Chương 80: Mãi mãi đẹp nhất

Con đường nhỏ thật đúng là rất khó đi, mặt đường gồ ghề lồi lõm không chỗ nào bằng phẳng, Mạc Tiểu Hàn lại mang giày cao gót nên đi bộ thật sự vô cùng cực khổ.

“Những kẻ có tiền sao cũng hẹp hòi như vậy chứ! Dầu gì thì cũng nên làm đường cho bằng phẳng một chút, đi lại cũng dễ dàng hơn. . . . . .” Mạc Tiểu Hàn vừa nói thầm vừa quẹo qua rừng cây nhỏ.

Đột nhiên, một cánh tay mạnh mẽ từ phía sau đột ngột kéo cô lại. Mạc Tiểu Hàn còn tưởng rằng đó là Sở Thiên Ngạo: “Không phải anh muốn tôi cút đi sao!” Vừa mới dứt lời, một bàn tay to bịt miệng của cô lại.

Không đúng! Không phải Sở Thiên Ngạo, trên người Sở Thiên Ngạo có mùi nước hoa nhàn nhạt. Còn người đàn ông sau lưng này thì chỉ có một cơ thể đầy mùi mồ hôi rất khó ngửi. Rốt cuộc là ai!

Mạc Tiểu Hàn sợ tới mức hét rầm lên, miệng bịt quá chặt, tiếng thét của cô bị tắc nghẽn ở cổ họng, biến thành những tiếng nấc nghẹn nặng nề “Ưmh. . . . . . Ưmh”.

“Câm miệng, kêu một tiếng nữa tao sẽ rạch nát mặt của mày!” Một vật nhọn bằng sắt lạnh như đá kề vào cổ của cô, Mạc Tiểu Hàn không cần đoán cũng biết, đó là một con dao găm sắc bén.

Cô biết điều nên im lặng, Mạc Tiểu Hàn nhớ lại trong khóa học võ phòng thân hồi còn đại học, khi gặp phải bọn cướp thì không nên chọc giận hắn, mà phải đấu trí. Nơi này là một rừng cây, đối phương hình như không chỉ có một mình, cô có kêu đến rách cổ họng cũng vô dụng.

Bọn cướp dường như thấy Mạc Tiểu Hàn có vẻ phối hợp nên rất hài lòng. Chúng thu dao găm về, nhưng ngay sau đó lại là một dây thừng bằng đay thô buộc chặt vào cổ tay Mạc Tiểu Hàn, còn miệng cũng bị băng dán rất chặt .

Đầu óc Mạc Tiểu Hàn lưu chuyển rất nhanh, dầu gì cô cũng chỉ là một tình nhân, không quyền không thế, bọn họ bắt cóc cô làm gì? Chẳng lẽ chúng muốn uy hiếp Sở Thiên Ngạo?

Mạc Tiểu Hàn cười khổ lắc đầu một cái, không thể nào, Mạc Tiểu Hàn cô còn chưa có mặt mũi lớn đến như vậy, bắt cô để uy hiếp Sở Thiên Ngạo, Sở Thiên Ngạo làm sao có thể coi chuyện này là quan trọng?

Mạc Tiểu Hàn bị nhét vào một chiếc xe màu đen, bên rừng cây này có hai con đường, một đường đi thông tới con đường chính. Một con đường khác rộng hơn một chút, từ biệt thự thông ra phía sau núi Thanh Phong.

Mạc Tiểu Hàn bị ném ở cốp xe, nên hoàn toàn không nhìn thấy tình hình bên ngoài. Cô cố gắng vểnh tai, hy vọng có thể nghe thấy tiếng người và tiếng xe trên đường.

Đáng tiếc bên tai hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có tiếng động cơ xe đang chạy, trái tim Mạc Tiểu Hàn trầm xuống, nhìn hướng chiếc xe này có vẻ muốn đem cô tới núi Thanh Phong đi. Núi Thanh Phong vô cùng vắng vẻ, đám người kia không phải chỉ bắt cóc một cách đơn giản như vậy!

Nước mắt lập tức chảy ra. Bé con, bé con của cô còn chưa kịp mở mắt chào đời nhìn thế giới này, giờ đã phải cùng mẹ rời khỏi thế giới này mà không rõ lý do sao?

Trái tim Mạc Tiểu Hàn nhói đau, đau đến tê dại.

Thân Hạo Khiêm chạy như bay trên con đường nhỏ, nhưng do bị rớt lại ở phía sau quá xa, mắt thấy Mạc Tiểu Hàn quẹo ở khúc quanh, biến mất phía sau rừng cây. Đằng sau rừng cây có một con đường nhỏ đi thông ra đường chính phía ngoài, Mạc Tiểu Hàn có lẽ đã đón taxi đi rồi.

Thân Hạo Khiêm chạy nhanh hơn. Tiếng gió thổi vù vù bên tai, không biết vì sao, hắn đột nhiên có một dự cảm xấu. Mặc dù nơi này trị an không tệ, nhưng cô dù sao cũng là một cô gái, một mình đi đường ban đêm thường sẽ không an toàn.

Vượt qua rừng cây là có thể thấy đường chính phía ngoài, Thân Hạo Khiêm mở miệng muốn gọi tên Mạc Tiểu Hàn, nhưng tiếng kêu chỉ đọng lại trên bờ môi: bên cạnh trống rỗng, trước sau không thấy bóng dáng Mạc Tiểu Hàn!

Tiểu Hàn! Tiểu Hàn! Vầng trán Thân Hạo Khiêm bắt đầu nhanh chóng đổ mồ hôi, Tiểu Hàn đi đâu! Tại sao không thấy bóng dáng của cô!

Tiếng kêu của hắn vang vọng trong không khí, có vẻ vắng lạnh mơ hồ.

Thân Hạo Khiêm cố gắng nhìn xung quanh, hi vọng đây chỉ là trò Mạc Tiểu Hàn đùa giỡn với hắn. Cô đang núp ở phía sau cái cây kia, chỉ chốc lát nữa, cô sẽ phát ra tiếng cười trong trẻo rồi nhảy ra, “Học trưởng Hạo! Em ở chỗ này đây!” Giống như ba năm trước đây vậy.

Nhưng, hy vọng của Thân Hạo Khiêm đã tan vỡ. Cổ họng của hắn cũng đã muốn rách, mà bóng dáng Mạc Tiểu Hàn vẫn không xuất hiện!

Đột nhiên, ánh mắt của hắn chặm vào một vật! Dưới ánh đèn đường, trên con đường đi thông vào núi Thanh Phong, nằm lẳng lặng trên đất là một đóa hoa Diên Vĩ màu xanh dương.

Thân Hạo Khiêm ngồi chồm hổm xuống, nhặt đóa hoa này lên. Trên đất có những dấu chân hỗn loạn, là giày cao gót, còn có dấu giày của đàn ông.

Không bình thường! Tiểu Hàn nhất định xảy ra chuyện ngoài ý muốn!

Thân Hạo Khiêm xoay người điên cuồng hướng nhà để xe chạy đi. . . . . .

Trong núi Thanh Phong, bọn bắt cóc bóc miếng băng dán trên miệng Mạc Tiểu Hàn ra, cười rất dữ tợn: “Con quỷ nhỏ, nói lời trăn trối cuối cùng đi! Nếu không đến lúc muốn nói cũng không được!”

Mạc Tiểu Hàn cố giấu cơn sợ hãi, cố gắng khiến cho giọng nói của mình bình tĩnh một chút: “Ai đứng sau giựt dây các người?”

Bọn bắt cóc cười gằn một tiếng: “Ai chỉ điểm không cần biết, mày chỉ cần biết hôm nay là ngày chết của mày là được!”

Một tên bắt cóc có dáng người gầy đắm đuối nhìn chằm chằm Mạc Tiểu Hàn, đưa tay sờ soạng vào ngực cô một cái, rồi dâm đãng nhìn đồng bọn nói: “Nhị ca, đừng xem thường con nhỏ này gầy gò, trên người có đầy đủ đồ dung đấy! Em nghĩ, cứ như vậy giết nó thật là đáng tiếc, nếu không chúng ta. . . . . . Hắc hắc. . . . . .”

Mạc Tiểu Hàn chỉ cảm thấy cả người nổi hết da gà. Nếu quả thật bị hai bọn chúng chà đạp, cô thật đúng là không bằng đi tìm chết! Tên Nhị ca lắc đầu một cái: “Đêm dài lắm mộng, khách hàng nói, nhất định phải làm phải sạch sẽ gọn gàng, không được để lại dấu vết gì!”

Tên bắt cóc gầy có chút tiếc nuối lắc đầu một cái: “Một đứa con gái tươi mơn mởn như vậy mà cứ như thế chết đi, thật là lãng phí nha!”

Mạc Tiểu Hàn càng nghe càng kinh hãi. Không được, cô không thể chết mơ hồ như vậy được, cô muốn trì hoãn thời gian, nói không chừng còn có thể có cơ hội chuyển biến.

“Đại ca! Thấy đồ trang sức tôi đeo trên người chứ? Bộ trang sức này có giá trị rất lớn, chỉ nói đến chiếc nhẫn trên tay tôi, cũng trị giá mấy chục triệu. Những thứ này tặng cho hai người, có được không?”

Hai tên bắt cóc cười ha hả: “Mày mà chết, thì những thứ này tự nhiên đều là của chúng tao.”

Trong lòng Mạc Tiểu Hàn run lên, bọn bắt cóc này bất luận như thế nào cũng sẽ không bỏ qua cho cô. Thật không biết là người nào, sao lại ác độc như thế, quyết tâm muốn tánh mạng của cô.

“Bé con, mẹ thực xin lỗi con, mẹ không thể bảo vệ tốt cho con. Nếu như có kiếp sau, hi vọng con vẫn có thể làm con của mẹ, mẹ nhất định sẽ bảo vệ con thật tốt, không để cho bất luận kẻ nào tổn thương con.” Mạc Tiểu Hàn nói thầm với đứa con trong bụng.

Hình như có tiếng xe hơi từ xa đến gần, tên bắt cóc gầy quan sát bốn phía, sau đó nhìn tên kia nói: “Nhị ca, chúng ta động thủ đi! Hình như có xe đi tới!”

Tên nhị ca lại nghĩ không phải nên lắc đầu: “Đêm hôm khuya khoắt, ai mà rảnh rỗi như thế! Nói lời trăn trối đi. Nếu không mày lên đường bọn tao cũng không an lòng, sợ mày sẽ biến thành quỷ tới quấy phá chúng tao.”

Mạc Tiểu Hàn cũng thận trọng lắng nghe tiếng xe, trong lòng có một chủ ý. Cô làm bộ ra vẻ rất sợ hãi và đáng thương nhìn hai tên bắt cóc nói: “Đại ca, xem ra hôm nay tôi không thể không chết rồi. Chết thì chết đi, dù sao ai rồi cũng đến lúc phải chết. Nhưng hy vọng rằng sau khi tôi chết các người làm ơn đem thi thể của tôi chôn cất cho tử tế.”

Tên Nhị ca ngông cuồng cười một tiếng: “Mày không có tư cách nói điều kiện với chúng tao!”

Mạc Tiểu Hàn cố gắng nặn ra một nụ cười: “Tôi có một số tài sản lớn gửi trong tủ bảo hiểm ở ngân hàng. Anh tới đây, tôi nói cho anh biết mật mã. Số tiền kia, coi như là chi phí chôn cất của tôi vậy.”

Tên bắt cóc gầy có chút đố kỵ nhìn tên nhị ca. tên Nhị ca vừa nghe có tài sản, hai mắt nhất thời tỏa sáng lấp lánh. Vội vàng bước nhanh tới cạnh Mạc Tiểu Hàn, rồi nhìn sang tên gầy, sau đó thúc giục Mạc Tiểu Hàn: “Mày nói đi!”

Mạc Tiểu Hàn nhỏ giọng nói: “Đại ca, tôi thấy anh có vẻ hiền lành nên chỉ muốn nói cho một mình anh biết. Anh ghé tai tới sát đây.”

Tên Nhị ca mừng vui hớn hở kề lỗ tai sát vào miệng Mạc Tiểu Hàn.

Ánh mắt Mạc Tiểu Hàn lóe ra ánh sang tức giận, “Bé con, mẹ báo thù cho con đây!” Rồi há mồm ra, dùng hết hơi sức toàn thân, liều mạng hung hăng cắn vào lỗ tai tên Nhị Ca!

“A! . . . . . .” Tên Nhị ca phát ra một tiếng gào thét kinh thiên động địa, một dòng máu chảy dọc xuống cổ, nhưng Mạc Tiểu Hàn vẫn cắn chặt lỗ tai của hắn không buông ra, Tên Nhị ca lại không dám động đậy, chỉ sợ lỗ tai bị cắn đứt.

“Mau! Làm thịt nó đi!” Tên Nhị ca nhìn tên gầyhạ lệnh.

Tên gầy giơ dao găm lên hướng về phía Mạc Tiểu Hàn đâm tới. Ánh sang sắc lạnh chợt lóe, Mạc Tiểu Hàn nhắm mắt lại cam chịu số phận.

“Đùng!” Một tiếng súng vang lên, tên gầy nặng nề ngã xuống mặt đất. Tên Nhị ca còn chưa kịp phản ứng, thêm một tiếng súng nữa vang lên, cơ thể của hắn cũng văng mạnh về phía trước, rồi rớt uỵch xuống mặt đất.

Mạc Tiểu Hàn đột ngột mở mắt, đôi mắt ngập nước trong suốt, không thể tin nổi khi thấy cách đó không xa một người đàn ông vội vàng chạy tới. Là Thân Hạo Khiêm, học trưởng Hạo của cô!

Những dây thần kinh căng như dây đàn rốt cuộc được buông lỏng, hai chân Mạc Tiểu Hàn trở nên mềm nhũn, té xỉu xuống, nhưng lại được người đàn ông đang cố sức chạy tới vững vàng nâng đỡ, sau đó ôm thật chặt vào trong ngực.

Mở mắt lần nữa thì Mạc Tiểu Hàn phát hiện mình đã nằm trong một căn phòng xa lạ.

Trong phòng tản ra một mùi thơm thoang thoảng, không khí mát mẻ rất dễ chịu. Cách giường khoảng mười mét ngay phía trước, có một bàn làm việc, Thân Hạo Khiêm ngồi quay lưng về phía cô và đang xử lý công việc bằng máy vi tính.

Mạc Tiểu Hàn muốn nói chuyện, nhưng khi hé miệng, lại chỉ phát ra một chuỗi những tiếng khàn khàn : “Ưmh. . . . . .”

Nhưng tiếng nói yếu ớt của cô vẫn kinh động đến Thân Hạo Khiêm, hắn đứng lên đi tới gần giường Mạc Tiểu Hàn nằm. Chiếc áo sơ mi sạch sẽ, tùy ý hở ra hai nút áo không cài, áo khoác màu cà phê nhạt, phong thái nhẹ nhàng, đôi mắt màu nâu lóe ra một tia vui mừng, bờ môi trắng nhạt hàm chứa nụ cười: “Tiểu Hàn, em tỉnh rồi.”

Nước mắt Mạc Tiểu Hàn đột nhiên nhanh chóng chảy ra.

Gần như đồng thời, Thân Hạo Khiêm đưa hai cánh tay ra, cô lao vào lồng ngực Thân Hạo Khiêm.

Tủi thân, sợ hãi, còn có sự áy náy và tự trách đối với đứa con trong bụng khiến nước mắt cô mãnh liệt tuôn chảy không thể dừng lại được.

Hợp đồng là gì, Sở Thiên Ngạo là ai, tình nhân là gì, đều chết hết đi! Giờ phút này, cô chỉ khao khát một vòng tay ôm cô vào trong ngực, để cho cô mặc sức rơi lệ, để cho những tủi thân và sợ hãi biến mất hết.

Lồng ngực của Học trưởng Hạo, ấm áp như thế, giống như đúc trong tưởng tượng của cô.

Mạc Tiểu Hàn vùi mặt vào bờ vai Thân Hạo Khiêm, khóc đến kinh thiên động địa, khóc đến tê tâm liệt phế. Thân Hạo Khiêm nhẹ nhàng vỗ lưng của cô: “Được rồi, không sợ nữa, không sợ, có học trưởng Hạo ở đây, cái gì cũng không sợ. . . . . .”

Bị Thân Hạo Khiêm nhẹ giọng dỗ giống như dỗ một đứa trẻ, sợ hãi và tủi thân của Mạc Tiểu Hàn cuối cùng cũng từ từ biến mất, tiếng khóc kinh thiên động địa từ từ nhỏ dần đi, cuối cùng chỉ còn những tiếng nức nở.

“Học trưởng Hạo, bộ dáng của em bây giờ có phải rất nhếch nhác hay không?” Mạc Tiểu Hàn vùi đầu vào hõm vai Thân Hạo Khiêm, vì mới vừa rồi mình không để ý đến hình tượng mà khóc lớn nên ân hận.

“Không. Tiểu Hàn của anh mãi mãi là đẹp nhất . . . . . .” Giọng nói của Thân Hạo Khiêm vang lên bên tai cô, nhẹ nhàng, trầm ấm, mang theo sức mạnh an ủi lòng người?