Chương 82

Giản Dao ngủ khá lâu. Đây là lần đầu tiên cô ngủ yên giấc kể từ khi bị bắt. Ở đây không có ánh đèn chói mắt, không có ảo giác mơ hồ và tiếng cười của Tạ Hàm, chỉ có ngọn đèn dịu dàng và căn phòng yên tĩnh đưa cô vào giấc ngủ. Nhưng Giản Dao cũng không ngủ quá say. Cô nằm mơ một mình đi trong bóng tối, không ngừng tìm kiếm điều gì nhưng khao khát trong lòng rất rõ ràng và mãnh liệt. Cho đến khi cô mở mắt, đón ánh nắng rực rỡ từ ngoài cửa sổ chiếu vào phòng bệnh, cô mới biết mình đang tìm thứ gì.

Giản Dao ngước nhìn đồng hồ trên tường. Không thể tin nổi, đã mười giờ sáng. Cô giật mình thon thót, lập tức bấm chuông ở đầu giường. Dù đã thoát khỏi hoàn cảnh nguy hiểm nhưng Giản Dao vẫn luôn thận trọng và dè dặt. Cô gọi y tá hoặc điều tra viên, để họ đưa cô tới phòng chỉ huy tác chiến.

Sau đó, Giản Dao xuống giường, đánh răng rửa mặt. Mùa đông, thời tiết giá lạnh, rửa mặt bằng nước lạnh có cảm giác buốt giá. Giản Dao định thần, nhìn người phụ nữ nhợt nhạt trong gương, cô vẫn thấy căng thẳng.

Rất nhanh có người đẩy cửa, vào phòng, mang theo khí lạnh bên ngoài. Giản Dao quay lưng về phía người đó, rút khăn lau mặt. “Đợi một lát, tôi xong ngay bây giờ. Xin hãy đưa tôi đến phòng chỉ huy.”

Người đó dừng ở cửa ra vào một, hai giây rồi nhẹ nhàng đóng cửa. Tiếp theo, Giản Dao nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn đi về phía cô. Toàn thân Giản Dao như hóa đá. Cô chưa kịp quay người đã bị ôm chặt từ phía sau. Giản Dao ngừng thở trong giây lát, cô lập tức quay người, ôm cổ Bạc Cận Ngôn.

Mùi đàn ông quen thuộc bao trùm lên người Giản Dao. Áo khoác ngoài của anh lành lạnh, có mùi của mặt trời, thậm chí có mùi khói lửa. Bạc Cận Ngôn nhìn cô chăm chú, ánh mắt sáng ngời.

Tim Giản Dao như vỡ vụn. Mọi cảm xúc vui mừng, xót xa… đè nén bao ngày bỗng dấy lên trong lòng cô.

“Cận Ngôn… Cận Ngôn…” Giản Dao vô thức gọi tên anh như thể chỉ làm vậy, cô mới chắc chắn anh đã trở về, cô cũng thoát chết, thời khắc này bọn họ đang ôm nhau.

Bạc Cận Ngôn không nói một lời, cúi đầu hôn Giản Dao, nuốt hết tiếng nói và hơi thở của cô. Anh lại đưa cô về trong vòng tay anh của mình.

Trong phòng vô cùng tĩnh mịch. Trên màn hình thiết bị y tế ở đầu giường, hàng loạt con số và hình vẽ không ngừng chuyển động. Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân thưa thớt.

Hai người ôm nhau, tạo thành cái bóng dài dưới ánh mặt trời. Anh ôm chặt Giản Dao, môi lưỡi quấn quýt, hơi thở hòa quyện. Cô nhắm mắt, còn anh mở mắt. Trong lúc hôn, anh không bỏ qua một đường nét, một biểu cảm nào của cô. Anh chú ý đến vết thương còn đỏ trên cổ cô. Trên cánh tay trắng nõn của cô vẫn còn vết bầm tím. Điều này khiến anh dừng động tác, tạm thời buông người cô. Giản Dao hé đôi mắt mơ màng nhìn anh. Bạc Cận Ngôn bế cô lên rồi đặt cô xuống giường.

“Em ngủ đủ rồi.” Giản Dao nói nhỏ.

“Em cần nghỉ ngơi.” Bạc Cận Ngôn ngồi xuống cạnh giường, ánh mắt nhanh chóng lướt qua vết thương trên người Giản Dao, sau đó dừng lại ở mặt cô.

“Vâng!” Giản Dao nắm chặt tay anh.

Bạc Cận Ngôn cũng không nỡ buông tay cô. Anh cởi áo khoác ngoài, nằm xuống cạnh Giản Dao. Khác với nụ hôn gấp gáp vừa rồi, lần này anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Viền mắt Giản Dao cay sè, cô giơ tay lau nước mắt. Bạc Cận Ngôn cúi đầu hôn lên những giọt nước mắt của cô.