Chương 81

Khoảng gần sáu giờ chiều, ánh hoàng hôn màu vàng nhạt chiếu qua lớp kính. Hai người đàn ông ngồi ở hai đầu chiếc bàn dài, dưới ngọn đèn pha lê, thong thả dùng bữa.

“Anh có dự định gì?” Tạ Hàm hỏi.

Bạc Cận Ngôn nhướng mắt nhìn hắn. “Nước Nga thế nào?”

Tạ Hàm ngẫm nghĩ, gật đầu. “Tôi thích. Đó là thiên đường của vũ khí và ma túy, chúng ta cùng đi.”

Hai người đàn ông mỉm cười, nâng ly rượu vang.

“To Russia.”

“To Russia.”

Sau khi ăn xóng món đầu cá hồi hun khói, người hầu dọn món chính lên bàn. Tạ Hàm trải khăn ăn, ngẩng đầu liếc nhìn Bạc Cận Ngôn.

Trước mặt Bạc Cận Ngôn là đĩa bít tết nửa sống nửa chín, miếng thịt mềm đỏ tươi, lờ mờ còn nhìn thấy tia máu. Nơi khóe mắt Bạc Cận Ngôn vụt qua một tia chế giễu. Anh thong thả trải khăn ăn của mình, cầm dao dĩa, tao nhã cắt bít tết. Sau đó, anh dùng dĩa xiên một miếng, bình thản bỏ vào miệng.

Ý cười trong mắt Tạ Hàm càng sâu.

Hai người nhanh chóng ăn xong món bít tết. Tiếp theo, sa lát và đồ ngọt được đưa lên. Tạ Hàm đứng dậy, chỉnh lại áo sơ mi, đi đến bên Bạc Cận Ngôn. “Tôi không ăn mấy thứ này, cho phép tôi rời khỏi đây để chuẩn bị một số thứ. Tối nay, tôi muốn đưa anh đi tham quan trang trại. Lát nữa sẽ có người dẫn anh về phòng.”

Bạc Cận Ngôn đang bỏ một miếng bánh ga tô vào miệng, không ngẩng đầu, nói: “Ok.”

Tạ Hàm quay người, vừa định bước đi thì đột nhiên có cảm giác một lực lớn ập vào người hắn. Hắn giật mình, giơ tay lên đỡ nhưng chậm một bước. Bạc Cận Ngôn đã đứng dậy, một tay túm cổ áo hắn, bàn tay còn lại cầm cái dĩa, kề vào cổ họng hắn.

Bốn mắt nhìn nhau, nơi đáy mắt Bạc Cận Ngôn không có chút ý cười, chỉ có sự lạnh lùng và miệt thị.

Vài giây sau…

“Anh đừng tiếp tục chơi trò thử thách ấu trĩ với tôi.” Bạc Cận Ngôn buông Tạ Hàm, ngồi xuống ghế. “Sự nhẫn nại của tôi có hạn.”

Cổ Tạ Hàm bị đầu cái dĩa nhọn chọc vào, hơi đau nhưng hắn không hề tức giận, ngược lại hắn mỉm cười. “Ok, ok, tôi không phải muốn thử thách anh, tôi chỉ muốn ngắm bộ dạng của anh khi ăn thịt đỏ.”

Bạc Cận Ngôn không đếm xỉa đến hắn.

Tạ Hàm phất tay, mấy chấm đỏ trên người Bạc Cận Ngôn biến mất. Đây là điểm ngắm của tay súng bắn tỉa bên ngoài cửa sổ. Vừa rồi khi anh và Tạ Hàm đối đầu, người của hắn đã nhằm thẳng vào anh.

Trong trung tâm chỉ huy hành động. Mặc dù đã tối muộn nhưng không một ai có chút lơ là. Tất cả các chuyên gia IT vẫn ngồi trước máy tính, điều tra viên FBI và một sĩ quan quân đội đang đứng trước tấm bản đồ, tỉ mỉ bố trí binh lực và kế hoạch tấn công.

Do vết thương vẫn chưa lành hẳn nên bác sĩ yêu cầu Phó Tử Ngộ về phòng nghỉ ngơi. Giản Dao không chịu rời đi, cô tựa vào ghế, gà gật. Đột nhiên giật mình mở mắt, cô lại nhìn chằm chằm vào màn hình. Trước ống kính camera vẫn là căn phòng xa lạ, trần nhà tối mờ mờ.

Đó là phòng ngủ của Bạc Cận Ngôn ở trong trang trại. Anh vẫn chưa ngủ, thỉnh thoảng ngồi dậy, uống hớp nước, hơi thở trầm ổn, đều đặn.

Sau bữa tối, anh và Tạ Hàm đi dạo một vòng quanh trang trại, thưởng thức một số “chiến lợi phẩm” kinh khủng của Tạ Hàm, trong đó có hơn mười nạn nhân còn sống, bị hắn nhốt dưới tầng hầm. Lận Y Dương cũng ở trong số đó. Nhìn thấy Bạc Cận Ngôn, anh ta tỏ ra vô cùng bất ngờ và căng thẳng nhưng không dám lên tiếng.