Chương 82

Mắt lóe sáng, mảnh giấy trong tay đã bị y làm nhăn.

—- Một ngày nào đó, ta sẽ khiến ngươi cam tâm tình nguyện trở lại bên cạnh ta!

Cái bóng cao lớn vô hình trung tỏa khí lạnh cay nghiệt, xoay người, tầm mắt chuyển sang nhìn thiếu nữ đang nằm trên giường, ánh mắt càng thêm buốt giá.

—- Y cũng chẳng rõ bản thân đối với ả thế thân này là cảm giác gì, nhưng y biết rõ, y không thể thả nàng, tuyệt đối không thể!

Là hận ý cũng được, là chán ghét cũng thế, chỉ cần y không muốn buông tay, nàng vĩnh viễn đừng mong thoát khỏi y!

—- Vĩnh viễn đừng vọng tưởng!

Bên ngoài cửa sổ, lại một cơn gió lạnh nữa thổi đến, thân hình Hiên Viên Kỳ vừa động, dung nhan anh tuấn nháy mắt khôi phục bình tĩnh.

Ngoài đình viện tĩnh lặng, ngoại trừ tiếng gió rít gào ra, còn có tiếng tà áo bay phần phật: “Chủ tử!”

Một hắc y nam tử lẳng lặng đứng ngoài cửa, giọng nói trầm thấp không chút rụt rè: “Việc chủ tử bảo thuộc hạ tra đã có kết quả, La Tát Môn có trên bốn căn cứ, nếu muốn tiêu diệt hết tất cả, e rằng ‘Sở Vân Hiên’ cũng sẽ tổn thất nghiêm trọng, mong chủ tử minh xét!”

Ánh mắt lạnh lùng của Hiên Viên Kỳ tỏa khí lạnh cay nghiệt khiếp người, y nhìn hắc y nam tử, vẻ mặt không hề biến sắc, hỏi: “Người thành thân cùng Liễu Uẩn Nịnh là môn chủ nào?”

“Là môn chủ của Ám môn!”

“……”

Hắc y nam tử kiên nhẫn chờ chỉ thị của Hiên Viên Kỳ, y buông mắt, đứng thẳng lưng ở đó như khúc gỗ.

“Truyền lệnh xuống dưới, diệt Ám môn là được rồi!”

“Dạ!” Hắc y nam tử vừa chắp tay, vừa nói: “Còn nữa, Liễu Uẩn Nịnh và Hàn Tịnh Triệt đang đi về phía Bắc.”

“Tiếp tục phái người theo dõi, có gì thì quay về bẩm báo ngay!”

“Vâng!”

Hắc y nam tử rời đi cùng mệnh lệnh của Hiên Viên Kỳ, Hiên Viên Kỳ vẫn đứng bất động ở đó, ánh trăng thanh vắng chiếu xuống, nhưng lại không hề chiếu xuống người y, bóng dáng ấy ẩn mình trong bóng đêm, sự cô tịch không nói rõ thành lời.

Thiếu nữ trên giường chậm rãi mở mắt, đôi mắt trong vắt còn ngái ngủ, có một nỗi buồn không thể nói ra.

Không khí buốt giác xâm chiếm phần da thiệt để ngoài chăn của nàng, nhưng nàng lại không hề hay biết, nhìn cái bóng vừa cao ngạo vừa cô tịch đó đến ngẩn ngơ, trái tim đang đập nhanh trong lồng ngực nhói đau.

Dưới ánh trăng thanh vắng, hắc y nam tử lẳng lặng đứng đó, còn thiếu nữ thì ngơ ngác nhìn.

Một đêm không ngủ……

Ngày hôm sau, lúc Liễu Vận Ngưng tỉnh lại, trời đã sáng rồi, Hiên Viên Kỳ đã không còn ở trong phòng.

Lắc lắc cái đầu còn chưa chịu thanh tỉnh, Liễu Vận Ngưng ôm chăn ngồi dậy, quét mắt nhìn khắp phòng một lượt, không hề thấy người nàng cần tìm.

Không biết đêm qua ngủ lại lúc nào, chỉ nhớ trước khi thiếp đi, Hiên Viên Kỳ vẫn chưa lên giường ngủ, sáng nay cũng chẳng thấy bóng dáng y đâu.

Liễu Vận Ngưng điều chỉnh lại tâm tình, xuống giường mặc đồ.

Lúc đang buộc mái tóc đen nhánh lại, nàng nhìn hình ảnh mình phản chiếu trước gương, có phần né tránh.

‘Cốc, cốc, cốc’ tiếng gõ cửa bỗng truyền đến, Liễu Vận Ngưng hoàn hồn, người ấy đã đẩy cửa bước vào: “Công tử, Hiên chủ dặn nô tỳ rửa mặt chải đầu.”

“Ồ?” Tỳ nữ kia thấy Liễu Vận Ngưng đã rửa mặt chải đầu xong xuôi, nói: “Công tử rời giường sớm thế?” Nàng còn đang định đưa Liễu Vận Ngưng chậu nước ấm trên tay mà!

“Không phải phiền ngươi, ngươi đi đi, không cần lo cho ta.” Liễu Vận Ngưng cười nói: “Chậu nước ấm để ở đó là được rồi.”