Chương 82: Phiền Não Của Tống Thiên Thiên.

“Người bạn nhỏ, sao con còn chưa đi về thế, người nhà đang chờ con đấy!” Cô giáo trẻ không nhịn được véo khuôn mặt mập mạp của Tống Thiên Thiên nhỏ bé, nếu về sau cô có thể sinh được một cậu nhóc xinh đẹp như vậy thì thật là tốt.

“À.” Lão đại Tống Thiên Thiên mặc dù không vui nhưng vẫn mặc cho cô giáo xoa nắn, sau đó mới lề mề đeo cặp lên rồi bước ra khỏi cửa chính.

“Cháu nội!”

“Cháu ngoại!”

“Thiên Thiên!”

Quả nhiên. . . . . .

Bên trái là một ông cụ mặt mũi hiền lành đứng giữa mấy vị thanh niên đeo kính đen mặc áo T-shirt theo phong cách hip-hop đủ sắc màu rực rỡ cùng với quần cộc có hình của phim hoạt hình nhiệt liệt chạy tới, bên phải là một vị mặc quân trang có dáng cứng ngắc không giận mà uy kèm theo là một chiến sĩ nhỏ mặc quân trang thẳng tắp đang hướng về phía cậu bước đi như bay; mà trước mặt cậu, một người phụ nữ bụng bự mang theo một tiểu Loli¬ta, nâng cao bụng mãnh liệt đi về phía cậu chính là dì Tiểu Bạch, ách, là dì Triệu Viên Viên.

“Lại tới nữa!” Tống Thiên Thiên nâng trán.

Ba ba thân ái của cậu đang mang theo mẹ ra một hòn đảo ngoại quốc để giải sầu, cậu là một thành viên quan trọng trong gia đình rồi lại cộng thêm lý do “đã lớn rồi nên phải tự lo lấy thân mình” mà bị ba ném lại ở trong nhà, thật là ấm ức! Cái hòn đảo đó rõ ràng là của chú Đào tặng cho cậu nha, tại sao mấy lần trước cậu đều được đi theo, còn lần này lại không, mặc dù cậu đã sáu tuổi rồi, nhưng còn chưa tốt nghiệp vườn trẻ cơ mà, mặc dù cậu đã từng có mấy người bạn gái . . . . . Nhưng cái này cũng không đại biểu là cậu sẽ bị cả nhà vứt bỏ đến mức phải một mình đi học a!

Tống Thiên Thiên rất ưu sầu, bởi vì ngày hôm qua chính là tình huống như vậy.

Lúc ấy chỉ có ông nội và ông cố hai người tới đón cậu, còn mang theo hai nhóm người thiếu chút nữa là đánh nhau trước cổng nhà trẻ, may nhờ có dì Tiểu Bạch và Đồng Đồng tớ cứu cậu đi không thì cậu sẽ phải nhìn một màn gây gổ đến đói chết.

Lúc này vừa vặn, cậu thông minh chạy về phía dì Tiểu Bạch, ôm chân của dì, rúc vào bên người dì, Đồng Đồng nháy này mắt to hưng phấn hỏi: “Anh Thiên Thiên, hôm nay có phải anh cũng muốn ngủ với em không?”

Tống Thiên Thiên thấy trời đất tối sầm lại, nhưng ngay sau đó cậu vẫn bĩu môi hướng hai ông cụ hô: “Ông nội, ông cố, con muốn ngủ với em Đồng Đồng.” Ai, cậu làm chủ gia đình dễ dàng lắm sao?

“Ai, đứa nhỏ này!”

“Cháu ngoại, tới chỗ ông, ông sẽ dẫn con đi ngồi xe tăng.”

Hai ông cụ dùng ánh mắt làm binh khí chém giết giữa không trung mấy giây, đồng thời chuyển hướng sang Tiểu Bạch. Tiểu Bạch bị nhãn đao (ánh mắt sắc như đao) chém giết không kịp tránh né liền không còn một mảnh giáp, bị sợ đến lui về sau một bước.

“Là hai cụ sao, hân hạnh, hân hạnh!” Tiểu Lăng một tay đỡ Tiểu Bạch, sau đó anh tiến lên chắp tay hướng hai vị đại nhân chưa kịp thu hồi sát khí mà chào hỏi, nói giỡn, bảo bối nhà anh đang mang bụng bự sẽ bị dọa cho giật mình mất, nếu sinh non thì biết trách ai đây?

“Tiểu Lăng à, tới đón con sao?” Ông cụ Tống tuổi gần 80, tóc bạc trắng nhưng mặt hồng hào, thanh âm lớn kinh người, Tiểu Lăng thấy thế vội vàng cười nói: “Đúng vậy ạ, nhưng chủ yếu vẫn là vì nghe nói hôm nay hai cụ cũng đến, nên cháu mới đến xem có thể mời hai người tới nhà ăn một bữa cơm rau dưa hay không?”

“Cơm rau dưa à?” Ông cụ Tống liếc mắt nhìn tiểu Loli¬ta đang nói chuyện với Tống Thiên Thiên, khóe miệng co quắp bỗng nhúc nhích.

“Hôm qua Thiên Thiên đã quấy rầy các cậu rồi, nên chắc ông thông gia sẽ không muốn qua nữa đâu.” Ông cụ còn cố ý đem ba chữ “ông thông gia” nhấn thật mạnh, vô cùng rõ ràng: “Bằng không hôm nay vợ chồng cậu tới nhà chúng tôi đi, tôi cũng tiện thể cám ơn vợ chồng cậu luôn! Ha ha ha ha!” Sau lưng mấy vị vệ sĩ nghe thấy lãnh đạo của mình cười đến đắc ý, vội vàng cùng nhau tiến lên, nhưng bị ông cụ Tống trừng một cái, lại vội vàng lùi lại.

“Ông nội, ông nội, đi đi, đến nhà của Đồng Đồng chơi cũng vui mà!” Thân thể nho nhỏ của Tống Thiên Thiên lắc lắc chạy tới, lôi kéo cánh tay ông cụ vẻ mặt sáng ngời, làm cho ông cụ cũng cúi xuống cười rạng rỡ, sờ sờ khuôn mặt nhỏ bé của cậu rồi nói: “Đi, Thiên Thiên nói thì ông phải thôi!”

Ông cụ Tống giận dễ sợ, hừ một tiếng.

Tống Thiên Thiên như một tiểu nhân tinh lập tức chạy tới ôm lấy bắp đùi ông: “Ông cố, Thiên Thiên nhớ người muốn chết! Người cùng Thiên Thiên đi tới nhà Đồng Đồng chơi đi có được hay không?”

Đồng Đồng thấy anh Tống Thiên Thiên ôm bắp đùi, không nói hai lời cũng buông tay Tiểu Bạch ra, chạy tới ôm lấy bắp đùi bên kia của ông: “Đi đến nhà Đồng Đồng chơi đi!”

“Ai yêu, nhìn hai đứa bé này, đi đi, ông phải đi ngay a!” Ông cụ Tống hiện tại đã từng này tuổi rồi nên rất thích trẻ con, mà hai đứa đang ôm bắp đùi ông lại trắng trắng mềm mềm, dù có nhìn thể nào cũng thấy thích, ông suy nghĩ một lúc rồi thấy cũng đúng, nhìn cái tình trạng này của Tống Thiên Thiên và Tiểu Đồng Đồng ai cũng không thể tách rời, bằng không ông thuận tiện hứa hôn cho chúng luôn? (Tống Thiên Thiên chảy mồ hôi.)

Đoàn người hành quân đi tới Lăng gia, trong nhà, dì giúp việc đã chuẩn bị xong cơm rồi, Tiểu Lăng vội vàng đem hai ông cụ mời vào trong nhà dâng trà, Tống Thiên Thiên ngoan ngoãn đi theo đến phòng khách, một lát lại đưa cho ông nội một khối kẹo, một lát lại cầm cho ông cố một cái bánh.

Hai ông cụ được dỗ dành tất nhiên là rất cao hứng, ngây ngất nhìn Tống Thiên Thiên và Lăng Đồng Đồng ngồi trên nệm chơi xếp gỗ.

Tiểu Lăng nhìn ánh mắt của hai cụ, đó là một bộ đao kiếm liên miên chém giết không dứt, rất khí thế. Trong lòng thầm mắng Tống Lương Thần trước khi đi không xử lý tốt, ném cái cục diện rối rắm này cho anh tới giải quyết. Nhưng mà trên mặt vẫn phải tươi cười, vừa châm trà cho hai cụ vừa nói: “Hiện tại trẻ con đứa nào cũng trưởng thành sớm, con còn nhớ lúc bé không bao giờ cùng chơi với những cô nhóc cùng tuổi, còn chúng nó thì bây giờ tuổi còn nhỏ cũng đã có bạn trai bạn gái rồi.”

“Ha ha, Thiên Thiên nhà chúng tôi là được di truyền, cậu xem, nó còn nhỏ tuổi như vậy mà đã rất đẹp trai, thì khẳng định là rất được hoan nghênh.” Ông cụ ngồi bên cạnh thì đang nhìn cháu trai, càng nhìn càng thuận mắt, bạn nhỏ Tống Thiên Thiên tuy còn nhỏ nhưng cũng rất có cốt khí, dáng dấp lại khiến cho người ta yêu thích, cho nên ông rất thích đứa cháu này.

Tống Thiên Thiên nghe thấy ông đang khen ngợi mình, lập tức ngẩng đầu nói: “Ông nội, con có ba bạn gái đấy.” Nói xong liền tiếp tục xếp gỗ, cũng làm cho mặt ba đại nhân ngồi đó đầu đầy vạch đen, ngay sau đó cả nhà cười ầm lên.

Ông cụ Tống cười đến mức ho khan: “Đứa nhỏ này thật sự là không giống cha nó chút nào, hồi Lương Thần còn nhỏ rất hiền lành, cho đến khi học xong cấp 3 thì bên cạnh dù chỉ là một cô gái cũng không có.”

“Ông cố, con giống mẹ con.” Tống Thiên Thiên liên tục không ngừng bày tỏ, ba của cậu thật sự quá nghiêm túc, một chút cũng không dễ chơi, cậu thích nhất là mẹ Tiểu Ngư, bình thường mẹ nói cậu đâu có giống như ba của cậu, cậu liền cao hứng không được, nhưng khen ngợi cái gì cậu cũng thích nghe.

Tiểu Bạch bưng trái cây đi vào, vội kêu hai người bạn nhỏ đi rửa tay ăn trái cây, Tống Thiên Thiên vội vàng cùng Đồng Đồng thu thập xong những mảnh gỗ, sau đó ngoan ngoãn lôi kéo cô bé đi vào phòng vệ sinh rửa tay.

“Ai nha, Thiên Thiên thật đáng yêu.” Ánh mắt của Tiểu Bạch lấp lánh nhìn hai đứa bé nắm tay vào phòng vệ sinh, trên căn bản mỗi lần Tống Thiên Thiên qua nhà cô chơi cô đều để chúng rất thoải mái, Đồng Đồng từ nhỏ tính tình đã bướng bỉnh, cha của con bé nâng niu nó trong lòng bàn tay đến mức không biết trời đất là gì, nhưng kể cũng lạ, mỗi lần con bé đều chỉ nghe lời Tống Thiên Thiên, nói bất kể cái gì cũng nghe theo, cũng thích ở chung một chỗ với thằng nhóc này. Mỗi ngày vào giờ tan học, cô nhóc đều ở trên xe kể lể anh Thiên Thiên như thế này, anh Thiên Thiên như thế kia, nếu Tống Thiên Thiên tới nhà chơi một ngày thì cô nhóc có thể cao hứng tới mấy ngày đấy.

Tống Thiên Thiên chỉ lớn hơn so với Đồng Đồng có một tuổi, nhưng lại mười phần là một tiểu thân sĩ, vừa hiểu chuyện lại biết nghe lời, Tiểu Bạch đã từng đọc qua các phương pháp giáo dục trẻ nhỏ, nhưng Hứa Tử Ngư thì lại phủ nhận tất cả mà bày tỏ cô nàng cái gì cũng không làm, đều là do ba của thằng nhóc dạy.

Tiểu Bạch và Tiểu Lăng thương lượng qua, để cho những lúc bình thường không có chuyện gì làm thì anh cũng nên đi học hỏi thêm Tống Lương Thần cách dạy dỗ trẻ nhỏ, nhưng Tiểu Lăng lập tức phản đối, anh còn nói tuyệt đối không học theo cách giáo dục con của tên bạo quân kia. Đồng Đồng là một bé gái, tuổi lại còn nhỏ, bướng bỉnh một chút là rất bình thường! Hơn nữa, nếu thật sự không quản được thì cũng vẫn rất đơn giản, đem cô bé trực tiếp ném đến nhà Tống Thiên Thiên là được.

“Ý kiến hay!” Tiểu Bạch nghe Tiểu Lăng nói vậy nhất thời trầm trồ khen ngợi, kiếm được người như Tống Lương Thần có thể nói cả nước này đếm trên đầu ngón tay, Thiên Thiên bị anh ta cùng Tiểu Ngư tỷ một tay dạy dỗ ra ngoài, khẳng định cũng là tình thánh. Kết quả là vợ chồng son đã thương lượng xong, đúng vậy, cứ làm như thế, giúp Đồng Đồng bắt Tống Thiên Thiên lại!

Sau khi ăn một chút trái cây thì bọn họ liền đi ăn cơm, Tống Thiên Thiên ngồi ở trên bàn ăn cơm ăn được cả da lẫn thịt. Tiểu Bạch vừa ăn cơm vừa ngồi bên cảm thán, phải nói rằng bạn nhỏ Tống Thiên Thiên thật sự là được chân truyền từ Tống lão đại Tống Lương Thần, nếu như có hai vị lão nhân gia giống như thế kia nhìn chằm chằm cô như vậy, khẳng định là cô nuốt không nổi cơm. Ừ, vị này, ăn một miếng cơm, liếc mắt nhìn Thiên Thiên, cười một cái, gắp cho cậu nhóc một miếng thức ăn; vị kia, uống một hớp cháo, liếc mắt nhìn Thiên Thiên, rồi trừng mắt với vị vừa gắp thức ăn, sau đó lập tức gắp thức ăn cho Thiên Thiên.

Thiên Thiên cũng không kiêng ăn, cái gì thả vào trong chén của cậu, cậu cũng ngọt ngào nói một tiếng: “Cám ơn ông nội, cám ơn ông cố.” Sau đó sẽ vùi đầu ăn, đẳng cấp và phong cách, bạn Tiểu Bạch bây giờ đang dùng ánh mắt của mẹ vợ nhìn con rể, càng xem càng hài lòng.

Sau khi trải qua sự dàn xếp của Tiểu Lăng, hai ông cụ rốt cuộc đạt thành nhất trí, mỗi ngày vào buổi tối sẽ có một người đến Lăng gia cùng với Thiên Thiên, còn buổi tối Tống Thiên Thiên sẽ ngủ ở Lăng gia, chủ nhật một nhà ở một ngày, hai người cảm thấy hết sức hợp lý, lúc này mới say mê cuồng nhiệt đi trở về nhà.

Buổi tối lúc chát với ba mẹ, Tống Thiên Thiên cũng lần lượt nói rõ chuyện xảy ra ngày hôm nay cho Hứa Tử Ngư và Tống Lương Thần biết, mặc dù cậu có chút muốn khóc, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.

Dì Tiểu Bạch nói là ông nội và ông cố muốn để cậu ở lại, mẹ Tiểu Ngư vì chuyện này mà còn khóc một lần, cho nên cậu cũng không thể khiến cho mẹ Tiểu Ngư đau lòng nữa, vì vậy cậu làm bộ trước màn hình chơi đùa với Đồng Đồng, cười rất vui vẻ.

Cho nên phải nói, bạn nhỏ Tống Thiên Thiên mặc dù hơi có hoa tâm, nhưng nói cho cùng thì cậu vẫn là một đứa bé ngoan nha!