Chương 82: để vuột nhau

Ngãi Giai Giai đứng ở toilet một thời gian ngắn, sau đó xoay người trở lại, vừa vặn nhìn thấy Ngãi Tiểu Hiên từ trong toilet đi ra, vì vậy tiến lên, giữ chặt tay của cậu, cười hỏi. .

“Tiểu Hiên, rửa tay sao?”

“Rửa sạch, nhưng cái chú lừa đảo kia không rửa tay, thật sự là không vệ sinh, một người lớn như vậy, rõ ràng không biết sau khi đi tiểu phải rửa tay.” Ngãi Tiểu Hiên hồn nhiên nói.

Cậu năm tuổi cũng biết sau khi đi tiểu phải rửa tay, cái chú lừa đảo kia rõ ràng không biết, xấu hổ.

“Chú lưà đảo nào? ” Ngãi Giai Giai thắc mắc .

Ngãi Tiểu Hiên ở trong toilet rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

“Chính là chú lừa đảo mấy ngày hôm trước muốn lừa gạt con đó, kết quả bị con lừa gạt đến khu rừng mê cung kia, vừa rồi ở trong toilet con nhìn thấy chú ấy, chú ấy nhìn thấy con rõ ràng rồi xông ra chạy đi, tay cũng không rửa. Mẹ, mẹ nói chú ấy có phải rất không vệ sinh không, một người lớn như vậy, đi tiểu xong cũng không rửa tay.”

Ngãi Tiểu Hiên cho rằng Tề Hiên chạy đi ra ngoài là vì nhìn thấy cậu.

“Ông trời, Tiểu Hiên, từ nay về sau gặp người lạ, con ngàn vạn đừng cùng họ nói chuyện, họ hỏi cái gì cũng đừng để ý đến họ, bây giờ lừa đảo rất khôn khéo, con là tâm can bảo bối của mẹ, nếu con bị lừa đi, mẹ sẽ rất đau khổ.” Ngãi Giai Giai ôm Ngãi Tiểu Hiên thật chặc, kích động nói, rất sợ hãi cậu xảy ra chuyện gì.

Tiểu Hiên là vận mệnh của cô, nếu như không có Tiểu Hiên cô không biết nên sống thế nào. Cô không thể để cho Tiểu Hiên xảy ra chuyện gì, cũng sẽ không để cậu rời khỏi cô, cô không thể không có Tiểu Hiên.

“Mẹ, mẹ đừng nóng ruột, con bây giờ không phải là rất tốt đấy sao, từ nay về sau con không cùng người lừa đảo nói chuyện là được, họ hỏi vấn đề gì cũng không trả lời, như vậy họ cũng không lừa gạt được con.” Ngãi Tiểu Hiên vỗ vỗ bộ ngực của mình, ra oai nói.

Muốn lừa gạt cậu còn không có dễ dàng như vậy.

“Tiểu Hiên, thế giới bên ngoài rất phức tạp, không thể đơn giản như ở trong thôn, cho nên ngàn vạn không nên tin bất luận kẻ nào, hiểu chưa?” Ngãi Giai Giai lo lắng nói.

“Mẹ và mẹ nuôi cũng không thể tin tưởng sao?” Ngãi Tiểu Hiên trêu đùa nói.

Mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ khẩn trương của mẹ, cậu đều hay nói giỡn trêu chọc họ vui vẻ, lần này cũng không ngoại lệ.

“Tiểu Hiên, con lại đùa, coi chừng mẹ tức giận đó?” Ngãi Giai Giai giả bộ như có vẻ tức giận.

Tiểu Hiên mặc dù nghịch ngợm, nhưng mà lại là một đứa nhỏ biết nghe lời.

“Mẹ không tức giận Tiểu Hiên được không, Tiểu Hiên chỉ là cùng mẹ nói giỡn thôi.” Ngãi Tiểu Hiên sốt ruột nói.

Cậu cái gì cũng không sợ, chỉ sợ mẹ tức giận cùng thương tâm, chỉ cần mẹ tức giận hoặc là thương tâm, cậu cũng rất sốt ruột, cũng rất sợ hãi, sợ mẹ không cần cậu.

“Vậy con hôn mẹ một cái.” Ngãi Giai Giai ngồi chồm hổm xuống, đem mặt của mình đưa tới trước mặt Ngãi Tiểu Hiên.

“Dạ.” Ngãi Tiểu Hiên ra sức hôn Ngãi Giai Giai một cái, “Mẹ, con yêu mẹ, mẹ không nên tức giận con được không?”

“Thật sự là con ngoan của mẹ, nhanh đi thôi, chúng ta nên lên máy bay.” Ngãi Giai Giai nói xong, nắm bàn tay nhỏ bé của Ngãi Tiểu Hiên, đi về phía trước.

“Mẹ, mẹ còn chưa nói không tức giận ?” Ngãi Tiểu Hiên hỏi tới.

“Mẹ không tức giận, Tiểu Hiên ngoan như thế, mẹ làm sao có thể tức giận chứ, nhanh đi a, bằng không là không lên máy bay được.”

“Mẹ, chúng ta sẽ có thể bay lên trời đúng hay không, thật hưng phấn!” Ngãi Tiểu Hiên nhảy dựng lên, rất là hưng phấn.

Cậu rốt cục có thể ngồi máy bay nhìn qua trên TV rồi, nhất định cảm thụ một lần thật tốt.

“Đúng vậy, đi thôi, mẹ nuôi con còn đang chờ chúng ta !” Ngãi Giai Giai kéo Ngãi Tiểu Hiên đi lên phía trước.

Nơi xa, Tề Hiên cùng Nghiêm Chính Phong đưa lưng về phía bọn họ, hướng cửa ra vào sân bay mà đi, lướt qua bên người lần nữa. Hai bên đều đi vô cùng vội, căn bản là không có tâm tư mà nhìn người nào đi qua bên cạnh.

Ngãi Tiểu Hiên tùy ý mà nhìn lung tung, nhìn thấy Tề Hiên nơi xa, sau đó đem tầm mắt dời đi.

Mẹ nói không được cùng người lừa đảo nói chuyện, không cần phải trả lời vấn đề của người lừa đảo, như vậy tự nhiên cũng không cần để ý tới người lừa đảo, thấy cũng coi như không thấy.

Kỳ thật cậu rất thích chú lừa đảo kia, nhưng mà chú ấy sao không làm người tốt mà phải làm lừa đảo chứ, rất là đáng tiếc. Nếu như chú ấy là một người tốt, thật là tốt biết bao!

Ngãi Tiểu Hiên lần nữa thu về tầm mắt, liếc nhìn Tề Hiên, nhìn anh đi ra cửa, cho đến khi người biến mất, cậu mới đem tầm mắt thu về.

Tề Hiên đi vào thôn trang, thế mới biết Ngãi Tiểu Hiên cùng trong người nhà của cậu vừa dọn đi rồi, rất là tức giận. Nhưng mà thôn trưởng lại nói cho anh biết, trong này không có ai, không có một người nào gọi là Ngãi Giai Giai, ngược lại có một người gọi là Trần Giai Giai, chính là mẹ của Ngãi Tiểu Hiên.

“Thiếu chủ, xem ra đứa nhỏ gọi là Ngãi Tiểu Hiên không có quan hệ gì với người.” Nghiêm Chính Phong bất đắc dĩ nói .

Tuy bọn họ không có ôm bất luận hi vọng gì, nhưng mà nghe tin tức như thế, vẫn là rất mất mát. Trên cái thế giới này người gọi là Giai Giai nhiều như vậy, tên trùng cũng không phải là không có khả năng.

“Đi thôi.” Tề Hiên chán chường nói, xoay người rời đi.

Nghiêm Chính Phong bất đắc dĩ mà lắc đầu, cũng đi theo đi ra ngoài.

Hiện tại tốt nhất cái gì cũng đừng nói, càng nói thiếu chủ càng thương tâm, cái này đã không biết là lần thứ mấy bọn họ không thành công mà trở về.

“Ai —— mẹ nuôi Ngãi Tiểu Hiên gọi là Trần Tiểu Ngoạn.” Thôn trưởng nhìn thấy Tề Hiên cùng Nghiêm Chính Phong đi ra, vì vậy gọi to, đáng tiếc bọn họ tựa hồ không nghe thấy.

Thôn trưởng nhìn thấy bộ dạng Tề Hiên thực vội, tựa hồ đang tìm người, nhưng mà tuổi của ông khá lớn rồi, dễ quên, lúc này mới nhớ đến một ít tin tức chưa có nói cho anh biết, vội vã muốn nói, đáng tiếc bọn họ đã đi rồi.

Tề Hiên và Nghiêm Chính Phong thật đúng là không có nghe câu nói kia của thôn trưởng, chỉ lo rời đi.

Giai Giai của anh rốt cuộc ở đâu rồi, vì sao tìm khắp tất cả địa phương cũng không tìm thấy cô, chẳng lẽ cô đã ——

Tề Hiên nghĩ đến khả năng Ngãi Giai Giai đã chết, lập tức đem cái ý nghĩ này vứt bỏ, không để cho mình nghĩ như thế.

Giai Giai của anh tuyệt đối còn sống, chỉ là anh tìm không thấy mà thôi. Cô gái ngốc này, vì sao không thể thông minh một chút chứ, cũng đã sáu năm rồi, còn trốn. Nhưng mà nói đi thì nói lại, chính là anh thích cô ngốc, mâu thuẫn a!

“Thiếu chủ, kế tiếp chúng ta nên làm cái gì bây giờ?” Nghiêm Chính Phong cắt đứt suy nghĩ của Tề Hiên.

Anh biết rõ thiếu chủ đang đau lòng, cố ý cắt đứt, miễn cho anh ấy càng đau lòng thêm. Yêu một người là cái cảm giác gì anh không biết, cho nên không thể biết được nỗi đau trong lòng của thiếu chủ bọn họ.

“Đi thôi, đến thành phố A khảo sát tình hình công ty chi nhánh một chút.” Tề Hiên sau khi đau lòng một lúc, thay đổi diện mạo lãnh mạc.

Anh tin tưởng nhất định có thể tìm được Ngãi Giai Giai, có lẽ là thời cơ chưa tới thôi.

“Theo tin tức tin cậy, công ty chi nhánh của thành phố A xảy ra chút vấn đề, báo cáo tài vụ làm rất khá, nhưng có điểm không phù hợp thực tế, hình như người phụ trách chỗ đó làm giả sổ sách.” Nghiêm Chính Phong nghiêm túc nói.

“Người phụ trách công ty chi nhánh là ai?” Tề Hiên lãnh mạc hỏi.

“La Thành.”

“Đi, tự mình đi trước, đừng để người ở chỗ đó biết, miễn cho lại làm giả, tôi muốn tự mình đi kiểm tra.”

Dám không coi anh vào đâu mà làm hành động mờ ám, thật đúng là rất có can đảm, anh muốn đến nhìn tên La Thành này có năng lực thế nào.