm nay đen, về mà đi chùa thắp nén hương giải hạn đi!”

“Cái nhà hàng đó sao lại bán rượu giả chứ… thật quá thể rồi!”

“Bà chủ nhà hàng là quả phụ, một mình nuôi con rất khó khăn. Chắc chắn những nhà hàng khác thấy bà ta kinh doanh tốt nảy sinh đố kỵ ngầm hại bà ta thôi! Cậu còn nhớ chứ, lần trước có một nhà hàng làm ăn phát đạt bị đối thủ đầu độc chết đấy! Người ta cũng chỉ bán một bình rượu giả thôi, mà đâu có ảnh hưởng gì đến tính mạng.”

“Tiền là do tôi trả, uống phải rượu giả phải nhập viện mà còn đi nói đỡ cho người ta, cảm kích người ta không đầu độc mình chết, cậu thật là…” Tô Nhất Minh cuối cùng nổi trận lôi đình.

“Cậu la hét cái gì? Bây giờ người trả tiền là tôi, uống nhầm rượu giả vào bệnh viện cũng là tôi, tôi không trách thì thôi, cậu la hét cái gì? Chẳng phải tôi đã nói với cậu rồi sao, Tô Nhất Minh, cậu trọng sắc khinh bạn! Vì một người phụ nữ có đáng không? Cậu muốn tuyệt giao với tôi à? Tôi là kẻ thù của cậu à?”

“…” Tô Nhất Minh im bặt, tay ôm đầu. Dù là tại sao, chuyển bạn thành thù với Lục Dã Bình là điều không thể, bây giờ việc cấp bách là làm sao ăn nói với vợ Lục Dã Bình. Nhất định không để cô ta biết sự thật, nếu không người phụ nữ tưởng chừng nhu mì đó sẽ cầm dao chém mình cũng nên.

Rất lâu sau lần uống phải rượu giả đó, Tô Nhất Minh không còn tìm gặp Trình Vũ Phi nữa. Một là không còn mặt mũi nào, hai là sắp đến cuối năm rồi, anh bận rộn vô cùng. Cần phải đến thăm hỏi khách hàng, thắt chặt mối quan hệ, những món nợ bên ngoài cũng phải thu về, rồi phải đề ra kế hoạch cho năm sau. Công việc làm anh cứ xoay như chong chóng suốt ngày đêm, cuối cùng bị cảm, lên cơn sốt.

Hôm nay Tô Nhất Minh cặp nhiệt độ, 38 độ, trong lòng bỗng nổi lên một âm mưu đen tối. Anh len lén ngâm nhiệt kế trong ly nước nóng, nhìn giọt thủy ngân chạy lên vạch hơn 40 độ, thích chí gọi điện thoại cho Trình Vũ Phi.