Chương 81: Em thương hắn sao?

Chiếc xe kiểu dáng thể thao giá trị liên thành phóng như bão táp trên con đường vắng vẻ. Sở Thiên Ngạo một tay đặt trên tay lái, một tay gác vào cửa xe đang mở, những luồng gió thổi mái tóc ngắn đen nhánh bay bay.

Vẻ đẹp trai hoàn mỹ trên gương mặt góc cạnh, đôi môi mỏng khêu gợi khẽ mím lại.

Người phụ nữ tên Mạc Tiểu Hàn kia cứ thế đi về, hắn muốn mặc sức cùng những người phụ nữ chủ động dính sát kia mà phát tiết cho thỏa thích một lần. Nhưng đã đổi tới hai người phụ nữ, mà cảm giác cũng không thỏa mãn.

Trong lòng hắn loáng thoáng cảm giác không thoải mái, giống như có cái gì chặn lại ở tim, ngay cả hít thở cũng không dễ chịu.

Thôi, vẫn là về nhà thôi, cùng những phụ nữ này lên giường, dường như còn không đã ghiền bằng cãi nhau với Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn không thương hắn cũng không sao, hắn sẽ nghĩ biện pháp khiến cô yêu hắn! Một ngày nào đó, hắn sẽ hoàn toàn có được Mạc Tiểu Hàn! Cái hắn muốn, không chỉ là người của cô. Cái hắn càng muốn hơn chính là trái tim của cô.

Ánh mắt thâm thúy vừa liếc về hộp giấy lớn được gói rất đẹp mắt đang đặt ở một bên thì khóe môi Sở Thiên Ngạo từ từ cong lên.

Hai ngày trước Mạc Tiểu Hàn nói muốn đi mua cho bé con trong bụng mấy bộ quần áo, nhưng vẫn không có thời gian. Vừa rồi hắn mới đi cửa hàng bán đồ em bé tốt nhất thành phố C, mua mấy bộ quần áo xinh đẹp nhất.

Nghĩ đến vẻ mặt vui vẻ của Mạc Tiểu Hàn khi thấy những bộ quần áo này, nụ cười ở khóe môi Sở Thiên Ngạo càng sâu hơn.

Điện thoại trên xe vang lên.

“Ngài Sở, cô Sulia gọi điện hỏi thăm mấy lần, cô nói tôi phải báo cáo lại cho ngài biết, cô ấy rất nhớ ngài. Trước kia do cô không hiểu chuyện, bây giờ cô ấy biết sai rồi, cầu xin ngài Sở cho cô ấy một cơ hội.” Phụ tá của Sở Thiên Ngạo bẩm báo mạch lạc rõ ràng với hắn. Dừng một chút, giọng nói của anh ta có chút né tránh: “Cô Sulia còn nói, cô ấy mới vừa làm thẩm mỹ, hiện tại bộ ngực của cô là cỡ D. Cô ấy nói ngài nhất định sẽ thích.”

Khóe miệng Sở Thiên Ngạo khẽ khơi lên một nụ cười châm chọc.

Cỡ D mà thôi? Hơn nữa lại là nhân tạo sao? Hắn thật đúng là không có hứng thú gì.

Giờ phút này, hắn chỉ muốn nhanh chạy trở về ăn cháo trắng dưa muối của hắn, Mạc Tiểu Hàn, hắn thừa nhận hắn đã nghiện cô mất rồi.

“Nói cô ta cút!” Sở Thiên Ngạo lạnh lùng thốt ra một câu, sau đó liền cúp điện thoại, bấm một mã số của người khác.

“Vú Trương, Cô Mạc đã ngủ chưa?”

“Cô Mạc? Cô Mạc chưa về đến nhà nha! Không phải cô ấy cùng ngài tham gia bữa tiệc sao?”

Trái tim như bị một đập rất mạnh, bàn tay thon dài chợt run lên, một tiếng động chói tai vang lên, chiếc xe thể thao cực kỳ xa hoa đụng phải hòm thư ven đường khiến hòm thư bay lên giữa không trung, rồi khó khăn lắm mới dừng lại sát bức tường trước mặt.

Cúp điện thoại trực tiếp bấm điện thoại của Mạc Tiểu Hàn.

Sở Thiên Ngạo chau mày, cắn răng, mau nghe điện thoại, Mạc Tiểu Hàn!

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện ngoài vùng phủ sóng….” Một giọng nữ máy móc vang lên nhắc nhở Sở Thiên Ngạo, lần này, Mạc Tiểu Hàn, thật sự là biến mất!

Sở Thiên Ngạo đấm mạnh vào tay lái! Mạc Tiểu Hàn! Rốt cuộc cô chạy đi đâu! Đã không điện thoại về còn cố tình tắt máy!

Đá văng cửa xe ra, Sở Thiên Ngạo vừa bước xuống vừa bấm điện thoại của Dư Phong.

“Mạc Tiểu Hàn mất tích, lập tức tập hợp mọi người trong thành phố C tìm kiếm cho tôi! Tìm cô ta cho bằng được! Nếu không tìm được, cậu cũng không cần sống!”

Trong căn phòng mát mẻ dễ chịu, Mạc Tiểu Hàn sau khi gào khóc một hồi, rốt cuộc cũng bình tĩnh lại.

Có chút khó xử vì nhìn thấy áo khoác của Thân Hạo Khiêm bị nước mắt và nước mũi của cô dính bết nhàu nhĩ, Mạc Tiểu Hàn hít hít mũi: “Học trưởng Hạo, em muốn trở về, làm phiền anh đưa em ra ngoài.”

“Không.” Ánh mắt màu hổ phách của Thân Hạo Khiêm nhìn thẳng vào mắt Mạc Tiểu Hàn, giọng nói rất mềm mỏng nhưng cũng rất kiên định.

Trong lòng Mạc Tiểu Hàn đau đớn một hồi.

Ngước mắt lên, cô nhìn Thân Hạo Khiêm, khó khăn nói: “Học trưởng Hạo, em phải trở về.”

“Tiểu Hàn, em yêu Sở Thiên Ngạo sao? Em thương hắn sao?” Trong mắt Thân Hạo Khiêm thoáng hiện sự đau đớn như bị tổn thương, hắn nhìn chằm chằm Mạc Tiểu Hàn, giọng nói cố chấp mà nghiêm túc.

Tim, trong nháy mắt rung động mãnh liệt .

Học trưởng Hạo, em trả lời anh như thế nào đây? Nếu như em nói không yêu, thì sẽ như thế nào? Nếu nói không yêu, thì anh có thể buông tha Lương Noãn Noãn sao? Nếu như nói không yêu, em có thể thoát khỏi Sở Thiên Ngạo mà quay về với anh sao?

Không thể nào, chúng ta đã bỏ lỡ nhau. Bây giờ Mạc Tiểu Hàn, đã không còn là cô gái ngây thơ trong sáng như ba năm trước đây nữa rồi. Hiện tại, cô chỉ là một tình nhân bẩn thỉu.

Mạc Tiểu Hàn cắn môi, mạnh mẽ ép nội tâm gợn sóng vào nơi sâu nhất.

“Đúng vậy. Yêu.” Giọng nói của cô rất bình thản, thế nhưng sương mù lại tràn ngập trong đôi mắt, lại có chút không che giấu được đau đớn.

Thân Hạo Khiêm mở to hai mắt, hai tay nhẹ nhàng đưa ra như mộng ảo, đặt lên đôi mắt Mạc Tiểu Hàn, giọng nói dịu dàng, trầm ấm như những tiếng nỉ non: “Tiểu Hàn, em nói dối. Nếu thật sự là yêu, đôi mắt của em, tại sao lại đau đớn như vậy?”

Trong lòng Mạc Tiểu Hàn, đau dữ dội.

Tại sao, hắn luôn có thể chỉ liếc một cái đã nhìn thấu góc bí ẩn nhất trong đáy lòng cô? Cô đã nói yêu Sở Thiên Ngạo rồi, tại sao hắn còn không chịu để cô đi, tại sao lại cố chấp như vậy?

Đừng…tốt với cô. . . . . . Đừng đối xử tốt với cô nữa. . . . . .

Lỗ mũi chua xót không dứt, Mạc Tiểu Hàn đẩy Thân Hạo Khiêm ra, cách hắn xa một chút, nói vẻ khẩn cầu: “Học trưởng Hạo, anh để cho em đi đi. Em thật sự không thể ngốc thêm một lần nữa đâu.”

Thân Hạo Khiêm nói với cô còn có vẻ thành khẩn cầu xin hơn: “Tiểu Hàn, cho anh thời gian một ngày được không? Ở bên anh một ngày, anh chỉ muốn em ở bên anh một ngày thôi.”

Mạc Tiểu Hàn không cự tuyệt được khi thấy Thân Hạo Khiêm cầu xin như vậy. Không cự tuyệt được sự dịu dàng ấm áp trong đôi mắt cầu xin tha thiết này.

Đôi mắt khép hờ lại, bên môi cô treo một nụ cười thê lương: “Em đồng ý với anh.”

Em đồng ý với anh, bởi vì đây là ngày cuối cùng của chúng ta.

Em đồng ý với anh, bởi vì từ nay về sau, em sẽ không gặp mặt anh nữa.

Em đồng ý với anh, bởi vì, từ nay về sau, em muốn xóa sạch hình bóng của anh trong trí nhớ của em.

Thân Hạo Khiêm, em đồng ý với anh.

Không buồn lo lắng Sở Thiên Ngạo trở về không tìm được cô thì nổi điên như thế nào, Mạc Tiểu Hàn chỉ muốn mãi nắm lấy những ngón tay ấm áp này. Ngón tay của Học trưởng Hạo, trắng nõn, thon dài, sạch sẽ và ấm áp.

Thấy Mạc Tiểu Hàn rốt cuộc đồng ý ở lại, trong ánh mắt dịu dàng của Thân Hạo Khiêm tràn đầy vui vẻ.

“Đói bụng không?” Cưng chiều giúp cô sửa lại mái tóc, “Anh nấu cháo cho em ăn có được không?”

Cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, Mạc Tiểu Hàn lắc đầu, giọng nói nhàn nhạt: “Không cần. Em không đói bụng.”

Nghe thấy giọng nói nhàn nhạt của Mạc Tiểu Hàn, bàn tay đang vuốt tóc cô của Thân Hạo Khiêm run lên, có chút khó chịu hỏi: “Anh ép em ở lại như vậy, em có chán ghét anh không?

Mạc Tiểu Hàn cắn môi, nhìn Thân Hạo Khiêm mỉm cười lắc đầu một cái, nước mắt chua xót lại tuôn ra.

Sao cô có thể ghét hắn được đây? Cô vẫn luôn luôn nhớ học trưởng Hạo, cô làm sao có thể ghét hắn được? Cô nguyện ý vì hắn làm bất cứ chuyện gì, sao lại ghét hắn được?

Cô chỉ . . . . . Sợ hắn ghét cô thôi. Cô không muốn hắn tốt với cô như thế, cô đã sớm không phải là cô công chúa nhỏ nhân phẩm học vấn đều ưu tú của ba năm trước nữa, cuộc đời của cô, sớm đã bị hủy hoàn toàn rồi.

“Tiểu Hàn. . . . . .” Thân Hạo Khiêm đột nhiên nhỏ giọng thở dài, cúi người, nhẹ nhàng ôm lấy bả vai của cô, chỉ là nhẹ ôm như vậy, không có bất kỳ ý đồ chiếm đoạt.

Toàn thân Mạc Tiểu Hàn trở nên căng thẳng, cứng ngắc bất động. trong hơi thở, trên người hắn thoang thoảng mùi Bạc Hà dịu mát.

Gắng sức khống chế cơn kích động muốn vùi mặt vào trong vòng ôm của hắn, Mạc Tiểu Hàn chớp chớp ánh mắt chua xót, giọng nói vẫn còn mang chút giọng mũi: “Hạo Khiêm, em, em đột nhiên hơi đói rồi. . . . . .”

“Được, anh đi làm cơm cho em. Em muốn ăn cái gì? Anh nhớ trước kia em thích ăn cà chua hầm thịt bò cách thủy nhất. Anh làm cho em ăn có được không?” Giọng nói Thân Hạo Khiêm tràn đầy sự ấm áp như ánh nắng mặt trời. gương mặt anh tuấn hiện lên một nụ cười vui vẻ.

“Dạ. Được.” Mạc Tiểu Hàn xoay người sang chỗ khác, cúi đầu, để nước mắt trực tiếp rơi xuống đất.

Đây là ngày cuối cùng cô ở cùng học trưởng Hạo, cô không thể rơi lệ. Cô muốn vui vẻ hạnh phúc, giống như ba năm trước đây.

Nhìn Thân Hạo Khiêm mặc tạp dề, ở trong bếp nghiêm túc chăm chỉ thái thức ăn, Mạc Tiểu Hàn mỉm cười nhưng ánh mắt lại bắt đầu ươn ướt. Đây là học trưởng Hạo, học trưởng Hạo của cô, hiện tại đang đứng trước mặt cô, cách cô gần như thế, cô chỉ cần đưa tay ra, là có thể ôm chặt hắn.

Nhưng, cô lại không thể đưa tay. . . . . . Cô đã sớm mất đi tư cách đưa tay.

Yên lặng xoay người, Mạc Tiểu Hàn gắng sức khiến cho giọng nói của mình nghe bình thường một chút: “Học trưởng Hạo, em có thể tham quan trong nhà một chút được không?”

“Tha hồ tham quan. Em nghỉ ngơi một lúc, thức ăn lập tức có liền.” Mái tóc Thân Hạo Khiêm nhuộm thành màu sắc cây đay, tôn lên ánh mắt của hắn. Ánh mặt trời từ cửa sổ chiếu vào khuôn mặt hắn, hoàn mỹ như hoàng tử trong truyện cổ tích.

Mạc Tiểu Hàn không dám nhìn nữa, cô bước chân lên lầu hai. Phòng ốc trong căn nhà này rất lớn, màu sắc hầu hết là màu hồng rất mơ mộng. Mạc Tiểu Hàn có chút tò mò, sao Thân Hạo Khiêm lại thiết kế phòng ốc mang phong cách nữ tính mơ mộng như vậy, người nào không biết, còn tưởng rằng nơi này là nơi ở của một cô gái 18 tuổi.

Dọc theo tay vịn cầu thang được chạm khắc tinh tế, Mạc Tiểu Hàn đứng ở đầu cầu thang lầu hai, bỗng chốc đôi mắt trừng to, khiếp sợ không thốt lên lời!

Đối diện với cô là toàn bộ mặt tường vẽ một cô gái tuổi còn trẻ, mặc váy màu trắng, mái tóc dài đen nhánh xõa trên vai, đứng dưới ánh mặt trời cười rực rỡ. Gương mặt trắng nõn, cái mũi nhỏ nhắn, làn môi đỏ xinh đẹp, một đôi mắt trong veo có khả năng đi thẳng vào lòng người, giờ phút này đang nhìn lại Mạc Tiểu Hàn.

Hai cặp giống nhau như đúc, một ở trên tường, một tại đầu bậc thang, đối mắt nhìn nhau. Giữa hai đôi mắt này, mặc dù đã trải qua ba năm, nhưng chúng đều thuộc về Mạc Tiểu Hàn.

Thân Hạo Khiêm, toàn bộ mặt tường, vẽ hình ảnh Mạc Tiểu Hàn năm 18 tuổi.

Từng đường cong cũng tỉ mỉ như vậy, mỗi một chỗ dùng màu sắc cầu kỳ như vậy, người vẽ bức họa này, nhất định là trong lòng tràn ngập tình yêu cùng cảm xúc mãnh liệt khi vẽ. Bởi vì, giờ phút này Mạc Tiểu Hàn đã cảm động đến lệ rơi đầy mặt.

Cảm xúc kiềm chế đã lâu rốt cuộc tuôn ra như vỡ đê, Mạc Tiểu Hàn ngồi ở góc cầu thang, lặng lẽ khóc đến tê tâm liệt phế.

Không phát ra một chút âm thanh, nhưng trong lòng của cô lại là sóng gió nổi lên cuồn cuộn, so với cơn bão cấp 10 còn kinh khiếp hơn.

Học trưởng Hạo, nếu như không phải vì bị bắt cóc, có phải kiếp này em không thể có cơ hội thấy bức họa này? Nếu như em cố tình đòi đi, có phải kiếp này em không thể nào biết, thì ra, tình yêu của anh lại sâu nặng như thế, mãnh liệt như thế?