Chương 81: Người nhận thư

“Sau khi lão bảo tôi vào phòng, liền lấy từ trong quài trượng một cái ống nhỏ, nhắm vào tôi mà thôi, phun ra một luồng khói đặc. Một chốc sau, toàn thân tôi vô lực nằm quỵ ra đất, tuy vẫn còn tĩnh nhưng một chút sức lực trên người cũng không có…”

Thì ra là lão già xấu xa này còn có chiêu đó, nhất định là cái thứ mê hồn hương gì đó. Dương Thu Trì nhỏ nhẹ hỏi: “Vậy lão có thành công không?” Khi hỏi câu này, trong lòng Dương Thu Trì tự nhiên cảm thấy đau như cắt.

Nguyệt Thiền lắc đầu: “Chưa, rất may là Ân lão phu nhân tiến vào phòng, tôi mới may mắn thoát nguy. Ân lão phu nhân gọi bọn nha hoàn mang tôi trở về phòng, tôi nghỉ ngơi khoảng một canh giờ thì khôi phục lại như thường.”

Dương Thu Trì len lén thở dài nhẹ nhõm. Hiện giờ cần phải xem xét làm sao có thể khiến cho Tống tri huyện và những người khác tin là Ân lão gia tử là hung thủ gian sát Bạch Tiểu Muội. Hiện giờ chứng cứ có thể chứng minh Ân lão gia tử gian sát Bạch Tiểu Muội chính là vết răng cắn trên nhũ phòng của Nguyệt Thiền, nhưng mà, chuyện giám định so sánh đồng nhất về dấu răng vẫn chưa thể dùng làm chứng cứ ở Minh triều. Dương Thu Trì không biết tính thế nào, theo đạo lý thì thông qua sự so sánh đối chứng hai vết răng cắn, có thể khiến Tống tri huyện và Bạch thiên tổng cùng mọi người tin là Ân lão gia tử làm. Nhưng thời Minh vẫn còn chưa có phương pháp chứng minh này. Đó cũng là một vấn đề nan giải. Việc tốt nhất hiện giờ là có thể tìm ra cách gì đó để Ân lão gia tử có thể tự nhân tội.

Trong thời cổ đại là thời suy đoán để định tội, và nếu người hiềm nhi tự nhân có tội, thì đó chính là chứng cứ định tội mạnh mẽ nhất, do đó mới có câu “Khẩu cung là vua của chứng cứ.” Nhưng làm thế nào để Ân lão gia tử tự nhận có tội? Lão già họ Ân này có thú tính là thích cắn đầu nhũ phòng của nữ nhân, và Ân lão phu nhân nhất định là biết chuyện này, nói không chừng đã từng là người thụ hại. Rất có khả năng chuyện Ân lão thái gia cưỡng gian Bạch Tiểu Muội cũng bị Ân lão phu nhân biết, đây có thể là một cửa để đột phá.

“Thiếu gia… thiếu gia…” Trong lúc Dương Thu Trì trầm tư suy nghĩ tìm cách như thế nào để Ân lão gia tử nhận tội, bên tai hắn truyền đến tiếng gọi nho nhỏ thẹn thùng của Nguyệt Thiền.

“Ừ? Cái gì?” Dương Thu Trì giật mình tỉnh lại từ trong cơn trầm tư, hỏi.

Nguyệt Thiền cúi đầu khe khẽ nhìn tay của Dương Thu Trì, trên mặt chợt ửng lên hai đóa hồng.

Dương Thu Trì cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện thì ra là tay của hắn còn đặt trên bầu vú của nàng, liền nhanh chóng rụt lại, cảm thấy hơi thẹn nên vội tìm đề tại khỏa lấp, căm phẫn mắng: “Cái lão Ân quỷ sắc này, thật đúng là chả ra thứ gì, đem cái…. của ngươi cắn thành dạng như vậy.”

Nguyệt Thiền kéo y phục lên che ngực, cũng hậm hực nói: “Những người miệng đầu đạo đức nhânnghĩa kỳ thực đều có lòng dạ độc ác!”

Đạo đức nhân nghĩa? Dương Thu Trì nhớ lại lúc ở hậu sơn vào ban sáng, Tần Chỉ Tuệ có nói lão thái gia nhà họ Hạ từng tự đặt cho bản thân một danh hiệu, gọi cái gì là “Đức Càn thái ông”, Đức Càn, hắc hắc, Đức so với Càn khôn…

Đột nhiên, linh quang trong đầu của Dương Thu Trì chợt lóe lên, “Đức Càn”, cuối cùng cũng nghĩ ra rồi, đây chẳng phải là người nhận thư trên phong thư tìm được dưới váy lót của Tạ quả phụ từ những ngày trước hay sao? Phong thư mưu phản đó có ghi người nhận thư là Đức Càn, thì ra chính là lão thái gia của nhà họ Hạ!