Chương 80 – Đêm dài

Nến đỏ bừng cháy trên chân nến bằng gổ đàn hương chạm khắc tinh xảo, lụa trắng nhu thùy; gió, theo cửa sổ bay vào phòng, nhẹ nhàng phiêu đãng; trầm hương thản hương, tràn ngập không gian.

Gió nhẹ thổi, ánh nến lay động, lại bị một bàn tay lấp trụ thanh phong, khôi phục như cũ.

Thanh âm lật sách thanh thúy vang lên giữa không gian tĩnh mịch, một lúc, lại lâm vào yên lặng, đôi mắt màu tím liếc mắt nhìn về phía thân ảnh đang quật cường quay lưng về phía mình, lắc đầu, đem tầm mắt di dời lại trên trang sách.

Rốt cục chịu không nổi không khí nặng nề này, đem sách trong tay buông xuống, hắn dời bước hướng tới bên giường.

“Y Y……” Thấp giọng kêu gọi, hắn cúi người, thấy nàng hai mắt nhắm chặt, mi run nhè nhẹ, này hiển nhiên là đang giả vờ ngủ, sợi tóc hỗn độn loa xòa trên gò má trắng mịn.

Ngón tay nhẹ nhàng vuốt lại nhựng lọn tóc rối ren trước mặt nàng, lấy hai ngón tay nắm lấy cánh mũi của nàng, trong lòng đếm ngược.

“Ngươi không ngủ được cũng để cho ta ngủ chứ?” Nàng rốt cục chịu không được, đẩy tay hắn ra, ngồi dậy, lại nhìn thấy thần sắc lo lắng của hắn, đôi mắt có chút bối rối, mê mang.

“Nàng giận ta?” Hắn tới gần nàng, ánh mắt chăm chú nhìn nàng, trong mắt hắn chỉ có hình ảnh của nàng, cho rằng, chỉ cần nhìn như vậy, có thể thấu hiểu được tất cả tâm ý của nàng.

Sinh khí? Y Y cười khẽ một tiếng, khóe miệng miễn cưỡng giơ lên, liếc mắt nhìn hắn một cái.

“Ta vì sao phải tức giận, ngươi không ở đây, ta càng tự do thoải mái, nói không chừng thật có thể trèo tường ra ngoài nữa.” Ngữ khí có chút hưng phấn, lại mang theo chua sót.

Hắn trầm mặt, một tay khẽ nhéo lấy gò má phúng phính trắng mịn của nàng, đôi mắt màu tím lóe lên hơi thở nguy hiểm, ống tay áo màu trắng mềm nhẹ như lông tơ, nhẹ nhàng mà bay xuống trước ngực của nàng.

“Ít nhất trong nửa tháng tới, nàng không thể rời khỏi Long Quân điện.” Cho nên, nửa tháng sau, sẽ giao cho Mộc Hiệp đến xem quản, cam đoan cho nàng suốt ngày học thuật pháp, cả ngày bận rộn, đầu óc choáng váng càng tốt, nghĩ đến đây, hắn tà ác mỉm cười.

Mắt hạnh trợn tròn, nàng nghiến răng nghiến lợi:”Cho nên, ngươi cấm cung ta, là vì không cho ta ra ngoài?” Giỏi cho một cái Phù Vân Khâu Trạch, thật là đáng ghét mà!

Nàng phát hiện, chính mình trong lúc đó, đã không thấu hiểu được tâm ý trong lời nói của hắn, rốt cuộc, là nàng ngày càng trì nộn, hay là hắn biến thông minh đây?

Thản nhiên ngồi xuống giường, đôi mắt màu tím phát ra tinh quang lóng lánh, khuôn mặt ôn nhuận giờ phút này tuấn mỹ dị thường, hắn ngâm cười, dùng chóp mũi khẽ chạm vào má của nàng, chỉ cần mỗi lần hắn làm như thế, sẽ làm cho nàng nguôi giận.

“Nửa tháng sau, ta vẫn có thể ra ngoài.” Nàng nhe răng, nhếch miệng nói, cũng không bởi vì hành vi phóng đệm của hắn mà trúng chiêu.

“Tùy ngươi.”

“Đi, đi ra ngoài, không cho ngươi đến gần ta.” Mắt nàng tròn to, tức giận trừng lớn nhìn hắn, so với trăng rằm mười lăm trên ngọn cây ngoài sân còn muốn tròn hơn.

“Không đi.” Hắn nhe răng cười, hơi thở mềm mại lướt qua khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.

“……” Cố gắng trừng mắt mắt, nàng nhất thời không biết mình nên nói những gì, gương mặt bị hơi thở của hắn phả vào biến thành có chút ngứa, thân mình bất giác cứng đờ, tay co rụt lại, đột nhiên đụng tới một vật để dưới gối nằm.

A, đúng rồi, còn có cái này.