Chương 80

“Berlin, em. . . . . .” Tình Tình cứng họng rồi. Làm sao cô có thể yêu anh ta? Nhưng đáp án kia không thể nói cho anh biết.

“Tình Tình, nói cho anh biết, tại sao em muốn cùng anh ta kết hôn?” Anh chỉ muốn một cái đáp án mà thôi, cũng không được sao?

“Berlin, thật xin lỗi!” Trừ nói xin lỗi, cô không biết cô còn có thể nói gì với anh.

“Tình Tình, em cũng biết anh không phải muốn em xin lỗi như thế.” Dương Bách Lâm cười khổ, đã đến lúc này cô còn không nguyện ý nói cho anh biết sao? Bọn họ ở bên nhau lâu như vậy, anh đối với cô như thế nào, cô không cảm thấy sao? Còn có chuyện gì là không thể nói sao? Không phải là không thể, chỉ là không nguyện ý mà thôi.

Có lẽ anh làm nhiều như vậy, vẫn không thể là người cùng cô chia sẻ tất cả vui buồn hờn giận. Anh có nên cảm thấy lòng chua xót hay thấy mình nên tỉnh mộng hay không làm được gì khác?

“Berlin, chẳng lẽ trừ kết hôn, không có biện pháp khác?” Tình Tình quay đầu không nhìn Dương Bách Lâm nữa, cô lại không dám dùng những vẻ mặt vô vị như thế.

Biện pháp khác? Nếu quả như thật có, cô cho là anh sẽ hy sinh hôn nhân của mình như thế sao? Tình Tình, em chính là không hiểu anh, em thật là ngu hay là giả ngu ngốc đây?

“Nếu như anh không cùng Mộ Dung Cầm kết hôn, vậy em có thể cho anh biết tại sao em muốn cùng Mộ Dung Trần kết hôn?” Một đổi một, thua thiệt là em hay là anh. Nhưng vì đáp án kia, anh nguyện ý để mình chịu thua.

“Berlin, có thể không cần bàn chuyện của em được không?” Biết rất rõ ràng không có đáp án, tại sao muốn lặp lại câu hỏi ấy? “Hôm nay em hẹn anh ra ngoài, không phải là vì muốn nói chuyện của em và Mộ Dung Trần.”

“Tình Tình, nếu như em chỉ là vì chuyện này mà đến, anh có thể xác minh cho em biết, anh và Mộ Dung Cầm đã đính hôn, không có đường quay về rồi !” Dương Bách Lâm khổ sở nói.

“Nhưng Berlin. . . . . .” Tình Tình không biết còn có thể nói thêm gì nữa, “Em chỉ là muốn anh có thể hạnh phúc!” Cúi đầu, giọng nói của cô càng ngày càng nhỏ.

Hạnh phúc là cái gì chứ? Tại sao hai chữ này nói ra khỏi miệng cảm giác phải đau khổ như thế?

Thật là buồn cười, một đôi không hiểu lý do liền tách ra cưới những người khác, lần nữa gặp mặt, thế nhưng giữa bọn họ lại có khoảng cách xa xôi đến lạ.

“Tình Tình, hạnh phúc của anh ở nơi nào, làm sao em lại không biết vậy?” Chỉ là, anh còn có quyền theo đuổi hạnh phúc sao?

“Berlin, thật xin lỗi! Thật thật xin lỗi!”

“Tình Tình, hôm nay em nói rất đúng, chúng ta đã không thể có hạnh phúc bên nhau. Không có quan hệ, anh hiểu rõ em nhất định rất khó xử, thật, anh hiểu được em mà.” Tựa như cô cùng anh là một, vì cha mẹ, vì Dương gia, anh chỉ có thể đồng ý yêu cầu của nhà Mộ Dung, huống chi, cùng nhà Mộ Dung kết thân, nói đến vẫn là anh với cao rồi, có cái gì chưa đủ đây?

“Berlin. . . . . .”

“Tình Tình, vật này. . . . . .” Dương Bách Lâm từ trong túi tây trang móc ra một vật tinh xảo, cái hộp nhìn rất quen mắt, ngày trước nó cũng từng là một vật luôn đi bên cạnh Tình Tình.

Tình Tình kinh ngạc, trừng lớn đôi mắt lên nhìn, đây không phải là chiếc nhẫn ngày đó bị tên khốn Mộ Dung Trần quăng mất sao? Đêm hôm đó cô rõ ràng tìm thật lâu đều không có tìm được, làm sao lại ở trong tay Berlin?

Có phải hay không chỉ là kiểu dáng giống nhau mà thôi?

“Là ba em tự tay giao cho anh” Dương Bách Lâm đem chiếc nhẫn kia đặt ở trước mắt “Trong phút chốc lấy lại từ trong tay bác trai, anh biết ngay, mình không còn cơ hội sẽ đeo cho em lần nữa, chỉ là, anh không muốn vứt bỏ. Giữ lại, coi như là kỷ niệm, có thể không?”

Tiết Thiệu Trạch giao cho anh? Đêm hôm đó Tiết Thiệu Trạch không thể nào biết cô đang tìm cái gì. Làm sao có thể tìm và giao cho Berlin đây? Chuyện này, trừ cô và Mộ Dung Trần ra, không có người khác biết. Vậy không cần nghĩ cũng biết là Mộ Dung Trần giao phó cho Tiết Thiệu Trạch làm việc này.

“Berlin, em. . . . . .” Tình Tình nhìn chiếc nhẫn anh đưa tới, chậm chạp không dám nhận lấy. Đúng vậy, không dám. Cho dù giữa bọn họ đã không còn có thể, thế thì chiếc nhẫn đại biểu tình yêu này cô nên giữ lại sao? Như vậy có ý nghĩa gì? Không nhận, lại là đả thương lòng của Berlin.

“Tình Tình, nếu như em thật không muốn, vậy coi như không có. Anh sẽ giữ lại.” Cái này là lần đầu tiên anh vô cùng nghiêm túc đối với cô gái vừa yêu vừa hứa sẽ chăm sóc và bảo vệ cô ấy suốt cuộc đời, dù về sau, anh căn bản cũng không có cơ hội đứng bên cạnh cô nữa, anh cũng không thể nén nó đi được.

Về sau, quan hệ của bọn họ cũng không còn là người yêu của nhau, không là bạn tốt nữa, mà biến chuyển thành một loại làm cho người khác đau lòng, thậm chí làm cho người ta lúng túng.

Cuộc sống sau này, nên đối mặt ra sao, cũng không ai biết. Không thấy mặt, liền không thể có chuyện.

“Berlin, cám ơn anh, cám ơn!” Cuối cùng không chống cự nổi tâm đau đớn của mình, Tình Tình đem chiếc nhẫn Dương Bách Lâm để vào trong tay.

Cái đó vốn anh ta tự mình trả lại cho anh, hôm nay lần nữa trở lại trên tay của cô. Không thể nói ra được cảm xúc đang xông lên đầu!

“Tình Tình, đừng khóc!” Nhìn cô lại đang rơi lệ, Dương Bách Lâm không nhịn được than thở, trước kia Tình Tình chưa bao giờ giống như bây giờ động một chút là khóc “Nếu như cảm thấy làm khó em, vậy coi như không có đi!”

“Em không sao. Chính là muốn khóc mà thôi!”

“Anh ta đối với em có tốt không?” Anh muốn biết vấn đề này nên dù đau đớn vẫn muốn hỏi ra.

“Berlin, em không muốn nói!” mặc kệ là ai, đã muốn hỏi cái này vấn đề này? Nó có quan trọng hay không? Không quan trọng, thật không quan trọng!

“Tình Tình, vậy trước anh đưa em về được không?” Dương Bách Lâm đứng lên, buổi chiều công ty còn có một ít chuyện cần anh và ba xử lý, hôm nay có thể cùng cô gặp mặt, thấy cô tốt như thế là đủ rồi!

“Không cần! Anh nên đi trước đi. Sau đó em sẽ bảo tài xế đến đón em!” Tình Tình cự tuyệt đề nghị muốn đưa cô về của Dương Bách Lâm, không nên cũng không thể như thế. Hơn nữa hiện tại tâm tình của cô thật không tốt, tạm thời không muốn trở về cái nhà kia. Huống chi buổi sáng, cô cùng người đàn ông kia còn có chút cãi vã, cô chỉ muốn đi ra ngoài một chút.

Như thế cũng tốt! Kết hôn lâu như vậy, đây là lần đầu tiên cô đơn độc đi ra ngoài, cô muốn cho mình nhiều hơn chút không gian tự do.

“Cũng tốt.” Dương Bách Lâm suy nghĩ một chút, cũng đúng, anh đưa cô trở về thật không thích hợp, “Tình Tình, có thể cho anh một cái ôm cuối cùng không?” Dương Bách Lâm đi tới bên cạnh vươn tay ôm lấy Tình Tình.

Yêu cầu như thế không quá sai chứ? Chỉ là một cái ôm mà thôi, không phải sao?

“Berlin, thật xin lỗi!” Thật không từ chối được! Tình Tình dựa vào trong ngực Dương Bách Lâm, lồng ngực đã từng cho cô những ấm áp và khích lệ, về sau cũng không có nữa! Không bao giờ nữa thuộc về cô nữa!

Cô nên vì thời kỳ trưởng thành của tình yêu mà nói với anh một tiếng ‘gặp lại sau’!

Nhưng một tiếng từ biệt cuối cùng không thể nói ra, có lẽ chỉ có loại ly biệt này mới không cần ngôn ngữ như thế.

Nếu như được làm lại từ đầu, cô tình nguyện để hai người bỏ lỡ nhau! Tình Tình không muốn khóc thêm nữa, nhưng tâm là một mảnh trống trơn đau đớn, có lẽ đau hết lần này nữa, về sau mỗi người sẽ có một cuộc sống mới, quên đi đối phương.

Vốn là coi như cái ôm ly biệt, nhìn chăm chú trong mắt người khác, lại thành một loại thủ đoạn kích thích.

Mới vừa từ trên xe xuống Tiết Tình Tình chính mình không thể tin được ánh mắt mình, dùng sức dụi dụi mắt, nhìn lại, vẫn không có nhìn lầm, cái con nhỏ chết tiệt Tiết Tình Tình lại dám ở bên ngoài cùng người đàn ông khác thân mật ôm ấp, hơn nữa còn là đàn ông đã có vợ chưa cưới.

Đường đường là con dâu nhà Mộ Dung lại làm ra chuyện mất mặt này, nếu như bị báo chí lên tiếng thì sẽ ra sao! Trước mặc kệ báo chí, tạp san có thật dám đăng không, nhưng họ chụp được tới tuyệt đối sẽ không có sai!

Cũng không biết mẹ có thật sự đợi cô thật không, Tiết Tình Tình nhanh chóng từ trong túi xách lấy điện thoại di động ra, ấn phím gọi. . . . . .