Chương 80: Cô bé lọ lem may mắn có thai – Làm thuốc giải cho cô (1)

“Thuốc kích thích”. Minh Vũ chậm rãi trả lời. Mặc dù hắn cách bọn họ một đoạn, nhưng tai hắn vẫn nghe rõ được đoạn đối thoại của bọn họ.Nghe vậy, mặt Mạc Dĩ Trạch trầm xuống, tiếp đó, hai mắt nheo lại. Anh gắt gao nhìn chằm chằm vào Minh Vũ đang đứng trước mặt, lạnh lùng hỏi: “Tại sao không ngăn cản?””Tôi. . . . . .”. Nghe hắn hỏi, Minh Vũ cả kinh.Bởi vì hắn không nghĩ tới, thiếu gia sẽ vì một cô gái xa lạ mà nổi giận với mình, hơn nữa, còn quan tâm đến sống chết của cô gái kia như thế. Trong lúc nhất thời, hắn không phản bác được.Đôi môi anh khẽ run, đột nhiên, Mạc Dĩ Trạch có loại cảm giác phiền não.Trong tiềm thức của anh, khi anh nghe thấy cô bị hạ thuốc, tức giận không khỏi dâng lên trong lòng, đây là điều anh không nghĩ tới. Nhưng chính vì vậy, anh càng xác định, giữa anh và cô có quan hệ, mặc dù bây giờ anh còn chưa biết, nhưng. . .Anh sẽ biết!Con mắt đen lạnh lùng nhìn Minh Vũ trước mặt, Mạc Dĩ Trạch nhàn nhạt nói ra hai chữ: “Lái xe”. Ngay sau đó, anh liền quay đầu đóng cửa xe lại.“Rầm” Một tiếng này ám chỉ sự tức giận khó lường của anh.Một tiếng này cũng khiến Minh Vũ trố mắt trong chốc lát, đợi đến khi hắn kịp phản ứng liền vội vàng mở cửa ngồi vào ghế lái, động tác liền mạch, nhanh đến mức khiến người ta không thấy rõ.”Thiếu gia. . .”. Bởi vì thiếu gia chưa từng dùng ánh mắt lạnh lùng như vừa rồi nhìn hắn, cho nên, Minh Vũ thận trọng hỏi: “Chúng ta đem vị tiểu thư này đến đồn cảnh sát hay khách sạn?”. Không muốn nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo kia lần nữa, cho nên, Minh Vũ tận lực nhỏ giọng hỏi.Vậy mà, trả lời hắn là một mảnh yên tĩnh không tiếng động.Mạc Dĩ Trạch nhíu lông mày nhìn hai gò má ửng hồng của Âu Y Tuyết, tiếng rên rỉ yêu kiều, cả người tản ra hơi thở nóng bỏng, cuối cùng nói: “Về nhà”Biệt thự hào hoa trên núi Dương Minh.Đèn trong biệt thự sáng rỡ, trong đại sảnh, các dụng cụ gia đình cao cấp và xa xỉ được nhập khẩu từ các quốc gia đều có, bố trí hoa lệ mà không mất phần trang nhã. Đèn thủy tinh khổng lồ tản ra tia sáng chói mắt, nhưng không khí lại cực kỳ lạnh lẽo.Ngoài cửa, mười mấy người làm nữ cùng với một nam quản gia mặc quần áo ngoại quốc đứng nghiêm trang chờ chủ nhân trở về.Một chiếc Benz màu đen tiến vào trong tầm mắt của bọn họ, khi xe dừng ở trước mặt bọn họ, bọn họ mới có chút động tác.”Thiếu gia” Người đàn ông ngoại quốc đợi xe dừng lại rồi mới tiến lên, ưu nhã mở cửa xe cho anh. Phía sau quản gia, một người làm nữ cũng nhanh chóng lấy xe lăn trong nhà ra, không dám chậm trễ, đặt xe lên trước.”Ừ” Mạc Dĩ Trạch không lộ vẻ gì, gật đầu một cái.An Đức Liệt bốn mươi lăm tuổi, không có vợ con, là quản gia của anh ở Mĩ, một quản gia chân thành, phục vụ chu đáo. Lần này, hắn quyết định ở Đài Loan lâu dài, cho nên, đã gọi ông tới đây.”Giúp tôi bế cô ấy vào phòng của tôi”. Ánh mắt Mạc Dĩ Trạch nhìn về Âu Y Tuyết bên cạnh vẫn nhắm chặt hai mắt, lãnh đạm nói.Nghe vậy, lúc này, An Đức Liệt mới chú ý tới một cô giá không biết xuất hiện bên cạnh thiếu gia từ khi nào.Lấy khả năng nhìn người của ông mà nói. Gọi cô là phụ nữ dường như có chút không hợp, bởi vì, ông thấy cô gái trước mắt tuyệt đối không vượt qua hai mươi tuổi, cho nên, nên xưng là cô gái.Mặc dù trong lòng có chút kinh ngạc, nhưng từ đạo đức nghề nghiệp, An Đức Liệt cũng chỉ để nghi hoặc trong lòng, không hỏi ra. Ông nhàn nhạt lên tiếng, ngay sau đó, nghiêng người ôm Âu Y Tuyết sắc mặt không bình thường vào trong ngực mình, ngay sau đó, dưới tầm mắt lạnh lẽo của Mạc Dĩ Trạch, đi thẳng vào trong biệt thự.Cho đến khi bóng dáng của bọn họ biến mất khỏi tầm mắt, Mạc Dĩ Trạch mới chậm rãi thu hồi ánh mắt của mình, ngược lại, giữ Minh Vũ lại.”Chuyện hôm nay, không được nói cho bất luận kẻ nào biết” Đem tất cả tâm tư đè nén xuống, Mạc Dĩ Trạch âm thầm dặn dò Minh Vũ.Không phải anh không tin hắn không giữ bí mật, mà vì anh tin tưởng, cho nên, anh mới dặn dò như vậy!”Vâng”. Minh Vũ không cảm thấy kinh ngạc khi nghe câu nói này, ngược lại, giống như là thói quen, hắn gật đầu một cái: “Tôi sẽ không nói chuyện này với ông bà chủ”. Dường như ánh mắt lạnh lùng lúc nãy của Mạc Dĩ Trạch đã tạo thành ám ảnh trong lòng hắn, cho nên, Minh Vũ trả lời đặc biệt cẩn thận, còn liếc nhìn biến hóa cuả Mạc Dĩ Trạch thông qua kính chiếu hậu.”Ừ” Mạc Dĩ Trạch thoả mãn gật đầu, ngay sau đó lại giương đôi mắt lạnh lùng khiến người ta không khỏi đóng băng lên nói: “Còn nữa, giúp tôi thăm dò một chút tư liệu về cô ấy, sáng mai giao cho tôi!”. Giọng nói ép buộc, không cho cự tuyệt.”Vâng!”. Minh Vũ cung kính đáp.Gió đêm xuyên qua cửa sổ đang mở sát đất truyền đến cảm giác lạnh lẽo, rèm cửa tung bay tạo thành một đường cong xinh đẹp trong nháy mắt lại rơi xuống. Đèn thủy tinh trong suốt cùng chăn màn gối đệm khiến người ta chép miệng.Chăn len lông cừu màu đen mềm mại, một thân thể nữ tính sáng bóng mê người đang nằm trên giường. Dung nhan cô như quả đào mật, vì thuốc kích thích phát tác không được thỏa mãn mà khổ sở cau chặt, bàn tay nhỏ bé mê người không ngừng kéo chăn rồi lăn lộn, tây trang màu đen đã sớm rơi xuống đất, lộ ra thân thể trắng nõn không tỳ vết.Một màn ướt át đó đã thu hút người đàn ông anh tuấn đang ngồi trên xe lăn bên cạnh cô.Hương thơm cơ thể cô lan tỏa trong không khí, từng chuỗi tiếng rên của cô không ngừng kích thích thần kinh của anh, trêu chọc lý trí của anh. Nếu anh không tự chủ tốt, anh đã không nhẫn nại được như vậy nữa.Ánh mắt anh đã không còn vẻ lạnh buốt như trước nữa, giờ phút này chỉ còn nhu tình.Hình ảnh này như đã từng xảy ra, nhưng anh không thể nhớ nổi, rốt cuộc anh đã gặp ở nơi nào. . . Từ sau khi tiến vào phòng, lông mày anh tuấn của Mạc Dĩ Trạch vẫn chưa giãn ra, anh chuyên chú nhìn gương mặt mê người của cô, trong lòng rung động.Yên lặng hít sâu một hơi, anh khom lưng nhặt tây trang màu đen trên đất lên định trùm lên người cô. Nhưng khi đầu ngón tay của anh lơ đãng chạm qua da thịt phơi bày ra bên ngoài của cô, lại kích phát trong cơ thể cô một làn sóng xao động.”Ưm. . . Nóng quá. . .”Lúc này Âu Y Tuyết đã sớm mất đi ý thức, mà lý trí của cô cũng bị lửa nóng dục vọng ăn mòn không còn một mống. Toàn thân tựa như ở trong biển lửa, làm cô nóng đến không thở nổi, cô dùng sức mở quần áo trên người mình, ý đồ muốn tìm kiếm một ít mát mẻ.Mở cặp mắt mông lung ra, khi ánh mắt nhìn thấy người tới là Mạc Dĩ Trạch, trong nháy mắt lộ ra một cỗ bi ai, điềm đạm đáng yêu khiến tất cả đàn ông như muốn nổi điên.”Nóng. . . Nóng quá. . .”. Cô không nhìn rõ người trước mặt là ai. Nhưng từ trên thân anh, cô cảm thấy một cỗ hơi thở lạnh lẽo, cho nên, cô không chút do dự duỗi tay về phía anh tìm kiếm an ủi.Khi ánh mắt hắn nhìn thấy ánh mắt mềm mại mê ly ham muốn cầu xin của cô ấy, lòng Mạc Dĩ Trạch lộp bộp một tiếng, ngay sau đó liền cảm thấy thân thể sinh ra biến hóa khác thường.”Đáng chết!”. Chỉ một ánh mắt của cô, anh đã có phản ứng, một cỗ cảm giác thất bại lập tức tự nhiên sinh ra.Nhìn gương mặt càng thêm mê người của cô, Mạc Dĩ Trạch giơ tay vuốt mặt cô. Ngay lập tức, một loại lửa nóng liền thông truyền qua tay anh.Sao lại nóng như vậy! Cảm thấy độ nóng trên người cô truyền tới, Mạc Dĩ Trạch nhíu mày lại, vừa âm thầm mắng một câu, vừa suy nghĩ nên dùng phương pháp gì cho an toàn.Nhưng anh còn chưa kịp phản ứng, một cánh tay mảnh mai liền nhanh chóng bắt được cánh tay của anh.”Ừm. . . Thật thoải mái. . .”. Trên trán truyền tới một cảm giác lạnh lẽo khiến Âu Y Tuyết cảm thấy thư thái không ít. Nhưng nhiệt độ trên trán giảm bớt, mà sao trên người càng nóng lợi hại hơn?Vì vậy, theo bản năng, cô cầm tay Mạc Dĩ Trạch đang để trên trán mình từ từ dời xuống mặt, cần cổ. . . mà không biết động tác bản năng của cô kích thích anh!Không có nửa phần do dự, Mạc Dĩ Trạch nhanh chóng rút tay mình về. Thấy khuôn mặt cô bởi vì mất đi an ủi mà nhăn thành một đống, trong lòng anh tê dại.Không dám tưởng tượng, nếu như cứ để cô tiếp tục với động tác đang làm lúc nãy sẽ để lại hậu quả gì nữa!Anh không phải là Liễu Hạ Huệ, không có một tia dục vọng đối với tình cảnh người đẹp ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, mặc dù anh thừa nhận cảm giác của anh đối với cô không tệ, nhưng thừa dịp người gặp nguy không phải là tác phong của anh.Nhìn vẻ mặt khổ sở của cô, anh quyết định bấm điện thoại nội tuyến.”Thiếu gia có gì sai bảo ạ?”. Bên kia điện thoại là Minh Vũ đang ăn cơm.”Lập tức tới ngay”. Không giải thích cũng không nhiều lời, Mạc Dĩ Trạch lạnh lùng nói xong bốn chữ này liền cúp điện thoại.Minh Vũ quả nhiên là người tuân thủ nghiêm ngặt chức trách của mình, không tới một phút, hắn liền chạy tới phòng của Mạc Dĩ Trạch.Nhưng khi hắn mở cửa thấy thân thể phơi bày trên giường của Âu Y Tuyết, hắn lập tức cúi đầu đi tới bên người Mạc Dĩ Trạch.”Thiếu gia có gì phân phó”. Tận lực để mình không nên chú ý đến bóng dáng trên giường, Minh Vũ cung kính hỏi.Nghe thấy tiếng, Mạc Dĩ Trạch quay đầu lại. Con ngươi đen nhánh như đêm chậm rãi từ trên người Âu Y Tuyết chuyển qua trên người Minh Vũ, Mạc Dĩ Trạch lạnh lùng mở miệng: “Mang cô ấy tới phòng tắm, cho cô ấy tắm nước lạnh”. Anh hành động bất tiện nên không có cách nào đi làm những chuyện này, anh cũng không muốn gọi những người làm nữ kia, cho nên, anh chỉ có thể tìm Minh Vũ.”Chuyện này. . . “. Nghe thấy vấn đề mà anh tìm mình tới, Minh Vũ sửng sốt một chút, cuối cùng chậm rãi lên tiếng: “Vâng”. Tiếp đó liền đi tới bên giường, quay đầu mang Âu Y Tuyết vào bên trong phòng tắm.Tiếng nước chảy che lấp tiếng rên rỉ yêu kiều của Âu Y Tuyết, ánh mắt nhàn nhạt của Mạc Dĩ Trạch lại trở nên lạnh lẽo. . .Mười lăm phút sau, Minh Vũ ôm Âu Y Tuyết toàn thân ướt nhẹp đi ra khỏi phòng tắm.”Đặt cô ấy lên giường”. Mạc Dĩ Trạch không quay đầu lại nói.Mà Minh Vũ cũng thận trọng đặt Âu Y Tuyết lên giường.”Ưm. . .”. Một tiếng rên nhỏ thoát ra khỏi miệng Âu Y Tuyết.Giờ phút này, toàn thân cô đã sớm ướt đẫm, tóc đen dính vào trên mặt cô, bởi vì, tắm rửa nước lạnh mà khuôn mặt đỏ tươi lại có chút tái nhợt, cô run lẩy bẩy ôm sát hai cánh tay của mình, co lại như một con tôm.”Hiệu quả của thuốc đã hết chưa?” Mạc Dĩ Trạch nhíu mày, nhàn nhạt hỏi.Minh Vũ do dự, chần chờ trả lời: “Sợ rằng không đơn giản như vậy”Từ trong miệng hai người đàn ông kia, hắn biết, loại này là thuốc kích thích mới nhất, nếu vậy, khẳng định sẽ không vì tắm nước lạnh mà qua đi. Bọn họ nói ăn một viên, dược hiệu sẽ kéo dài mấy giờ, như vậy, cô ăn nhiều viên thì. . . cả ngày chưa hết cũng không có gì lạ.Nghe được câu trả lời của Minh Vũ, Mạc Dĩ Trạch cau mày càng sâu. Ánh mắt nhìn lại bóng dáng trên giường, môi mỏng mím chặt, hắn quan sát biến hóa của cô.Quả nhiên, chưa đến hai phút, hai tay Âu Y Tuyết buông lỏng, thân thể cũng dần dần thư giãn ra, sắc mặt cũng khôi phục lại vẻ đỏ ửng lúc trước.Mà trạng thái đó cũng làm cho suy đoán trong lòng Minh Vũ càng thêm chắc chắn.