Chương 80

Tạ Hàm mỉm cười quan sát màn hình. Hắn đang chứng kiến một cảnh tượng tuyệt vời. Người đàn ông cưỡng đoạt cơ thể của người phụ nữ, trong khi cô gái tuyệt vọng sợ hãi như con chim nhỏ, toàn thân cô ta co quắp, nhưng do hai tay bị trói nên chỉ có thể để mặc người đàn ông muốn làm gì thì làm. Sau khi kết thúc nụ hôn, người đàn ông liếm vết máu trên môi mình. Anh ta buông người cô gái, chĩa súng vào huyệt thái dương của cô ta.

“Bye, Jenny.” Giọng nói khàn khàn đầy hưng phấn vang lên.

Giản Dao nhắm mắt, cơ thể hơi run rẩy. Hai bàn tay cô vô thức túm lấy sợi xích sắt.

“Pằng!” Tiếng súng đanh sắc vang lên.

Cận Ngôn nở nụ cười mỉa mai. Anh đút khẩu súng vào túi áo, quay người, ngẩng đầu, nhìn lên camera giám sát trên trần nhà.

Ở bên này, Tạ Hàm dán mắt vào hình ảnh sau lưng Bạc Cận Ngôn. Cả người Giản Dao mềm nhũn, đầu cô gục xuống, huyệt thái dương bên trái xuất hiện một cái lỗ nhỏ, máu tuôn xối xả. Rõ ràng cô đã bị đạn bắn xuyên đầu.

“Wow…” Tạ Hàm nở nụ cười tươi roi rói. Hắn kích động đến mức hai tay nắm chặt mép bàn.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là Allen. Một cuộc thử thách hoàn hảo, một hành động giết chóc đẹp đẽ biết bao.

Bạc Cận Ngôn đứng dưới ánh đèn sáng, nơi khóe mắt anh ẩn hiện ý cười ngông cuồng. “Puppet[1], chúng ta gặp nhau ở đâu?”

[1] Có nghĩa là: con rối.

Cách anh ta gọi Tạ Hàm có mùi vị kích thích, như muốn chế giễu trò thử thách của hắn quá ấu trĩ. Tạ Hàm không bận tâm, ngược lại hắn càng vui mừng. Hắn tựa vào ghế, đáp: “Trong nhà xe còn hai chiếc ô tô, anh lái ra ngoài, tôi sẽ dùng GPS nói cho anh địa chỉ chính xác.”

“Ok.” Bạc Cận Ngôn cầm mũ, đội lên đầu. Sau đó, anh ngẩng mặt về phía camera. “Cứ để người đàn bà này ở đây, tôi sẽ quay về lấy.”

Tạ Hàm cười ha hả. “Ok, ok, mỗi khúc xương của cô ta đều thuộc về anh.”

Bạc Cận Ngôn nhanh chóng rời khỏi nhà kho. Tạ Hàm vẫn ngồi yên tại chỗ, quan sát hình ảnh trên màn hình. Tất cả trở lại vẻ tĩnh mịch chết chóc. Dưới ánh đèn sáng, thi thể của Giản Dao vẫn bị treo trên dây xích. Máu tươi không ngừng chảy ra từ trán cô. Cảnh tượng trước mắt giống một bức tranh thê lương đẹp đẽ.

Hiện tại, toàn bộ tâm tư của Tạ Hàm đều tập trung vào Bạc Cận Ngôn, hắn không còn một chút hứng thú với Giản Dao. Hắn cười khẽ một tiếng, tắt màn hình máy tính, đứng dậy, đi ra khỏi căn phòng bí mật.

Hai tiếng sau, tại bệnh viện của bang, Giản Dao từ từ mở mắt.

Đập vào mắt cô đầu tiên là trần nhà xa lạ trắng toát, tấm rèm cửa màu xanh nhạt che hết ánh sáng ở bên ngoài. Cô đang nằm trên giường bệnh, trên người đã thay bộ quần áo mềm mại, sạch sẽ, trên mu bàn tay cắm kim truyền nước.

Bên cạnh giường là một người đàn ông tuấn tú. Anh cũng mặc bộ quần áo bệnh nhân, ngồi trên chiếc xe lăn, người gầy đi nhiều so với nửa tháng trước. Anh đang nhắm mắt ngủ gật.

Viền mắt Giản Dao bỗng ươn ướt khi nhìn thấy Phó Tử Ngộ.

Đầu cô vẫn nặng trịch, nhưng không gây trở ngại khi cô chống tay ngồi dậy. Trong đầu cô xuất hiện cảnh tượng xảy ra ở nhà kho dưới lòng đất. Tất cả vừa mới diễn ra nhưng tựa hồ cách một đời.

Sau khi kết thúc nụ hôn khắc cốt ghi tâm đó, Bạc Cận Ngôn từ từ rời đôi môi Giản Dao, nhìn cô chăm chú ở cự ly gần. Không có bất cứ lời nói nào, anh giơ ngón tay, làm động tác “suỵt” với cô. Lúc bấy giờ, tim cô như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh làm gì vậy, không sợ Tạ Hàm nhìn thấy hay sao?